Hà Nội
23°C / 22-25°C

Mẹ tôi đã mang tiếng cướp chồng...

Chủ nhật, 20:15 26/12/2010 | Gia đình

Tôi được biết bố tôi đã có một người vợ và có được hai người con trai.

Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình làm nông ở Bắc Bộ, tuổi thơ tôi gắn liền với nhiều nỗi buồn hơn là nhiều niềm vui, và quả thực cho đến bây giờ nỗi buồn đó vẫn đang hiện hữu và theo tôi từng ngày, từng giờ. Có thể nói rằng tôi là một người với quá khứ thật đáng thương, từ khi còn nhỏ đã thiếu đi một nửa tình thương yêu nơi cha mang lại.
 
Tôi được mẹ kể lại rằng ngày tôi được một tuổi, mẹ bồng tôi vào trong nam để lập nghiệp, và cuộc đời tôi đã bắt đầu từ khi đó. Một cuộc đời thiếu đi tình thương yêu của người cha. Tôi được biết bố tôi đã có một người vợ và có được hai người con trai. Bố tôi là người lái xe cho công trường xây dựng, còn mẹ tôi là công nhân tại công trường đó.
 
Tại đây bố mẹ tôi đã gặp nhau, trải qua những tháng năm thì sinh ra tôi. Tôi được sự chở che, thương yêu từ nơi cha mẹ được khoảng một năm thì theo mẹ vào nam vì mẹ phải theo công trường. Sau một năm kể từ khi tôi được sinh ra, tôi được mẹ nuôi nấng với thật nhiều tình thương yêu.
 
Tôi nhớ rằng tôi đã phải cùng mẹ phiêu bạt ở rất nhiều nơi tại các tỉnh thành phía nam. Mẹ tôi là công nhân nề bê tông, và công trình mẹ tôi theo là công trường thủy lợi. Công việc của mẹ tôi thật nặng nhọc bởi luôn ẩn chứa nhiều nguy hiểm và sự độc hại cho sức khỏe từ việc khoan đá, nổ mìn đến việc bốc vác xi măng, cát đá…
 
Cuộc sống nay đây mai đó của hai mẹ con tôi vẫn cứ tiếp diễn. Tôi vẫn còn nhớ như in rằng thuở nhỏ, vì mẹ tôi phải đi làm mà tôi phải ở nhà một mình cũng có khi thì mẹ tôi gửi tôi ở các nhà hàng xóm. Hằng ngày cứ mỗi buổi sáng, mẹ tôi thường thức dậy sớm, đi chợ, nấu cơm và để phần cơm cho tôi. Mẹ tôi thường bỏ cơm và thức ăn vào trong cái cặp lồng rồi ủ vào trong chăn cho tôi, bởi vào sáng sớm thì tôi chưa ngủ dậy, rồi đến trưa tôi mở cơm và thức ăn ra để ăn. Mẹ tôi thường làm từ sáng đến tận tối mịt mới về nhà, nhiều khi phải đổ bê tông hay nổ mìn thì đến tận khuya khi tôi đã đi ngủ mẹ tôi mới về.
 
Mẹ tôi thật chịu thương chịu khó, nhìn mẹ tôi lam lũ, quần quật cả ngày để cho tôi có cơm ăn, có áo mặc, để có thể sống và bước đi mà tôi lại càng thương mẹ nhiều. Mẹ tôi đã phải hy sinh cho tôi rất nhiều, mẹ đã phải đánh đổi cả thanh xuân, cả hạnh phúc của mình để dành cho tôi.
 
Tôi biết rằng mẹ tôi không phải là người sống dựa dẫm, mẹ luôn đứng dậy và bước tiếp bằng chính nghị lực phi thường của mình. Đã bao lần mẹ tôi phải nhịn ăn, nhịn mặc để dành lấy miếng cơm, manh áo cho tôi, chăm sóc cho tôi thật chu đáo từ miếng ăn đến giấc ngủ. Ngày lại ngày cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn, tôi nhớ là hồi còn nhỏ tôi đã phải chuyển trường học rất nhiều lần, có khi học ở trường này được một năm thì lại phải chuyển trường khác, và cũng từng đó lần mẹ tôi phải chạy đôn, chạy đáo để lo trường học cho tôi, từ các tỉnh Tây Ninh, Ninh Thuận, Bình Thuận, Lâm Đồng...
 
