Thâm cung bí sử (241 - 4): Sống chung với giãn cách
GiadinhNet - Tôi đếm từng ngày chờ Hà Nội hết giãn cách để về quê. Nhưng Hà Nội lại kéo dài thời gian giãn cách. Rồi Nghệ An cũng thực hiện giãn cách xã hội theo Chỉ thị 16.
Hai đầu đều giãn cách nghĩa là tôi không thể rời khỏi Hà Nội mà cũng không thể về Nghệ An được. Không thể bó tay ngồi chờ hết giãn cách, tôi quyết định viết ngay cuốn sách mà tôi đã ấp ủ lâu nay. Nhà văn cần lắm sự cô đơn, cần một xó yên tĩnh. Nhưng nhà tôi đông người quá. Các con không đi làm, nghỉ chống dịch. Bọn trẻ cũng không đi học, chúng đuổi nhau, trêu nhau cười nói ầm ĩ. Tôi chỉ còn cách viết đêm. Tôi viết tay. Cách viết cổ điển này hóa ra lại hay, tôi không phụ thuộc vào mạng, vào bàn phím. Trước mặt tôi chỉ có trang giấy trắng mênh mông. Những nhân vật bấy lâu bị tôi nhốt kín trong đầu giờ được giải phóng ra mặt giấy. Văn chương viết tay, hóa ra lại nhiều hồn vía hơn viết trên máy. Buổi tối tôi pha một ấm trà đặc uống. 21h tôi bật đèn bàn ngồi viết cho tới 2h sáng mới tắt đèn lên giường ngủ. Lên giường thế thôi chứ chưa ngủ ngay được. Những câu chữ, những nhân vật, những linh hồn vẫn sống trong đầu tôi, vẫn nói năng, đi lại, hành động. Khi thật sự mệt, tôi mới chợp mắt được. 6h tôi dậy làm vệ sinh cá nhân rồi nấu phở ăn sáng. Các con tôi hơn 7h mới dậy. Có việc gì đâu mà chúng nó phải dậy sớm. Ăn sáng xong, tôi lại pha một ấm chè ngồi bên bàn vừa nhâm nhi từng ngụm chè nhỏ vừa đọc lại những trang bản thảo tôi viết hôm qua. Bao giờ cũng có những đoạn phải gạch xóa, thêm bớt, thậm chí có những trang phải bỏ hẳn. Nếu tôi hài lòng 100%, những điều mình viết ra thì tôi là một nhà văn tàn đời rồi.
Tôi mở đầu cuốn sách bằng một chuyện buồn, một cái chết của một người bạn chiến đấu cũ. "Cái chết là chuyện rất bình thường mà anh. Ai cũng phải chết, vì thế chúng ta phải tập làm quen với cái chết, thậm chí nếu có thể được thì rất cần tập chết vài lần trong đời", Hoán người yêu của tôi nói như vậy. Mỗi người gắn với bao nhiêu kỉ niệm. Càng sống lâu, người ta càng có nhiều kỉ niệm. Và chết là từ giã hết thảy các kỉ niệm và bắt đầu một kiếp sống khác. Đêm đêm tôi sống như con vạc, ngày ngủ, đêm thức. Những gì tôi viết lên mặt giấy là số phận của tôi, vốn sống của tôi, không thể lẫn với người khác. Tôi cũng không phải lựa chọn bố cục cốt truyện. Cái đó đã có sẵn trong giấc mơ của tôi rồi. Tôi cũng không phải lựa chọn cách thể hiện, không phải tìm ngôn ngữ. Mỗi nhân vật có cách sống riêng của họ, cách nói riêng của họ, tôi không thể can thiệp được. Các nhân vật có lý lịch riêng, số phận riêng và có quyền tồn tại trong tác phẩm của tôi theo cách riêng. Tôi cứ làm việc trong khuya khoắt như thế và đợi ngày hết giãn cách để về quê.
Tiểu phẩm của Khánh Hoàng
Mới giỗ đầu chồng, hai con riêng muốn tôi về quê nương nhờ để bán nhà chia nhau
Gia đình - 1 giờ trướcNgay sau giỗ đầu chồng, chúng bàn bán nhà và khuyên tôi nên về quê nương nhờ họ hàng.
