"Chỉ có điên mới lao đầu vô đó..."
Tôi nhìn cha con anh mà nhiều khi không cầm được nước mắt. Nếu các cháu là con trai thì có thể dễ dàng hơn, đằng này lại là 3 đứa con gái. Không có bàn tay người mẹ chăm lo, dạy dỗ, tội nghiệp biết chừng nào...
Lúc đầu tôi còn ngại nhưng sau đó Sơn nói mãi khiến tôi xiêu lòng. Từ đó, ngày ngày tôi ngồi sau xe để anh chở đến trường. Sơn sinh trước tôi 9 tháng nên chúng tôi thống nhất tôi làm em, còn Sơn làm anh. Có lẽ thương tôi ở xa nhà nên Sơn chăm sóc tôi như em gái của mình. Có gì ngon ngọt anh cũng mang cho tôi. Học nhóm, anh và tôi cũng học cùng. Tôi cứ nghĩ, mãi mãi chúng tôi sẽ là anh em tốt của nhau như thế.
Không ngờ, tình cảm của tôi đã thay đổi. Tôi bắt đầu nhận ra mình không còn vô tư nữa dù ngoài mặt vẫn cố hồn nhiên vui đùa. Cho đến một ngày, tôi thấy con tim mình tan nát khi Sơn đi với người con gái khác. Mấy hôm sau tôi bảo Sơn: “Từ giờ em đi với nhỏ Phương, anh khỏi chở em nữa”. Sơn tưởng thật nên vui vẻ: “Ừ, vậy cũng được. Nói Phương đi đứng cẩn thận, đừng có lạng lách nghe chưa”.
Từ đó, tôi không có dịp nào được ngồi sau xe anh nữa. Thay chỗ tôi ngồi đã có một cô bạn khác. Những quan tâm Sơn dành cho tôi trước đây cũng bị san sẻ rất nhiều. Tôi chấp nhận điều đó một cách khó khăn và chỉ biết lấp đầy khoảng trống bằng cách chúi mũi vào chuyện học hành.
Có kết quả thi tốt nghiệp, tôi đỗ thủ khoa. Khi ấy tôi đã về nhà nghỉ hè với ba mẹ. Sơn đạp xe gần 60 cây số về báo tin cho tôi. “Để anh hẹn lớp mình đi liên hoan mừng cả lớp tốt nghiệp, mừng em là thủ khoa...”- Sơn hào hứng nói. Nhưng tôi lắc đầu: “Thôi, để thi đại học xong đã anh à”. Hôm đó khi Sơn về, tôi đưa anh ra đến đầu đường, rồi đứng tần ngần mãi mới dám đưa cho anh quyển sách bài tập Toán luyện thi đại học mà tôi mua từ năm lớp 11 nhưng chưa có dịp nào để trao cho anh. Ở trang cuối của quyển sách, tôi đã viết một dòng bằng mực đỏ và hi vọng, nếu anh đọc đến trang cuối cùng thì sẽ nhận ra...
Có lẽ Sơn đã đọc. Từ đó, mỗi mùa hè, anh đều về thăm ba má tôi ở quê. Tôi biết điều đó và cố tình tránh mặt với lý do học trường y rất bận rộn. Có một năm, tôi về ăn tết, nghe má nói: “Thằng Sơn dẫn bạn gái về giới thiệu với ba má. Con nhỏ dễ thương hết sức”. Tôi mừng cho anh nhưng vẫn thấy có điều gì đó buốt nhói trong lòng.
Sơn học Nông nghiệp ở Cần Thơ. Ra trường anh đi làm rồi cưới vợ. Suốt từng ấy năm trời, chúng tôi không gặp nhau lần nào. Tôi học xong cũng về Cần Thơ công tác. Tôi không ngờ có ngày tôi gặp lại anh trong một hoàn cảnh hết sức đặc biệt. Con gái anh bệnh nhập viện điều trị ngay chính khoa của tôi. Cháu bị sốt cao không rõ nguyên nhân phải nằm lại để theo dõi. Gặp anh, tôi hết sức bất ngờ. Anh cũng mừng rỡ nắm tay tôi lắc mạnh: “Em về đây hồi nào? Sao không liên lạc gì với anh vậy? Mấy năm nay công việc bận rộn quá nên anh không về thăm ba má được...”.
