"Thâm cung bí sử (13-4)": Phía sau ông quan
GiadinhNet - Phía sau ông quan là những mối quan hệ rất phức tạp mà nếu không khôn khéo thì không thể giải quyết nổi.
Người ta nói như thế có nghĩa là đã có người dựa thế Phan để làm những việc sai trái. Anh nhờ Sở Tư pháp kiểm tra lại các vụ trọng án vừa được xét xử và đặc biệt chú ý đến những vụ mà bị cáo mang họ Đinh (họ của Phan). Quả nhiên có một vụ án giết người, hung thủ mang họ Đinh và là con một ông chú trong họ của Phan. Anh đề nghị bên Toà án giải thích tại sao tội giết người mà mức án chỉ 18 năm tù? Vị thẩm phán nói rằng: "Đây là vụ giết người do hai nhóm thanh niên đánh nhau, hung thủ gây án trong điều kiện khó làm chủ bản thân nhưng không có tình tiết dã man, vả lại trong quá trình điều tra và trước Toà bị cáo luôn khai báo thành khẩn và tỏ ra ăn năn hối hận. Gia đình của bị cáo cũng đã chủ động đưa tiền cho gia đình nạn nhân để khắc phục hậu quả. Xử 18 năm là đúng". Hoá ra không có chuyện bị cáo mang họ Đinh mà được giảm tội nhưng những người có mặt trong phiên toà đó lại nói rằng: "Nếu hắn không phải là cháu ông Phan thì sẽ phải chịu mức án cao hơn".
Tết Canh Dần vừa rồi, tôi về quê thấy con đường nối từ quốc lộ 1A về làng tôi được trải thảm bê tông khá rộng rãi và rất đẹp. Ở đầu đường, có một tấm biển đề: "Đường Đinh Đình Phan". Sáng mùng 2 Tết, khi Phan đến chúc Tết gia đình tôi, tôi đã thẳng thắn nói với Phan rằng: "Anh đang sống sờ sờ ra đấy mà đặt tên đường là vô lối". Phan sửng sốt hỏi: "Anh nói gì thế? Đường nào và tên ai?". “Đường vào làng mình và tên anh. Anh nên đi kiểm tra xem". Lập tức Phan đã đi kiểm tra và tự tay đập bỏ cái biển tên đường đó. Sau đó anh đến nhà chủ tịch xã và nói rất nghiêm túc: "Điện, đường, trường, trạm, đó là 4 công trình bắt buộc phải xây dựng ở nông thôn. Đây là chủ trương của Chính phủ và tiền của Nhà nước chứ không phải tiền túi của tôi. Vậy mà các bác không hỏi han gì lại đặt một cái tên đường như vậy thì làm khó cho tôi nhiều lắm. Xin hãy để yên cho tôi làm việc, tránh được điều tiếng, giữ được uy tín. Làm như vừa rồi không phải là quý nhau mà là hại nhau".
Tiểu phẩm của Khánh Hoàng
|
Câu chuyện thứ 12: Khiếp hãi lòng chung thủy
|
Câu chuyện thứ 11: Xin được tha thứ
|
|
Câu chuyện thứ 10: TỰ THÚ
|
Câu chuyện thứ 9: Cửa ngoại tình
|
|
Câu chuyện thứ 7: Trò hề con nuôi
> Phần 2: Muốn là được
> Phần 3: Bố ơi! Con chết rồi!
> Phần 8: Tất cả đều là hiện thực
> Phần 10: Cơm ôi
> Phần 11: Đa mưu túc kế
> Phần 17: Mặt trái của tình yêu
> Phần 18 : Tham quá hoá dại
> Phần 19 : Đường tới địa ngục |
Câu chuyện thứ 8 : Úp rọ chuyên gia lật đổ
> Phần 14: Bến đỗ cuối cùng
> Phần 13: Cái số không được chết
> Phần 12 : Đòn hiểm của người tình
> Phần 10: Nỗi buồn của người mẹ
> Phần 1: Úp rọ chuyên gia lật đổ |
|
Câu chuyện thứ VI: Bi kịch chưa có hồi kết
> Phần 6: Sự tàn lụi của tình yêu
> Phần 5: Người tội to nhất
> Phần 4: "Hoạn thư" xưa và nay
> Phần 2: Bất đồng “ngôn ngữ”
|
Câu chuyện thứ V: Chuyện buồn gà mái ghẹ
> Phần 4: Kẻ lừa đảo
> Phần 3: Khế ước bán con
|
|
Câu chuyện thứ IV: Vụ án chim tu hú
> Phần 5: Trả giá
> Phần 4: TK và OK
> Phần 3: Sai lầm tai hại
> Phần 2: Người thứ ba
> Phần 1: Vụ án chim tu hú |
Câu chuyện thứ III: Bà chủ sang quý
> Phần 8: Bật mí
> Phần 8: Không có sương đêm
> Phần 6: Giấc mơ núi rừng
> Phần 5: Giấc mơ thành phố!
> Phần 4: Người cao số
> Phần 3: Nhân tình thế thái
> Phần 2: Khởi nghiệp
> Phần 1:Bà chủ sang quý |
|
Câu chuyện thứ I: Những bức thư đọc muộn
> Phần 10: Bàn thắng phút bù giờ
> Phần 9: Bức thư đoạn tuyệt
> Phần 8: "Kẻ thứ 3" lên tiếng!
> Phần 7: "Người điên" trong nhà!
> Phần 6: Lời thách thức nguy hiểm
|
Câu chuyện thứ II: Tình yêu và quyền lực
> Phần 6: Tai họa
|