"Thâm cung bí sử (13-5)": Việc khó nhất của người làm quan
GiadinhNet - "Tề gia là việc khó nhất của người làm quan" - Phan mở đầu câu chuyện - có một câu nói mà nhiều người thuộc lòng là: “Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ”.
Có ông quan to nhưng vợ nhận hối lộ như điên cuối cùng phải ly hôn. Bao Công nổi tiếng thanh liêm của triều đình nhà Tống nhưng bà vợ bé lại nhận hối lộ 200 lạng vàng, cuối cùng ông phải đuổi vợ đi trong khi bà vợ đang mang thai. Chuyện chống tham nhũng khó hơn đường lên trời nhưng đấy là việc của cả tập thể, tôi không phải chịu trách nhiệm một mình. Còn việc tề gia là việc của riêng tôi. Nếu tôi không thành công trong việc tề gia thì sự nghiệp của tôi có thể bị chôn vùi, bị tiêu tan hết. Đây là một việc cực kỳ khó và rất ít người thành công.
Cả thiên hạ đi nghỉ mát, đi du lịch bằng tàu hoả, bằng xe khách, tôi có thể để vợ con tôi cũng đi du lịch bằng cách chen chúc như thế không? Tôi có thể không dùng xe công, chỉ cần gọi điện thoại cho một giám đốc doanh nghiệp là xong ngay. Nhưng như thế thì vấn đề còn phức tạp hơn. Doanh nghiệp đó sẽ đưa đón vợ con tôi hết sức chu đáo và trả trước cho khu du lịch hàng chục triệu đồng để thanh toán, lại còn đưa phong bì cho vợ con tôi để tiêu xài ở đó nữa. Như thế là phức tạp rồi.
Năm ngoái đã có một cuộc đấu thầu đầy tai tiếng. Công trình này là một con đường chỉ 10 cây số thôi. Có 6 doanh nghiệp nộp hồ sơ đấu thầu, trong đó có thằng cả nhà tôi. Nó là người nộp hồ sơ cuối cùng, nhưng khi nó xuất hiện thì 5 doanh nghiệp kia bỏ chạy hết, chỉ còn lại một mình nó. Thế là tôi mang tiếng cướp thầu cho con. Khi tôi biết việc này thì đã muộn rồi, dự án đã thực hiện được gần 50%. Nó không nhờ tôi viết thư cho ban quản lý dự án, cũng không nhờ gọi một cú điện thoại nào và cũng không lớn tiếng đe doạ ai cả. Nhưng nó nghiễm nhiên thắng thầu ngon lành. Nếu nó biết thương bố thì sẽ không tham gia cuộc đấu thầu đó. Nhưng tuổi nó chưa nghĩ được chu đáo đến thế. Có lần, vợ tôi bảo rằng anh phải cho em thêm tiền, vì em không thể đi dự sinh nhật đồng nghiệp mà chỉ gói một chai nước gội đầu vài chục nghìn làm quà. Việc hiếu việc hỷ, ở làng ta chỉ đi phong bì 30.000 đồng thôi, nhưng em không thể đi 30.000 đồng, to thuyền thì to sóng. Làm sao để vợ con mình sống bình thường như một phó thường dân? Đó là câu hỏi đau đầu nhất, cũng là câu đó khó giải nhất của người làm quan- Phan đúc kết.
|
Câu chuyện thứ 12: Khiếp hãi lòng chung thủy
|
Câu chuyện thứ 11: Xin được tha thứ
|
|
Câu chuyện thứ 10: TỰ THÚ
|
Câu chuyện thứ 9: Cửa ngoại tình
|
|
Câu chuyện thứ 7: Trò hề con nuôi
> Phần 2: Muốn là được
> Phần 3: Bố ơi! Con chết rồi!
> Phần 8: Tất cả đều là hiện thực
> Phần 10: Cơm ôi
> Phần 11: Đa mưu túc kế
> Phần 17: Mặt trái của tình yêu
> Phần 18 : Tham quá hoá dại
> Phần 19 : Đường tới địa ngục |
Câu chuyện thứ 8 : Úp rọ chuyên gia lật đổ
> Phần 14: Bến đỗ cuối cùng
> Phần 13: Cái số không được chết
> Phần 12 : Đòn hiểm của người tình
> Phần 10: Nỗi buồn của người mẹ
> Phần 1: Úp rọ chuyên gia lật đổ |
|
Câu chuyện thứ VI: Bi kịch chưa có hồi kết
> Phần 6: Sự tàn lụi của tình yêu
> Phần 5: Người tội to nhất
> Phần 4: "Hoạn thư" xưa và nay
> Phần 2: Bất đồng “ngôn ngữ”
|
Câu chuyện thứ V: Chuyện buồn gà mái ghẹ
> Phần 4: Kẻ lừa đảo
> Phần 3: Khế ước bán con
|
|
Câu chuyện thứ IV: Vụ án chim tu hú
> Phần 5: Trả giá
> Phần 4: TK và OK
> Phần 3: Sai lầm tai hại
> Phần 2: Người thứ ba
> Phần 1: Vụ án chim tu hú |
Câu chuyện thứ III: Bà chủ sang quý
> Phần 8: Bật mí
> Phần 8: Không có sương đêm
> Phần 6: Giấc mơ núi rừng
> Phần 5: Giấc mơ thành phố!
> Phần 4: Người cao số
> Phần 3: Nhân tình thế thái
> Phần 2: Khởi nghiệp
> Phần 1:Bà chủ sang quý |
|
Câu chuyện thứ I: Những bức thư đọc muộn
> Phần 10: Bàn thắng phút bù giờ
> Phần 9: Bức thư đoạn tuyệt
> Phần 8: "Kẻ thứ 3" lên tiếng!
> Phần 7: "Người điên" trong nhà!
> Phần 6: Lời thách thức nguy hiểm
|
Câu chuyện thứ II: Tình yêu và quyền lực
>Phần 6: Tai họa
|