Anh nhắc ba má tôi với giọng ấm áp như thể đó là người thân của mình. Đến lúc đó tôi mới biết vợ anh đã mất. Một mình anh bây giờ phải nuôi 3 đứa con nhỏ, đứa lớn nhất mới 6 tuổi, hai đứa sinh đôi 4 tuổi. “Vợ anh mất ngay sau khi sinh 2 đứa nhỏ... Cô ấy bệnh tim. Khi mang thai lần sau, bác sĩ khuyên nên bỏ nhưng cô ấy không bằng lòng”- giọng anh nghèn nghẹn. Tôi lặng người đi. Thảo nào mà tóc anh đã bạc dù khi đó anh và tôi mới ngoài ba mươi.
Cuộc gặp này khiến tôi đánh mất tình cảm của một người đồng nghiệp. Đúng hơn là người ấy đã không thể chờ đợi vì tôi cứ vướng víu 3 đứa trẻ của Sơn. “Cho em thêm thời gian... Nhìn cha con anh ấy bây giờ em không đành lòng...”- tôi nói với anh bạn như vậy. Nhưng anh đã từ chối: “Anh nghĩ không cần như vậy. Nhìn em và mấy đứa nhỏ quấn quýt nhau, anh biết điều gì sẽ xảy ra. Thôi thì dứt khoát càng sớm càng tốt để không ai bận lòng”. Vậy rồi người ấy ra đi.
Bây giờ thì 2 đứa út đã 10 tuổi, bé lớn đã vào cấp II. Tóc tôi cũng bắt đầu có vài sợi bạc. 6 năm qua, tôi đã lặng lẽ đi cạnh cha con anh như thể định mệnh đã gắn chúng tôi lại với nhau. Có lần, cách nay chưa lâu, Sơn đưa cho tôi quyển sách giải bài tập Toán lớp 11 mà tôi tặng anh ngày nào. Dòng mực đỏ ở cuối trang sách đã mờ nhưng tôi vẫn đọc được những dòng chữ của chính mình: “Từ bây giờ đôi ngã chia xa... nhưng mãi mãi em vẫn nhớ người ta”. Tôi nhẩm tính, đã gần 20 năm. Anh nắm tay tôi, rất lâu mới nói được: “Sao em lại làm như vậy? Phải biết nghĩ tới bản thân chứ? Anh và các con đã tự lo được rồi...”.
Tôi nhìn cha con anh mà nhiều khi không cầm được nước mắt. Nếu các cháu là con trai thì có thể dễ dàng hơn, đằng này lại là 3 đứa con gái. Không có bàn tay người mẹ chăm lo, dạy dỗ, tội nghiệp biết chừng nào... Nhưng trên hết, tôi biết rõ trái tim mình đã thuộc về anh, từ những ngày còn học chung hay khi xa cách, chưa có lúc nào tôi quên anh.
Má tôi có lẽ hiểu điều đó nên bảo: “Nếu con thương thằng Sơn thì cứ lấy nó, má không cản...”. Thế nhưng rất nhiều đồng nghiệp, bạn bè của tôi thì can ngăn: “Chỉ có điên mới lao đầu vô đó. Con mình mình lo còn mệt mỏi, đằng này con riêng của chồng, hơi sức đâu mà lo? Lỡ mai mốt tụi nó phản thì thêm tức”.
Tôi không ngại điều đó vì tôi đã dạy dỗ mấy đứa nhỏ từ khi chúng còn bé, tôi hiểu chúng nó cũng yêu thương tôi như vậy. Nhưng bây giờ, tôi cảm thấy đã quá muộn để nghĩ đến chuyện hôn nhân. Tôi soi gương và chợt buồn khi nghĩ đến những vết chân chim, những sợi tóc bạc, những cơn đau âm ỉ khi trái gió trở trời...
Người lao động
Không có khái niệm yêu thầm: 4 con giáp đã thích là hành động ngay
Gia đình - 3 giờ trướcGĐXH - Dưới đây là những con giáp nổi tiếng với tính cách "thích là nhích", luôn dũng cảm theo đuổi hạnh phúc của chính mình.
Câu chuyện của bà Ly chỉ ra sai lầm của nhiều cha mẹ khi nghỉ hưu: Về ở với con cái
Gia đình - 7 giờ trướcGĐXH - Ở tuổi 70, khi nhiều người vẫn lo lắng cho những tháng ngày nghỉ hưu bấp bênh, bà Ly đã có trong tay một cuộc sống khiến không ít người ngưỡng mộ.
