Đi du lịch kỳ nghỉ lễ, vợ sốc nặng với cuộc điện thoại lạ từ máy chồng
GĐXH – Kể từ thời điểm ấy, tôi không còn biết cảnh đẹp như thế nào, các con tôi vui ra sao nữa. Dù rất háo hức với chuyến đi kỷ niệm này nhưng tất cả đã bị chôn vùi sau cuộc điện thoại đó.
Vợ chồng tôi kết hôn ngót nghét 10 năm. Có hai cô con gái. Thu nhập của chúng tôi cũng thuộc diện khá nên đã mua được nhà và xe ở Hà Nội.
Tôi là một người thích đi du lịch. Vì vậy, khi biết lịch nghỉ lễ năm nay kéo dài đến 5 ngày, tôi đã bàn với chồng làm chuyến du lịch xuyên miền Tây vì chưa từng được đặt chân đến đây.
Ban đầu, chồng tôi nói không muốn đi vì sợ đông nhưng dưới sự thuyết phục của tôi và hai con, anh cũng miễn cưỡng đồng ý và giao cho tôi lo liệu mọi chuyện.
Dù không phải là lần đầu tiên cả gia đình đi du lịch cùng nhau nhưng tôi vẫn thấy rất vui, thậm chí háo hức cho chuyến đi. Một phần vì sắp được đến vùng đất mới với nhiều trải nghiệm, phần khác chuyến đi này cũng gần sát kỷ niệm 10 năm ngày cưới của chúng tôi (vào tháng 6 tới) nên cũng coi như là chuyến đi đánh dấu mốc 10 năm bên nhau.

Ảnh minh họa
Trước nghỉ lễ cả tháng, tôi đã lần mò trên các trang mạng, các hội nhóm chia sẻ kinh nghiệm du lịch miền Tây để tham khảo các thông tin cần thiết như nhà hàng, khách sạn hay các điểm thăm quan nên đến. Tôi đọc rất kỹ về những điểm dự định đến để chủ động hơn, tránh bỡ ngỡ.
Sau khi lên kế hoạch chi tiết cho chuyến đi cũng như dự trù kinh phí, tôi bắt đầu liên hệ đặt vé máy bay, đặt phòng tại các điểm dự định đến trong hành trình.
Xong xuôi mọi việc, tôi chuyển đến công đoạn chuẩn bị trang phục cá nhân cho cả gia đình, đặt mua đồng phục để cả nhà có những tấm hình kỷ niệm cùng nhau thật rực rỡ. Rồi mua giày dép, mũ nón, thuốc men…Công đoạn này khiến tôi luôn bận rộn.
Khỏi phải nói, các con tôi đếm từng ngày chờ đến dịp nghỉ lễ để được đi chơi. Và tôi cũng vậy. Duy chỉ có chồng tôi là tỏ ra khá dửng dưng với chuyến đi này. Nhưng tôi cũng không để ý lắm vì tính chồng tôi trước nay vẫn vậy.
Và cuối cùng, chuyến đi mong đợi cũng đã đến. 2 ngày đầu ở Cần Thơ, mọi việc khá suôn sẻ, gia đình tôi đã có nhiều trải nghiệm đi chợ nổi trên sông, đi miệt vườn hái trái cây tươi.
Sang ngày thứ 3, khi đang trên thuyền vào thăm Rừng Tràm Trà Sư ở An Giang, tôi thấy máy chồng đổ chuông liên tục nhưng anh ta nói số lạ nên không nghe.
Khi đó, vì đang ngồi sát chồng trên thuyền nên tôi dễ dàng nhận ra sắc mặt anh ta có gì đó không ổn. Và các cuộc gọi kia là cùng một số. Phải có việc gì quan trọng thì họ mới gọi nhiều như vậy.
Viện cớ điện thoại sắp hết dung lượng, tôi mượn điện thoại của chồng để quay video quang cảnh xung quanh nhưng thực chất là để xem rốt cuộc là ai gọi cho chồng. Quả nhiên, vài phút sau, số đó lại gọi tiếp.
Lần đó, tôi đã nhanh tay bấm nghe nhưng chưa vội nói gì. Tuy nhiên những gì tôi nghe được chẳng khác nào một cú tát giáng vào cuộc hôn nhân cứ ngỡ vẫn hạnh phúc bao lâu nay của tôi.
"Anh làm gì mà không nghe máy thế. Em đau bụng quá, giờ đang đến bệnh viện. Em sợ con chúng mình không ổn mất rồi", tiếng một người phụ nữ nói từ đầu dây bên kia.
Chưa kịp để tôi hỏi gì, chồng tôi lập tức giật lại điện thoại, tắt cuộc gọi và nói chắc ai gọi nhầm, nói linh tinh.
Lúc đó, tôi như đứng hình mất vài giây, rồi cả người tôi bỗng nóng ran. Tôi quay sang nhìn chồng và muốn gào lên hỏi cô ta là ai, những gì cô ta vừa nói nghĩa là gì. Nhưng tôi phải siết chặt hai tay vào nhau, tự trấn tĩnh bản thân mình vì đang ngồi trên thuyền giữa dòng nước, bên cạnh còn có hai con nhỏ. Mọi chuyện để về nhà giải quyết sau.
Kể từ thời điểm ấy, tôi không còn biết cảnh đẹp như thế nào, các con tôi vui ra sao nữa. Dù rất háo hức với chuyến đi kỷ niệm này nhưng tất cả đã bị chôn vùi sau câu nói kia.
Lấy lý do không được khỏe, tôi đã đổi vé về sớm hơn dự định 1 ngày. Các con tôi tỏ ra khá buồn nhưng vẫn phải nghe theo quyết định của mẹ. Còn chồng tôi, anh ta thừa hiểu, tại sao tôi lại làm như vậy.
Về đến Hà Nội, bao nhiêu nỗi uất ức dồn nén trong lòng tôi mấy ngày qua như được bung ra. Tôi như điên dại trước sự thật cay đắng rằng chồng tôi đã ngoại tình, bọn họ còn có con với nhau…
Giờ trong đầu tôi chỉ nghĩ đến việc ly hôn vì thấy ghê tởm cảnh chung chồng với người đàn bà khác suốt thời gian qua mà không hề hay biết. Chồng tôi thì liên tục nói xin lỗi và hứa sẽ chấm dứt mối quan hệ đó ngay. Nhưng làm sao để tôi có thể tin vào người đàn ông bội bạc ấy thêm nữa…
Bạn vay tiền rồi đăng ảnh du lịch sang chảnh, cái kết khiến cả tôi và vợ đều nghẹn lòng
Tâm sự - 2 giờ trướcGĐXH - Cho bạn vay tiền với lý do xoay xở khó khăn, tôi không ngờ chỉ một tuần sau đã thấy bạn đăng ảnh du lịch khắp nơi.
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.
Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.
Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.
Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...
Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.
Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.
Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.
Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.
Sau tuổi 60, càng sớm bỏ 3 điều này, những năm cuối đời càng bình yên
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Đi qua hơn 60 năm cuộc đời, tôi mới hiểu điều khiến con người mệt mỏi nhất không phải tuổi tác, mà là những thứ mình cố giữ suốt nhiều năm.
Đến tuổi 60 mới hiểu: Có 3 việc cha mẹ càng làm nhiều, tuổi già càng dễ cô quạnh
Tâm sựGĐXH - Có những điều tôi từng nghĩ là yêu thương, nhưng đến sau tuổi 60 mới nhận ra lại vô tình trở thành gánh nặng cho chính mình và con cái.


