"Thâm cung bí sử" (60-14): Bến đỗ cuối cuộc đời
GiadinhNet - Trước khi chia tay tôi, Thanh Tình đã khóc rất nhiều. Trong vòng tay tôi, thân thể em rung lên theo từng tiếng nấc. Tôi cảm thấy như cuộc chia tay này đã lấy đi tất cả nước mắt của em. Không hiểu sao ông trời lại sinh ra một người đàn ông hư đốn như tôi để phụ nữ phải khóc nhiều đến thế.
> Phần trước: Một thắng lợi kép
Tôi làm theo đúng sự sắp đặt của Liên. Đến dịp hè, tôi đưa con trai về nhà. Chúng tôi sống trong bầu không khí hết sức trong lành, ăn cơm gạo quê, rau sạch, cá tươi, thịt sạch. Khi đêm xuống, nhà tôi ngào ngạt hương hoa bưởi, hoa cau. Bốn sào vườn nhà tôi trước trồng toàn chuối, giờ Liên cải tạo thành một vườn cây ăn quả rất đẹp. Để có hương thơm của vườn cây như thế này, Liên đã tốn nhiều công sức lắm.
Ở Hà Nội, sống quen trong cảnh ồn ào xe cộ, giờ về quê đêm yên tĩnh quá lại khó ngủ. Tôi nằm bên Liên, nói bao chuyện không đầu không cuối như ngày xưa. Tóc Liên thơm mùi hoa bưởi, vì em gội đầu bằng bồ kết và xả bằng nước hoa bưởi. Tôi đưa một cánh tay cho Liên gối đầu. Em áp chặt vồng ngực vào tôi và thì thầm: “Châu về hợp phố. Ngọc về chủ cũ, em cứ tưởng là mất rồi. Nhất định em phải đẻ một đứa nữa”.
|
Đón đọc loạt "Chuyện thâm cung bí sử gia đình" tại mục Gia đình trên Giadinh.net.vn vào thứ 2, thứ 4, thứ 6 hàng tuần
|
Nhật Khánh