Mẹ luôn nói với tôi rằng đời của mẹ đã khổ nhiều rồi, đời mẹ đã không được đi học nên cuộc sống vất vả, khổ cực vì thế mà đời con phải được đi học, phải học để cho cuộc sống sau này đỡ vất vả. Cuộc sống sau này được sung sướng hơn đời của mẹ. Từng câu, từng chữ của mẹ vẫn hằn in trong tâm trí tôi, và tôi cũng vẫn phải học, học cho thành đạt để không phụ lòng mong mỏi từ nơi mẹ. Nhiều khi thấy mẹ thức khuya, thấy mẹ trằn trọc suy nghĩ về số phận, về cuộc đời tôi thấy mẹ thật đáng thương.
 
Cuộc sống tại công trường của hai mẹ con tôi vẫn tiếp diễn mặc cho vòng xoáy xô bồ của của cuộc sống. Hằng ngày mẹ tôi vẫn đi làm, còn tôi thì còn nhỏ chỉ biết cắp sách đến trường và quả thực mẹ tôi là một người mà công trường luôn ngưỡng mộ. Bởi
mẹ tôi chịu thương chịu khó, một mình mẹ tôi nuôi nấng cho tôi, vừa phải đi làm vừa phải quán xuyến mọi công việc gia đình mà không cò người chồng bên cạnh.
 
Ngày lại ngày trôi qua, tôi đã lớn lên trong sự đùm bọc chở che từ phía người mẹ thương yêu, đến một ngày nọ thì bố tôi vào trong này và bảo mẹ con chúng tôi về ngoài Bắc để sống. Lúc đó tôi cũng hơi giật mình, tự nhủ tại sao ngày trước thì bố tôi không đón mẹ con tôi về nhà mà mãi đến tận lúc tôi đã lớn thì bố tôi mới nói. Bố tôi không nói ra tuy nhiên tôi có thể đoán được vì người vợ cả của bố tôi do bị bệnh nặng đã qua đời. Bố mong muốn mẹ con tôi về ngoài Bắc để đoàn tụ cùng gia đình.
 
Lúc đó trong lòng mẹ con tôi vui buồn lẫn lộn. Thứ nhất vì cả hai bố mẹ tôi cũng đều đã có tuổi, bản thân mẹ tôi thì là vợ bé của bố tôi, bây giờ mà cả gia đình tôi về ngoài Bắc thì sẽ không tránh khỏi những lời dị nghị từ mọi người ngoài đó. Thứ hai là sau bao năm xa cách giờ me con tôi mới gặp lại bố tôi, có thể nói là điều mà trước đây tôi không thể nghĩ đến, không biết là sau này như thế nào, cuộc sống sẽ ra sao, có được niềm vui và hạnh phúc hay không.
 
Mẹ tôi thì vẫn quan niệm rằng nếu mai này khi mình có tuổi thì sẽ về quê ngoại để sống chứ không về bên nội. Mẹ tôi thương tôi, mẹ muốn tôi có bố để sau này có chỗ để lui tới, có bố để bố thương yêu chăm sóc. Cuối cùng thì mẹ tôi cũng đưa ra quyết định là chấp nhận về bên nội để sống với bố tôi, còn tôi thì lúc đó tôi đang học cao đẳng nên không thể chuyển trường về ngoài bắc học được. Và thế là chỉ mình mẹ tôi theo bố tôi về ngoài đó, còn tôi vẫn ở lại trong này học hành.
 
Rồi mẹ tôi về ngoài Bắc sống với bố tôi, và điều không mong muốn cũng đã xảy ra. Mặc dù bố tôi vẫn hết lòng thương yêu mẹ tôi thế nhưng đối với một số người trong gia đình thì không. Dường như mẹ tôi luôn phải sống trong búa rìu dư luận rằng đã cướp chồng của người khác, mẹ tôi đã phá vỡ hạnh phúc trong gia đình. Thế nhưng mọi người đâu biết rằng mẹ tôi đã phải vất vả, đã phải chịu nhiều thiệt thòi biết dường nào, thân phận của người vợ lẽ với đứa con thơ.
 
Mẹ tôi vẫn tiếp tục sống, vẫn phải chịu đựng, vẫn phải nhẫn nhịn hết tất cả vì tôi, mặc cho các dì, các cậu và mọi người bên ngoại vẫn kêu gọi mẹ con tôi về quê ngoại để sống cho bớt khổ. Mẹ tôi vẫn mong tôi có được bố, được mẹ quan tâm, lo lắng, nếu như về quê ngoại để sống bây giờ thì tối lửa tắt đèn thì cũng chỉ có hai mẹ con mà thôi.
 