Top cung hoàng đạo sẵn sàng dùng lòng tốt của người khác cho mục đích riêng
Gia đình - 10 giờ trướcGĐXH - Dù vô tình hay có chủ đích, một số cung hoàng đạo dưới đây dễ bị cuốn vào việc tận dụng sự bao dung, nhiệt tình của người xung quanh để đạt được điều mình mong muốn.
Vợ ngoại tình với sếp và 2 lần xét nghiệm ADN: Lời thú nhận về thời điểm thụ thai mới khiến chồng gục ngã
Chuyện vợ chồng - 11 giờ trướcGĐXH - Mặc dù làm xét nghiệm ADN tới hai lần nhưng người đàn ông vẫn không thể ngờ rằng kết quả nhận được lại hoàn toàn trái ngược, đẩy cuộc hôn nhân của anh đến bờ vực tan vỡ.
Nguyên mùa Tết tôi đi du lịch cùng bạn bè, xin đừng phán xét
Gia đình - 13 giờ trướcXin đừng lấy trải nghiệm của người sống xa quê để áp đặt cho tất cả, rồi phán xét tôi vô tâm, bất hiếu khi không ăn Tết cùng gia đình mà đi du lịch với bạn bè.
Phụ nữ có 4 nét tướng này, càng lớn tuổi càng nhiều phúc báo: Hậu vận an nhàn, gia đình yên ấm
Gia đình - 23 giờ trướcGĐXH - Người ta thường nói, phúc của phụ nữ không chỉ nằm ở nhan sắc hay vật chất, mà thể hiện rõ nhất qua khí chất và những nét tướng theo năm tháng. Có những người càng già càng dịu dàng, ánh mắt an yên, cuộc sống cũng theo đó mà nhẹ nhàng, đủ đầy. Theo nhân tướng học, phụ nữ sở hữu 4 nét tướng dưới đây thường có phúc báo lớn, hậu vận ổn định, gia đình êm ấm, con cháu thuận hòa.
Vì sao nhiều người lại hối hận vì chưa kịp báo hiếu khi cha mẹ sắp qua đời hoặc đã mất?
Gia đình - 1 ngày trướcGĐXH - Phần lớn chúng ta không phải là không biết hiếu thảo. Chỉ là cuộc sống mưu sinh quá nặng nề, đến mức khi ngoảnh lại, cha mẹ đã già đi, còn cơ hội thì chẳng còn bao nhiêu. Vì sao nỗi ân hận ấy thường chỉ đến khi đã quá muộn?
Khi chọn quà biếu Tết còn 'áp lực' hơn chạy deadline
Gia đình - 1 ngày trướcMỗi dịp Tết đến xuân về, bên cạnh những cuộc chạy đua KPI, người trẻ còn bị áp lực "quà Tết" đè nặng khiến nhiều người phải thốt lên "Thôi đừng nhắc đến Tết nữa!".
Qua tuổi 60: Có 3 thứ này trong tay, tuổi già không còn lo lắng
Gia đình - 1 ngày trướcGĐXH - Khi bước sang tuổi 60, điều quan trọng không còn là địa vị hay thành tựu, mà là cách sống sao cho nhẹ nhõm, an yên và không trở thành gánh nặng cho con cái.
Tại sao chúng ta luôn lịch sự với người lạ nhưng lại gay gắt với người thân?: Sự thật đáng phải suy ngẫm
Gia đình - 1 ngày trướcGĐXH - Chúng ta thường mang bộ mặt rạng rỡ nhất ra ngoài xã hội nhưng lại đem những cảm xúc tồi tệ nhất trút xuống người thân, gia đình. Sự "lệch lạc" trong cách bộc lộ cảm xúc này chính là mầm mống phá vỡ bến đỗ bình yên duy nhất của mỗi người.
Không phải ngẫu nhiên: Tháng sinh này thường gắn với trẻ thông minh
Nuôi dạy conGĐXH - Một nghiên cứu kéo dài nhiều năm cho thấy trẻ sinh vào một số tháng sinh nhất định thường bộc lộ lợi thế rõ rệt về tư duy và nhận thức.