Hà Nội
23°C / 22-25°C

Khoảng trời màu nõn chuối

Thứ bảy, 10:00 09/10/2010 | Gia đình

GiadinhNet - Hôm nào tôi cũng thức dậy trước 5 giờ sáng lên sân thượng, ngắm khoảng trời màu nõn chuối trước bình minh.

Kể cả những hôm trời mưa và đầy sương mù tôi vẫn lên tầng thượng, vì đó là một thói quen có từ gần 40 năm nay rồi. Không lên thì nhớ, cứ như thiếu vắng một cái gì đó.

Tháng Chạp năm 1972, lúc đó tôi đang học cấp 3. Ngày đội mũ rơm đến trường. Đêm chong đèn trong hầm trú ẩn để học bài, vì lúc đó Mỹ đang ném bơm rải thảm xuống Hà Nội.
 
Rồi nhà trường tổ chức cho chúng tôi đi thăm các chiến sĩ lái máy bay ở sân bay Hoà Lạc. Mỗi học sinh tự mình chuẩn bị một món quà và trực tiếp trao cho một anh phi công nào đó. Ai có trái cây thì mang theo, nếu không thì tặng các chiến sĩ một tập giấy pôluya để viết thư, hoặc mươi con tem, hoặc một chiếc khăn tay.
 
Tôi mua một chiếc khăn mùi soa và thêu một cánh én, tượng trưng cho những cánh bay của chiến sĩ Không quân và một trái tim nhỏ ở góc khăn, cùng hai chữ BC (viết tắt tên tôi Bảo Châu).

Chính hình trái tim này làm tôi băn khoăn và hồi hộp rất nhiều, thêu xong lại tháo ra nhưng thấy tiếc lại cầm kim thêu vào. Người chiến sĩ lái máy bay được tôi tặng khăn có cái tên rất đẹp - Xuân Thiều. Đó là sau này tôi mới biết, còn lúc đó thì tặng khăn xong là đỏ mặt chạy về ôm lấy mấy đứa bạn trong lớp và tim đập như trống làng.
 
Không hiểu bằng cách nào đó mà anh ấy đã hỏi dò được tên tôi để viết thư cho tôi. Anh ấy viết thư cho tôi khi đang ngồi trực chiến  dưới cánh bay. Nét chữ của anh đẹp lắm, những nét sổ rất thẳng và khoẻ khoắn, như tính cách của người chiến sĩ. Đó cũng là lần đầu tôi nhận được thư của một người con trai. Hồi hộp lắm. Hạnh phúc lắm.
 
Một lá thư ngắn mà tôi đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần. Rồi tôi viết thư trả lời. Đó cũng là lá thư đầu tiên tôi viết cho một người bạn khác giới. Một lá thư viết rất khó nhọc, viết rồi xé, rồi lại viết, rồi lại xé, không biết bao nhiêu lần. Những lá thư qua lại giữa tôi và anh ngày một dày hơn và tình yêu đã ập đến.
 
Hình ảnh anh mặc bộ đồ bay hùng dũng đã đi thẳng vào tâm hồn tôi, đi vào trong những giấc mơ thời con gái của tôi. Máy bay Mỹ ném bom rải thảm xuống Đông Anh, xuống An Dương, Khâm Thiên, Bạch Mai, bến Chèm...
 
Chúng tôi nghỉ học để đi cứu thương, đi bới những căn hầm sập, cứu những người mắc kẹt trong đó. Vừa cứu thương, vừa cáng thương tôi vừa nghĩ tới anh. Không hiểu giờ này anh đang ở đâu? Đêm nay anh có phải vào trận đánh cùng biên đội hay không? Đó là những đêm dài nhất trong cuộc đời của tôi.
 
Đêm nào bầu trời Hà Nội  cũng nhấp nháy ánh đèn máy bay B52 Mỹ,  rồi từng  trận mưa bom Mỹ dội xuống, nhà sập, người chết, tiếng gào thét nghe  nhói tận trong tim gan. Đêm nào tên lửa của ta cũng xé sáng bầu trời. Và đêm nào cũng có máy bay Mỹ rừng rực cháy trên bầu trời Thủ đô. Nhưng âm thanh mà tôi chú ý nhất là tiếng xé gió của những chiếc máy bay Mic từ sân bay Hoà Lạc lao vút lên bầu trời. Vì quá sốt ruột  nên có một đêm tôi đã chạy lên sân bay để thăm Xuân Thiều. Đó là đêm cuối cùng của năm 1972 (31/12).
 