Mẹ tôi vẫn là như vậy luôn nhận lấy vào thân mình những nỗi buồn, những áp lực từ cuộc sống này mang lại để cho tôi được sống với một cuộc sống được trọn vẹn niềm thương yêu. Có lẽ điều làm cho mẹ tôi vui nhất là khi tôi lập gia đình, chứng kiến cảnh con mình thành gia lập thất thì mẹ tôi bớt đi được nỗi lo lúc nào cũng đau đáu bên mình là không biết con mình rồi đây sẽ ra sao, có ai thương yêu con mình bằng mình hay không.
 
Và vợ tôi chính là đáp án cho những trăn trở đó. Vợ tôi là người đã giúp mẹ tôi thương yêu, chăm sóc cho tôi từng bữa cơm, từng giấc ngủ, luôn sẽ chia vui buồn tâm sự cùng tôi. Nhưng niềm vui ngự trị chỉ khoảng một thời gian ngắn, chẳng lâu sau khi tôi lập gia đình, người mẹ thương yêu của tôi đã mãi rời xa tôi. Mẹ tôi qua đời vì căn bệnh ung thư phổi, mặc dù đã nhận được sự cố gắng tận tình cứu chữa của các bác sĩ. Tôi không hiểu tại sao cuộc đời lại quá bất công cho mẹ tôi. Mẹ tôi chưa tận hưởng được niềm vui, chưa được sống một cuộc sống yên lành, hạnh phúc thì đã rời khỏi cuộc đời này để về với tổ tiên.
 
Điều làm tôi trăn trở và luôn áy náy là bản thân tôi chưa báo đáp chữ hiếu dành cho mẹ, chưa đền đáp công ơn nuôi dưỡng cho mẹ vậy mà mẹ đã không còn trên cõi đời này nữa. Có lẽ suốt cuộc đời này tôi không thể nào nguôi ngoai được những lời mẹ tôi dặn, khi căn bệnh của mẹ tôi đã đến giai đoạn cuối. Mẹ tôi vẫn luôn mong mỏi ở tôi phải ráng học hành cho thành đạt, phải cố gắng đứng dậy bằng chính nghị lực của bản thân mình. Mẹ tôi không nghĩ đến bệnh tật đang hành hạ mẹ từng phút, đang gây đau đớn tột cùng đến bản thân mà chỉ nghĩ đến tôi, mẹ luôn lo lắng cho tôi mà thôi.
 
Niềm đau vô bờ khi tôi chứng kiến mẹ nằm đó mặc cho mọi người kêu khóc, tiếc thương. Tôi đã mất đi mẹ, một người mẹ vô cùng quan trọng trong cuộc sống của tôi, một người luôn hy sinh tất cả vì đứa con mình. Càng xót xa hơn khi mẹ tôi ra đi khi chưa thấy mặt cháu nội của mình.
 
Giờ đây mẹ đã không còn nữa, nỗi đau vẫn là nỗi đau, song với tôi, với gia đình mẹ vẫn luôn sống mãi, hình ảnh người mẹ luôn cặm cụi từng ngày từng giờ tần tảo nuôi con không lúc nào có thể vơi đi trong tâm trí. Cháu nội của mẹ đã chào đời, đã và đang sống trong tình thương yêu của hai vợ chồng tôi.
 
Vợ chồng tôi luôn tự nhủ với nhau rằng hãy yên lòng mẹ ơi, chúng con sẽ cố gắng sống tốt theo di nguyện của mẹ. Chúng con sẽ còn gặp lại mẹ ở thế giới bên kia để kiếp sau chúng con vẫn là con của mẹ, được chăm sóc cho mẹ, được báo đền công ơn dưỡng dục của mẹ bấy lâu.
 
Theo Nghianv….
VietnamNet 
thanhloan
Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
4 cung hoàng đạo bướng bỉnh 'có tiếng': Biết sai vẫn không chịu sửa

4 cung hoàng đạo bướng bỉnh 'có tiếng': Biết sai vẫn không chịu sửa

Gia đình - 3 giờ trước

GĐXH - Những cung hoàng đạo này hiểu rất rõ khuyết điểm của mình, thậm chí từng được góp ý nhiều lần nhưng vẫn "bảo thủ đến cùng", khó thay đổi.

Đám cưới của tôi có 500 khách, trong đó hơn 400 người tôi không quen

Đám cưới của tôi có 500 khách, trong đó hơn 400 người tôi không quen

Gia đình - 6 giờ trước

Là nhân vật chính, vợ chồng tôi cầm ly đến từng bàn tiệc trong đám cưới của mình, nhưng oái oăm là với cả cô dâu chú rể, phần lớn khách mời đều xa lạ.

