Nhìn ánh mắt luôn bắn ra những tia sáng ranh mãnh của chị Tình, Trần Công Bằng biết là cối không hỏng nhưng anh vẫn mang đồ nghề theo chị về nhà.
Chị Tình vừa làm cơm vừa trò chuyện với bác thợ: "Hôm nay nhà em đi đắp nền nhà cho ông bác và ăn cơm ở bên đó. Bác ăn cơm trưa rồi ngủ một giấc, chiều hãy làm. Ngày rộng tháng dài, đi đâu mà vội".
Bữa cơm được chị Tình làm rất nhanh. Vừa xới cơm cho bác thợ, chị Tình vừa liếc xéo mắt về phía người đàn ông đã từng giải hạn cho chị và lập lờ hỏi: "Bác thấy em có khác không?". "Mới chưa đầy 2 tháng thì khác gì". "Vậy mà em khác rồi đấy, khác rất nhiều".
Sau khi cơm nước xong, chị Tình vào buồng và gọi với ra: "Bác Bằng vào bê hộ em thúng thóc". Trần Công Bằng đi vào. Chị Tình cầm tay bác thợ đặt lên ngực mình: "Bác thấy khác không, vú cương to lên đây này". Và chị kéo bác thợ cối lên giường. "Cối tốt lắm, chẳng hỏng gì hết, chỉ tại em nhớ bác quá thôi". Sau một trận giao tranh quyết liệt, chị Tình hổn hển: "Ngủ một tí đi bác. Em thích lắm nhưng hơi mệt".
Sau khi ăn trưa ở nhà ông bác, anh Dư bỗng muốn về nhà một lát. Linh tính mách bảo rằng anh phải về. Vật đầu tiên anh nhìn thấy trong nhà mình là cái thùng đựng đồ nghề của bác thợ cối. Cưa đục ở đây nhưng người thì không thấy.
Anh Dư hỏi vợ: "Bác Bằng có đến đây phải không?". Chị Tình nói vọng ra giọng còn ngái ngủ: "Thì mình đã bảo bác ấy đến chữa cối mà". "Giờ bác ấy đang ở đâu?". "Bác ấy mang đồ nghề đến rồi lại đi. Chiều mới sửa cối cho nhà ta. Anh đi đi cho em ngủ một lát". Anh Dư chần chừ định xô cửa buồng vào xem thực hư ra sao nhưng lại thôi. Ở đời có nhiều chuyện thà khuất mắt còn hơn trông thấy.
Trên đường trở lại nhà ông bác, anh Dư thấy mình bần thần như người mất hồn. Không nghi ngờ gì nữa, bác thợ cối đang ở trong buồng nhà anh. Trước đây đã có 2 đêm như thế nhưng đó là anh nhờ cậy, còn bây giờ thì anh đang bị cắm sừng.
Đàn ông cho dù không ăn được cũng không chịu trơ mắt nhìn người khác ăn ngon lành trước mặt mình. Song có lẽ cũng tại bà vợ quá háo dục của anh, ăn một bữa quen miệng giờ tìm cơ hội ăn vụng. Sẽ phải dạy bảo cô ta cẩn thận về việc này. Nhưng cũng phải kín tiếng. Nếu để làng xóm biết thì chẳng hay ho gì, nhục nhã cả 2 vợ chồng.
(Còn nữa)
Khánh Hoàng
|
Đón đọc loạt "Chuyện thâm cung bí sử gia đình" tại mục Gia đình trên Giadinh.net.vn vào thứ 2, thứ 4, thứ 6 hàng tuần
|