Trông thấy tôi Thiều vừa mừng rỡ, vừa ngạc nhiên lại vừa hoảng sợ.

- Trời ơi! Sao em lại lên đây? Em không sợ ư?

- Em nhớ anh! Anh cũng có sợ đâu.

- Nhưng anh là người lính, phải đối mặt với kẻ thù. Còn em là con gái mảnh mai, chưa đến tuổi ra trận, càng chưa đến tuổi đương đầu với B52 Mỹ.

- Em không thể đương đầu với giặc, nhưng em muốn nhìn thấy anh lúc này.

Chúng tôi ngồi ôm nhau dưới cánh máy bay của Thiều. Một lúc sau thì Thiều bảo tôi:

- Về đi em! Về ngay và càng xa sân bay càng tốt. Cấp trên nhận định đêm nay B52 Mỹ sẽ ném bom Hoà Lạc và sắp đến giờ chúng bay vào đây rồi.

Thiều ấn chiếc xe đạp con én của anh vào tay tôi và giục:

- Đi đi em! Nhanh lên.

Lúc đó đã gần sáng đêm. Còi báo động trên nóc bưu điện thành phố rú lên ầm ĩ. Tôi ngoảnh nhìn về phía sân bay Hoà Lạc thấy ba vệt sáng từ mặt đất lao vút vào không trung. Tôi biết thế là phi đội của Thiều đã xuất kích rồi. Tôi bỏ xe chui vội vào một căn hầm bên đường, cùng lúc với những tiếng bom nổ ầm ầm tứ phía, khiến căn hầm tôi ngồi chao đảo như đưa võng.
 
Sau mấy chục loạt bom, mặt đất và bầu trời Hà Nội bỗng yên tĩnh lạ thường. Tôi chui ra khỏi hầm, lúc đó trời đã lờ mờ sáng, chân trời phía Đông đã xoè nan quạt và  sáng màu xanh nõn chuối. Tôi đạp xe một mạch về sân bay Hoà Lạc để đón Thiều từ trời cao trở về.
 
Có hai chiếc Mic từ trên mây xanh sà xuống đường băng, tiếng máy bay gầm rít nghe đinh tai nhức óc. Phi đội của Thiều xuất kích 3 chiếc sao bây giờ chỉ hai chiếc trở về? Trong đội hình chiến đấu của không quân ta, mỗi phi đội xuất kích có 3 chiếc máy bay, phi đội trưởng bay trước còn hai người khác bay hai bên để yểm trợ. Thiều là phi đội trưởng, người bay số 1. Vậy ai trong số ba người đó chưa về.
 
Tôi quẳng xe đạp bên lề đường băng, chạy về phía hai chiếc máy bay vừa hạ cánh trong tâm trạng rất hoảng sợ. Linh tính báo cho tôi một điều gì đó thật khủng khiếp. Hai anh phi công từ trong buồng lái máy bay chạy ra đón tôi.
 
Tôi hỏi gấp: "Anh Thiều đâu?". Cả hai không ai nói gì với tôi cả. Họ cắn chặt vành môi đứng sững trước mặt tôi im lìm như hai cái cây. Tôi giật tay áo  họ và gào lên : "Anh Thiều đâu?". "Phi đội trưởng đã lao máy bay của mình vào máy bay B52 Mỹ và không quay về nữa Bảo Châu ạ!". Một người nói với tôi như vậy.
 
Tai tôi nghe nhưng tim tôi không chịu tin điều đó. Tôi cứ đứng như trời trồng trên đường băng, ngửa mặt nhìn lên khoảng trời màu xanh nõn chuối để đón Thiều trở về. Tôi cứ đứng mãi như thế cho tới khi các đồng đội của Thiều đến dìu tôi vào nhà.
 
Đó là trận đánh cuối cùng của không quân Việt Nam trong chiến dịch Điện Biên Phủ trên không. Người yêu của tôi cũng là người hy sinh cuối cùng cho chiến thắng ấy. Và từ bấy đến nay, sớm nào tôi cũng đăm đắm nhìn vào khoảng trời màu nõn chuối, nơi thăng hoa linh hồn người tôi yêu.
 
Nhà văn Hoàng Hữu Các
thanhloan
Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Khi con trai ra ở riêng: Làm sao để 'xa mặt' nhưng không 'cách lòng'

Khi con trai ra ở riêng: Làm sao để 'xa mặt' nhưng không 'cách lòng'

Gia đình - 3 giờ trước

GĐXH - Nhiều bậc cha mẹ cảm thấy hụt hẫng khi con trai lập gia đình, mua nhà riêng và bắt đầu có những khoảng cách nhất định với mình.