Tỷ lệ ly hôn thấp bất ngờ: 3 cung hoàng đạo càng yêu càng bền

Tỷ lệ ly hôn thấp bất ngờ: 3 cung hoàng đạo càng yêu càng bền

Gia đình - 18 giờ trước

GĐXH - Ba cung hoàng đạo dưới đây thường được đánh giá có xu hướng gìn giữ hôn nhân bền vững, ít khi nghĩ đến chuyện chia tay.

Đứa trẻ vô tư đánh “Gấu Pooh” giữa khu vui chơi: Câu chuyện khiến nhiều phụ huynh phải giật mình về cách dạy con

Đứa trẻ vô tư đánh “Gấu Pooh” giữa khu vui chơi: Câu chuyện khiến nhiều phụ huynh phải giật mình về cách dạy con

Gia đình - 18 giờ trước

GĐXH - Một hành động nhỏ, một cú đánh tưởng như bột phát của trẻ con – nhưng phản ứng của người lớn phía sau lại khiến nhiều người phải suy nghĩ. Bởi đôi khi, vấn đề không nằm ở đứa trẻ, mà nằm ở cách người lớn lựa chọn dạy dỗ.

3 nguyên nhân khiến trẻ ngày càng 'mất trí nhớ', cha mẹ cần lưu tâm, đặc biệt điều số 3

3 nguyên nhân khiến trẻ ngày càng 'mất trí nhớ', cha mẹ cần lưu tâm, đặc biệt điều số 3

Gia đình - 21 giờ trước

GĐXH - Không phải IQ giảm, mà là não bộ đang “lười đi”. Tình trạng trẻ khó tập trung, hay quên, ngại suy nghĩ đang ngày càng phổ biến – và nguyên nhân không đơn giản chỉ là chiếc điện thoại.

Nghi chồng ngoại tình, vợ 'treo mình' sau thùng xe tải suốt đêm để 'bắt gian'

Nghi chồng ngoại tình, vợ 'treo mình' sau thùng xe tải suốt đêm để 'bắt gian'

Gia đình - 23 giờ trước

GĐXH - Có những khoảnh khắc trong hôn nhân, một ý nghĩ thoáng qua cũng có thể trở thành cơn sóng ngầm dữ dội nếu không được kiểm soát. Câu chuyện xảy ra mới đây tại Tân Cương (Trung Quốc) là một ví dụ khiến nhiều người không khỏi giật mình: chỉ vì nghi ngờ chồng ngoại tình, một người phụ nữ đã liều mình bám vào đuôi xe tải trong đêm tối để theo dõi.

5 thứ 'miễn phí' ai cũng có nhưng lại quyết định cả cuộc đời bạn: Nhiều người đánh mất mà không hề hay biết

5 thứ 'miễn phí' ai cũng có nhưng lại quyết định cả cuộc đời bạn: Nhiều người đánh mất mà không hề hay biết

Gia đình - 1 ngày trước

GĐXH - Sức khỏe, thời gian, cơ hội, các mối quan hệ và sự bình yên – tất cả đều là những giá trị không mất tiền để có được. Thế nhưng, không phải ai cũng biết trân trọng cho đến khi đã đánh mất. 5 điều dưới đây tưởng chừng đơn giản nhưng lại ảnh hưởng trực tiếp đến hạnh phúc và tương lai của mỗi người.

3 dấu hiệu cho thấy bạn đang tiến gần tới sự thanh thản nội tâm: Dấu hiệu thứ 2 nhiều người bất ngờ

3 dấu hiệu cho thấy bạn đang tiến gần tới sự thanh thản nội tâm: Dấu hiệu thứ 2 nhiều người bất ngờ

Gia đình - 1 ngày trước

GĐXH - Thanh thản nội tâm là trạng thái bạn biết kiểm soát cảm xúc, buông bỏ đúng lúc và cảm thấy bình yên từ những điều giản dị. Nếu bạn có 3 dấu hiệu dưới đây, rất có thể bạn đang dần trưởng thành hơn trong suy nghĩ và cảm xúc.

Đền bù nhà hơn 10 tỷ, tôi là con đẻ nhưng bị gạt ra khỏi danh sách chia tiền

Đền bù nhà hơn 10 tỷ, tôi là con đẻ nhưng bị gạt ra khỏi danh sách chia tiền

Gia đình - 1 ngày trước

Căn nhà cho thuê của gia đình tôi vừa được đền bù hơn 10 tỷ đồng, bố mẹ quyết định chia tiền cho ba anh chị em của tôi và gạch tên tôi ra khỏi phần tài sản chỉ vì 3 năm trước, tôi lấy người bố mẹ không đồng ý.

Top