"Thâm cung bí sử" (60-2): Xa mẹ
GiadinhNet - Mười bảy tuổi tôi đã lên đường nhập ngũ. Không thể yên tâm ngồi học cho hết cấp 3 khi đất nước đang có giặc ngoại xâm. Tôi xin mẹ được nhập ngũ. Ngày đó, người con trai duy nhất của gia đình muốn nhập ngũ phải viết đơn tình nguyện và được bố mẹ đồng ý.
Buổi sáng hôm tôi lên đường, mẹ đưa cho tôi một bao diêm và nói: “Trong bao diêm này chỉ có một que thôi. Mẹ đồng ý cho con đi bộ đội như mang que diêm độc nhất ra đánh trước gió bão. Mẹ sợ lắm. Nhưng mẹ tin con sẽ trở về”.
Những chàng lính mới xếp hàng hai dọc Quốc lộ số 1, hướng về phía Nam – chiến trường chính của nước ta ngày đó. Anh cán bộ chỉ huy hô một tiếng “nghiêm” rất to khiến mẹ tôi giật mình. Mẹ chạy ra níu tay anh cán bộ chỉ huy nói: “Xin anh đừng mắng các cháu to như thế. Ở nhà tôi chưa bao giờ quát con to như thế đâu”.
Chúng tôi đi về phía Nam. Trước mặt chúng tôi, TP Vinh đang ngùn ngụt cháy. Hôm qua máy bay Mỹ vừa ném bom xuống kho xăng dầu của thành phố. Sau lưng chúng tôi, những người mẹ và những người con gái lần đầu biết yêu nhìn theo đoàn quân, lặng lẽ quệt ngang nước mắt. Phải là một dân tộc anh hùng mới có những người mẹ và những người con gái biết khóc một cách trang nghiêm như vậy.
|
Đón đọc loạt "Chuyện thâm cung bí sử gia đình" tại mục Gia đình trên Giadinh.net.vn vào thứ 2, thứ 4, thứ 6 hàng tuần
|