"Thâm cung bí sử" (62-4): Những con người được đô thị hóa

| Gia đình

GiadinhNet - Khi tôi ra Hà Nội, nhà thơ Duy Khán dặn rằng: “Em cố gắng đừng để bị đô thị hóa. Đánh mất cái chân quê trong con người em là hỏng”.

 
Duy Khán là nhà thơ quê một cục. Ông sống một đời cho tới khi về với đất vẫn là người nhà quê. Rời quê ra, Duy Khán sẽ không viết được gì cho ra hồn cả. Ông quê ở xã Nam Sơn, huyện Quế Võ, tỉnh Hà Bắc cũ (nay là tỉnh Bắc Ninh). Là nhà thơ nhưng Duy Khán lại rất nổi tiếng về văn xuôi. Tập truyện ngắn “Tuổi thơ im lặng”, xuất bản năm 1985 đưa Duy Khán lên hàng đầu những người viết văn xuôi ở nước ta.
 
Tác phẩm này ra đời là lập tức chinh phục trái tim hàng triệu bạn đọc và được tặng giải thưởng loại A của Hội Nhà văn Việt Nam. “Làng tôi ở cạnh một ngọn đồi, trông giống như người đàn bà đẫy đà nằm ngửa. Đầu hướng về phương Nam. Tảng ngực cuồn cuộn, phập phồng. Hai chân duỗi về hướng Bắc…”. Đó là đoạn mở đầu trong “Tuổi thơ im lặng”.
 
Hễ đụng tới quê hương là ngọn bút của Duy Khán như có thần, ám ảnh người đọc. Ít ai nhớ đến những bài thơ của Duy Khán viết về những chiến sĩ bắn máy bay Mỹ, về các trận địa phòng không, nhưng khi ông viết về người mẹ ở quê thì đọc một lần là nhớ mãi.

“Cái ngõ nhỏ mỗi ngày thêm nhiều rác

Cây chổi xương dựng góc hè ngơ ngác.

Gió quẩn chiều, mẹ quay mặt về đâu

Mẹ nhai miếng trầu

Ngậm đắng cay trong miệng”.

Nghe tin ông được thăng quân hàm Trung tá, tôi đến nhà chúc mừng ông. Hôm đó ông vừa từ Quế Võ xuống Hà Nội. Ông nắm tay kéo tôi vào nhà rồi gọt dưa lê mời tôi. Quả dưa ông gọt vỏ cẩn thận, bổ làm tư, đặt vào cái đĩa gốm nhỏ. Tôi cắn một miếng dưa, Duy Khán cũng ăn một miếng. Chợt ông nhăn mặt kêu lên: “Dưa nhạt quá, nhạt hơn nước ốc ao bèo. Mua như thế là ngu – thật ngu!”. “Ai mua hả anh?”. “Anh chứ còn ai nữa!”.
 
Lúc đó có một con gián to từ gầm tủ bò ra. Ông rút chiếc dép cao su đi dưới chân định ném con gián. Tôi sợ ông ném không trúng con gián mà lại trúng cái lọ thủy tinh ở góc nhà nên tôi cầm cuốn tạp chí đập con gián một nhát. Duy Khán hỏi tôi: “Trúng không em?”. “Trúng chứ”. “Chết chứ?”. “Chết rồi”. “Phải thế chứ. Nếu không, nó khinh”. Rồi ông mời tôi ra phố Hòe Nhai uống rượu: “Giờ đi uống rượu. Anh vừa truy lĩnh tiền quân hàm. Tiền đếm mỏi tay”. Không chỉ đọc văn Duy Khán mới thích mà nói chuyện với ông cũng thật thích.     
 
Đón đọc loạt "Chuyện thâm cung bí sử gia đình" tại mục Gia đình trên Giadinh.net.vn vào thứ 2, thứ 4, thứ 6 hàng tuần'
 
 
(Còn nữa)
Khánh Hoàng
hoangthanhthuctap
Ý kiến của bạn
Đi qua nửa đời người mới hiểu: Không cần giàu có hay quyền lực, sở hữu 2 điều này đã là người thành công

Đi qua nửa đời người mới hiểu: Không cần giàu có hay quyền lực, sở hữu 2 điều này đã là người thành công

Thâm cung bí sử -

GĐXH - Rất nhiều người dành trọn cả đời để mải miết đuổi theo sự thành công theo góc nhìn của người đời. Họ lầm tưởng rằng "tiêu chuẩn vàng" của một người thành đạt phải là tiền chất thành núi, ngồi ở vị trí cao ngút ngàn, danh lợi vẹn toàn.

Trải qua sóng gió mới nhận ra: Kẻ mạnh thực sự không phải người thắng mọi cuộc tranh cãi, mà là người khôn ngoan biết buông bỏ 4 điều này

Trải qua sóng gió mới nhận ra: Kẻ mạnh thực sự không phải người thắng mọi cuộc tranh cãi, mà là người khôn ngoan biết buông bỏ 4 điều này

Thâm cung bí sử -

GĐXH - Bạn có đang tự làm mệt mỏi bản thân bởi những cuộc tranh cãi trên mạng xã hội, những xích mích vặt vãnh nơi công sở hay sự sĩ diện hão huyền? Hãy cùng chiêm nghiệm 4 bài học ứng xử đắt giá dưới đây. Thu lại tính sắc nhọn, tập trung vào chính mình, bạn sẽ thấy mọi việc xung quanh tự khắc trở nên thuận lợi đến bất ngờ.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.