Làm vợ, làm mẹ nhưng không muốn làm dâu!
Nhớ lần đầu anh đưa chị về nhà, khi anh giới thiệu chị tốt nghiệp đại học loại giỏi một cách tự hào thì mẹ anh tủm tỉm cười. Chị lo lắng, thì thào hỏi anh “Sao mẹ cười như vậy?”.
Vợ anh trở thành niềm tự hào của mẹ, và dĩ nhiên cũng là niềm tự hào vô bờ bến của anh. Mỗi khi trò chuyện với ai, mẹ làm như tình cờ kể về con dâu “làm việc ở công ty nước ngoài nói tiếng Tây như gió”.
![]() Ảnh mang tính minh họa. |
Thuyết phục vợ chồng em gái về ở với cha, anh giấu kín nỗi hổ thẹn vì thấy mình không xứng làm anh. Sợ cha buồn, anh thường viện đủ lý do trên trời dưới đất, em gái vô tư gật đầu: “Em biết mà, đàn bà giỏi như chị thì bận ghê lắm”. Rồi em gái hạ giọng: “Chồng em không nề hà đâu, nhưng cha ngại, chiều chiều anh ghé lo việc tắm rửa cho cha nghe”.
Những buổi chiều đó thường kéo dài đến tối. Anh thích cùng em gái và em rể lăng xăng xoa bóp và chuyện trò đủ thứ cho ba bớt buồn. Em rể làm thợ hồ, đôi bàn tay đầy vết chai, vừa xoa bóp vừa nói tiếu lâm: “Tay này nhiều cục chai, nên coi như hai trong một, vừa xoa vừa châm cứu luôn”. Cả nhà phì cười. Anh nhìn thấy một kiểu hạnh phúc khác với anh thường hình dung. Nhớ khi em gái lấy chồng, mẹ thở dài lo người lao động chân tay thường cộc cằn, rồi than thở cũng tại em gái không chịu học hành để lấy được người trí thức cho đời nhẹ nhàng.
Mỗi ngày qua đi, anh lại mong manh hy vọng vợ đổi ý để cha được vui. Chị trả lời bằng cách bày ra bàn học của đứa con đầy những sách vở để anh hiểu là những khi anh đến với cha thì chị cũng bận chăm sóc, kèm cặp con học hành. Phải chu đáo ngay từ lớp 1! Anh có muốn con mình lớn lên học hành dở dang như em gái không? Thế là anh thôi không nói nữa, cũng là không muốn con của mình bị đưa ra làm lý do cho sự vô cảm.
Cái gì rồi cũng phải thích nghi. Mười năm trôi qua, anh quen với việc giấu vợ đưa tiền cho em gái phụ chăm sóc cha, cái việc mà khi thực hiện lần đầu tiên, anh xấu hổ kinh khủng, thấy mình chẳng đáng mặt đàn ông chút nào.
Ngày cha mất, chị khóc nức nở trong đám tang. Anh muốn tin nước mắt của chị là thật, tin là chị khóc nếu không phải vì thương quý cha chồng thì cũng là vì mất mát quá lớn của anh. Nhưng dù nghĩ vậy, cũng không khiến anh làm cái điều mà trước đây anh vẫn thường làm: mỗi khi chị khóc anh là người lau nước mắt. Bây giờ, anh quay mặt đi.