Tuổi già mới biết: 4 người tuyệt đối không được đắc tội, họ mới là chỗ dựa thực sự chứ không phải con cái!
Gia đình - 2 giờ trướcGĐXH - Tuổi già, bước sang dốc bên kia cuộc đời, nhiều người vẫn dồn hết tâm sức cho con cái, coi đó là chỗ dựa duy nhất.
Lời khuyên chân thành cho người mới nghỉ hưu: Đừng biến mình thành 'người thừa' hay 'kẻ thất bại' ở 2 nơi này
Gia đình - 14 giờ trướcGĐXH - Nghỉ hưu không phải là "rút khỏi giang hồ", mà là thay đổi cách sống. Nhiều người lúc mới nghỉ hưu giống như chim sổ lồng, cứ ngỡ mình được tự do bay lượn, nhưng bay mãi lại vô tình bay ngược vào... những chiếc lồng cũ.
Chỉ một bản di chúc của bố, tình nghĩa anh em hơn 40 năm tan vỡ
Gia đình - 18 giờ trướcGĐXH - Sau khi nghe luật sư đọc xong bản di chúc của bố và chứng kiến phản ứng dữ dội của các anh chị, vợ chồng tôi chỉ biết ôm nhau bật khóc.
Những cung hoàng đạo nam thích chinh phục hơn là gắn bó lâu dài
Gia đình - 22 giờ trướcGĐXH - Theo góc nhìn chiêm tinh, một số cung hoàng đạo nam lại có xu hướng yêu theo cảm xúc, thích chinh phục nhưng lại thiếu kiên định lâu dài.
Bà nội nghĩ đằng nào "lá cũng rụng về cội" nên bỏ mặc cháu nội 27 năm
Gia đình - 1 ngày trướcBố tôi mất từ khi tôi 3 tuổi, vì ghét mẹ tôi, mà ông bà nội đuổi 2 mẹ con tôi ra khỏi nhà, hơn 27 năm qua chưa từng quan tâm đến thằng cháu nội như tôi. Vậy mà đến cuối đời, bà lại muốn tôi về gặp lần cuối.
Bước qua tuổi 60: 4 câu tuyệt đối đừng nói trước mặt người quen, nói ra là hối hận!
Gia đình - 1 ngày trướcGĐXH - Bước vào tuổi 60, thứ chúng ta tích lũy được không chỉ là trí tuệ mà còn là sự nhạy cảm trong cách đối nhân xử thế.
Nuông chiều suốt 30 năm, về già không mua nổi nhà cho con, cha liền bị từ mặt
Gia đình - 1 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng bi kịch của ông cũng bắt nguồn từ việc nuông chiều con suốt nhiều năm mà không đặt ra giới hạn.
Chia tay xong vẫn lén xem Facebook người cũ: 5 cung hoàng đạo khó dứt tình nhất
Chuyện vợ chồng - 1 ngày trướcGĐXH - Trong số 12 cung hoàng đạo, có những chòm sao rất khó quên quá khứ. Dù không còn bên nhau, họ vẫn âm thầm theo dõi cuộc sống của người cũ.
Cha mẹ mất, tôi từ chối cho anh em về nhà ăn Tết: Đau đớn nhưng cần thiết
Gia đình - 2 ngày trướcGĐXH - Việc từ chối cho anh em tụ họp tại nhà có lẽ là quyết định khó khăn nhất trong cuộc đời tôi, nhưng đó cũng là lựa chọn khiến tôi cảm thấy nhẹ lòng hơn sau nhiều năm chịu áp lực.
Cha mẹ mất, tôi từ chối cho anh em về nhà ăn Tết: Đau đớn nhưng cần thiết
Gia đìnhGĐXH - Việc từ chối cho anh em tụ họp tại nhà có lẽ là quyết định khó khăn nhất trong cuộc đời tôi, nhưng đó cũng là lựa chọn khiến tôi cảm thấy nhẹ lòng hơn sau nhiều năm chịu áp lực.