Trẻ IQ cao thường hỏi gì?

Trẻ IQ cao thường hỏi gì?

Nuôi dạy con - 7 giờ trước

GĐXH - Một câu hỏi ngây ngô hôm nay có thể trở thành tiền đề cho những ý tưởng đột phá trong tương lai.

Yêu cuồng nhiệt nhưng không mù quáng: 3 con giáp dám yêu dám bỏ

Yêu cuồng nhiệt nhưng không mù quáng: 3 con giáp dám yêu dám bỏ

Gia đình - 8 giờ trước

GĐXH - Có những con giáp sẵn sàng yêu hết lòng nhưng vẫn giữ được lý trí, biết buông bỏ đúng lúc.

Phụ nữ tuổi 50 không sợ khổ, sợ nhất chồng làm điều này với mình

Phụ nữ tuổi 50 không sợ khổ, sợ nhất chồng làm điều này với mình

Chuyện vợ chồng - 10 giờ trước

GĐXH - Thực tế ở tuổi 50, phụ nữ không sợ thiệt thòi, không sợ vất vả, thứ họ sợ nhất chính là sự "vô hình" ngay trong chính ngôi nhà của mình.

Trao trọn trái tim nhưng nhận về nỗi đau: 3 cung hoàng đạo dễ bị 'cắm sừng'

Trao trọn trái tim nhưng nhận về nỗi đau: 3 cung hoàng đạo dễ bị 'cắm sừng'

Gia đình - 13 giờ trước

GĐXH - Dưới đây là những cung hoàng đạo yêu sâu đậm nhưng lại dễ bị nửa kia phản bội nhất.

Con cái có hiếu hay không, nhìn vào 3 biểu hiện này sẽ rõ: Đừng để sự vô tâm bào mòn tình thâm

Con cái có hiếu hay không, nhìn vào 3 biểu hiện này sẽ rõ: Đừng để sự vô tâm bào mòn tình thâm

Gia đình - 13 giờ trước

GĐXH - Hãy cùng kiểm chứng 3 dấu hiệu của những người con đang dần đánh mất lòng hiếu thảo để kịp thời thay đổi trước khi quá muộn.

Chỉ nói một câu về tiền tiết kiệm, cụ ông đã nhìn rõ bộ mặt thật của con cái

Chỉ nói một câu về tiền tiết kiệm, cụ ông đã nhìn rõ bộ mặt thật của con cái

Gia đình - 14 giờ trước

GĐXH - Ở tuổi xế chiều, nhiều bậc cha mẹ mới nhận ra rằng tình cảm của con cái đối với mình đôi khi bị thử thách bởi chính vấn đề tài sản.

Trước tuổi 60 đạt được 3 điều, cuộc sống về sau nhẹ tênh

Trước tuổi 60 đạt được 3 điều, cuộc sống về sau nhẹ tênh

Gia đình - 16 giờ trước

GĐXH - Khi bước gần đến tuổi 60, tiêu chuẩn về "người chiến thắng" không còn nằm ở danh vọng hay tiền bạc, mà ở 3 điều dưới đây.

3 lần kết hôn đều tan vỡ vì lười biếng, con gái 55 tuổi quay về sống bám mẹ già 94 tuổi

3 lần kết hôn đều tan vỡ vì lười biếng, con gái 55 tuổi quay về sống bám mẹ già 94 tuổi

Gia đình - 1 ngày trước

GĐXH - Một người phụ nữ đã bước sang tuổi 55 nhưng vẫn sống nhờ hoàn toàn vào mẹ già. Chỉ đến khi mẹ nhập viện mới bắt đầu hoảng hốt nhận ra tương lai bấp bênh của mình.

6 dấu hiệu rõ mồn một anh ấy thích bạn: Không nói nhưng ai tinh ý cũng nhận ra

6 dấu hiệu rõ mồn một anh ấy thích bạn: Không nói nhưng ai tinh ý cũng nhận ra

Gia đình - 1 ngày trước

GĐXH - Anh ấy không tỏ tình, cũng chẳng nói lời ngọt ngào, nhưng loạt hành động nhỏ lại “tố cáo” tất cả. Nếu thấy 3/6 dấu hiệu này, khả năng cao bạn không hề “ảo tưởng”.

Top