Ám ảnh khủng khiếp của sinh viên y khoa
Áp lực từ ngày đầu tiên, có sinh viên quá hoảng sợ đã ngã lăn đùng trong phòng phẫu thuật xác, học viên trực cấp cứu chứng kiến những ca tai nạn máu lênh láng đã gục ngã giữa phòng.

Bất kỳ sinh viên y khoa nào cũng bắt đầu bằng một lịch trình dày đặc: sáng học lý thuyết, chiều thực hành, tối đi trực. Có thể nói, sinh viên ngành y tiếp xúc, trải nghiệm sớm nhất so với các trường khác. 6 năm học ở trường y cường độ học tập và sự trải nghiệm phải bằng 18 năm các sinh viên học ở trường khác.
Áp lực đối với họ bắt đầu từ ngày đầu tiên, có sinh viên quá hoảng sợ nên đã ngã lăn đùng trong phòng phẫu thuật xác, trường hợp học viên trực cấp cứu chứng kiến những ca tai nạn máu lênh láng… gục ngã giữa phòng không phải ít.
Những ngày đầu tiên đi trực mệt nhoài, bởi đó thực sự là làm việc và cũng là cơ hội học hỏi để tích lũy kinh nghiệm. Sinh viên học y phải tiếp xúc với ca nặng, ca khó ngay từ ngày trực đầu tiên. Là cơ hội, nhưng đó đồng thời cũng là thử thách vô cùng lớn với họ.
Đằng sau những vấn đề bệnh tật của người bệnh, bác sĩ trẻ phải đối mặt với rất nhiều tình huống không có trong bài giảng của các thầy: người bệnh đau đớn la hét, thậm chí chửi mắng bác sĩ, không ít trường hợp người nhà bệnh nhân “nổi khùng” xông vào đánh bác sĩ.
Vậy nên ngoài việc trau dồi kỹ năng nghề nghiệp, những bác sĩ trẻ (sinh viên ngành y) còn phải có tâm lý tốt để kiểm soát được mọi tình huống ở bệnh viện nơi mình làm việc.
Tâm tư của bác sĩ thực tập

Có lẽ, chỉ với ngành y mới có quy định ngặt nghèo về thời gian làm việc với một ca trực kéo dài 24 tiếng đồng hồ, tiếp xúc với hàng trăm lượt bệnh nhân giải quyết nhiều tình huống khác nhau của người bệnh.
Để làm việc và sống được bằng nghề nghiệp của mình, bác sĩ phải có đủ 3 điều kiện: sức khỏe tốt, đam mê nghề nghiệp và sống có kỷ luật, biết chịu trách nhiệm với công việc.
Trung bình mỗi ngày các bác sĩ ngoại khoa phải đứng mổ từ 7 giờ 30 sáng đến 22 -23 giờ, vì thế dù yêu nghề đến mấy nếu không có sức khỏe ngã lăn bên bàn mổ thì không thể làm việc. Còn nếu không có niềm đam mê với nghề nghiệp, bác sĩ chắc chắn không thể vượt qua những stress cực lớn khi bệnh nhân chết ngay trên bàn mổ, dẫn tới sự suy sụp và bỏ nghề…
Để làm việc ở một môi trường căng thẳng với đầy rẫy biến cố, đòi hỏi người bác sĩ phải biết chịu trách nhiệm với công việc. Nhiều trường hợp bác sĩ đã hết ca trực, nhưng bệnh nhân do mình phụ trách có “biến cố” thì dù đã rời khỏi nơi làm việc, họ vẫn phải quay trở lại.
Thời gian đi thực tập tại những bệnh viện lớn, chứng kiến sức làm việc “khủng khiếp” của các thầy, các học viên đều lắc đầu bái phục.