"Thâm cung bí sử (9-9)": Khi tình yêu tàn lụi
GiadinhNet - Xuân hỏi chồng: “Con đĩ nào tặng anh cái khăn len ấy?”. Đó không phải đối thoại với chồng mà là một cách khiêu chiến.
“Vợ chồng là cái gì
Chưa tìm ra định nghĩa
Chỉ biết đời buồn tẻ
Từ khi sống có nhau”.
Với thầy Đăng, từ khi có Xuân cuộc sống không chỉ buồn tẻ mà còn là bi kịch. Tình yêu giữa hai người đã tàn lụi từ lâu rồi. Nhưng con người không thể sống thiếu tình yêu. Khi một tình yêu bị tàn lụi người ta phải tìm đến một tình yêu khác. Trong ký túc xá sinh viên, nhiều ô cửa còn sáng đèn, riêng cửa sổ phòng Hồng Nhung thì không khép. Anh ngồi xuống ghế đá, châm thuốc hút. Hồng Nhung ló đầu qua cửa sổ nhìn xuống và ngay lập tức cô chạy đến bên thầy Đăng. “Em ngồi với thầy, được không ạ!”. “Em ngồi xuống đi. Có em tôi đỡ trống trải hơn. Tôi cảm ơn em về điều đó”. “Nhưng em ngồi thế này có sao không ạ?”. “Sao là thế nào?”. “Nhỡ ra cô nghĩ thế này thế khác”. “Cô ấy đã nghĩ như thế từ lâu rồi, nhưng mà kệ, đầu ai người ấy nghĩ”.
Hồng Nhung ngồi hai tay khoanh trước ngực, dáng điệu bình tĩnh và giọng nói của cô cũng rất bình tĩnh:
- Mười hai năm học phổ thông, em chỉ yêu văn học theo bản năng chứ hiểu biết về văn học còn rất ít và cảm thụ văn học còn rất nông cạn, đôi khi còn thô thiển nữa. Chỉ khi vào đại học, em mới bắt đầu hiểu về văn học và bắt đầu biết cảm thụ văn học. Em phải cảm ơn thầy. Thầy đã mở ra cho em cả một bầu trời bao la, đã thắp lên ngọn lửa kỳ diệu trong tâm hồn em. Và ngọn lửa đó sẽ cháy sáng mãi. Em thật hạnh phúc khi luôn có thầy bên cạnh, kể cả trong giấc mơ. Em nghĩ về thầy rất nhiều nhưng thật khó diễn đạt bằng ngôn ngữ.
Thầy Đăng cảm nhận rất rõ những điều mà Hồng Nhung chưa nói được bằng lời. Chính anh, ngay lúc này trái tim cũng đang rung lên và điều đó cũng rất khó diễn đạt đầy đủ bằng ngôn ngữ. Anh vừa thấy mình hạnh phúc, lại vừa thấy lo lắng. Trách nhiệm của một người thầy nhắc anh phải nói điều gì đó để cảnh tỉnh cô học trò cưng của mình.
- Nhưng nếu đánh mất sự lãng mạn thì đời buồn tẻ lắm.
Khánh Hoàng
|
Câu chuyện thứ 7: Trò hề con nuôi
> Phần 2: Muốn là được
> Phần 3: Bố ơi! Con chết rồi!
> Phần 8: Tất cả đều là hiện thực
> Phần 10: Cơm ôi
> Phần 11: Đa mưu túc kế
> Phần 17: Mặt trái của tình yêu
> Phần 18 : Tham quá hoá dại
> Phần 19 : Đường tới địa ngục |
Câu chuyện thứ 8 : Úp rọ chuyên gia lật đổ
> Phần 14: Bến đỗ cuối cùng
> Phần 13: Cái số không được chết
> Phần 12 : Đòn hiểm của người tình
> Phần 10: Nỗi buồn của người mẹ
> Phần 1: Úp rọ chuyên gia lật đổ |
|
Câu chuyện thứ VI: Bi kịch chưa có hồi kết
> Phần 6: Sự tàn lụi của tình yêu
> Phần 5: Người tội to nhất
> Phần 4: "Hoạn thư" xưa và nay
> Phần 2: Bất đồng “ngôn ngữ”
|
Câu chuyện thứ V: Chuyện buồn gà mái ghẹ
> Phần 4: Kẻ lừa đảo
> Phần 3: Khế ước bán con
|
|
Câu chuyện thứ IV: Vụ án chim tu hú
> Phần 5: Trả giá
> Phần 4: TK và OK
> Phần 3: Sai lầm tai hại
> Phần 2: Người thứ ba
> Phần 1: Vụ án chim tu hú |
Câu chuyện thứ III: Bà chủ sang quý
> Phần 8: Bật mí
> Phần 8: Không có sương đêm
> Phần 6: Giấc mơ núi rừng
> Phần 5: Giấc mơ thành phố!
> Phần 4: Người cao số
> Phần 3: Nhân tình thế thái
> Phần 2: Khởi nghiệp
> Phần 1:Bà chủ sang quý |
|
Câu chuyện thứ I: Những bức thư đọc muộn
> Phần 10: Bàn thắng phút bù giờ
> Phần 9: Bức thư đoạn tuyệt
> Phần 8: "Kẻ thứ 3" lên tiếng!
> Phần 7: "Người điên" trong nhà!
> Phần 6: Lời thách thức nguy hiểm
|
Câu chuyện thứ II: Tình yêu và quyền lực
> Phần 6: Tai họa
|