Hà Nội
23°C / 22-25°C

“Hạnh phúc là cho, đâu chỉ nhận riêng mình...”

Thứ ba, 11:12 21/06/2011 | Tin tức - Sự kiện

Chứng kiến tấm lòng của người mẹ nhưng chưa được một lần làm mẹ của chị Hương, chúng tôi mới thấy hết sự hy sinh cao cả của người phụ nữ VN.

Một ngày cuối tháng 9 mùa thu, trên dọc dài của các chuyến công tác chúng tôi cùng TBT báo SK&ĐS Trần Sĩ Tuấn đã ghé thăm trại trẻ mồ côi nằm ở ngoại ô quận Đồ Sơn, TP. Hải Phòng. Ở đây, chứng kiến tấm lòng của người mẹ - nhưng chưa được một lần làm mẹ của chị Trần Thị Thanh Hương chúng tôi mới thấy hết sự hy sinh cao cả của người phụ nữ Việt Nam.

Bao lần đưa con ra trại trẻ mồ côi nhưng rồi mẹ khóc, con khóc, chị lại bế con về, hẹn với lòng mình tuần sau sẽ kiên quyết hơn. Nếu cứ nuôi giúp con đồng đội, cánh cửa hạnh phúc riêng tư sẽ đóng lại. Thế rồi, chưa rời được đứa con này, chị lại mở tay đón nhận những đứa con khác. Hơn 160 đứa trẻ kém may mắn đã được chị thay tã, đóng bỉm, dạy hát, dạy cười.

Thế giới "lắp ghép"

"Em đi về hướng Đồ Sơn. Khi nhìn thấy biển chỉ dẫn Đồ Sơn 3km, Kiến Thụy 8km, rẽ trái vài bước là tới nhà chị. Sẽ có một đàn con lớ ngớ ra chào, đừng giật mình nhé". Chị Hương giới thiệu sơ qua về gia cảnh nhà mình như thế. Và tôi lên đường. Biển chỉ dẫn đây rồi. Phía bên trái là cánh đồng mênh mông. Tôi đưa mắt nhìn quanh và nhận ra ngôi nhà lá ven đường.
 

Chị Hương trò chuyện với các con.

 
Ngày đầu đông càng lạnh hơn khi tôi bước vào căn nhà trống huơ trống hoác, giường chiếu ngổn ngang, nền đất ẩm thấp. Đón khách là một cô gái đi bằng hai tay và mấy cô cậu ngơ ngơ ngác ngác. Cô gái đi bằng tay nhanh nhảu mời tôi vào nhà rồi tự giới thiệu: "Em tên là Hương nhưng vì trùng tên mẹ nên gọi chệch là Phương. Em quê gốc ở Thanh Hoá. Bố em bị nhiễm chất độc da cam. Em ra đây ở với mẹ Hương từ năm 2004". Trong lúc Phương thoăn thoắt di chuyển từ đất lên ghế để pha trà mời khách, chị Hương đi từ phía bếp lên rồi ngồi trò chuyện cùng tôi.

Chị bảo, 12 con lợn con đòi ăn nên chị phải vật lộn với chúng. Ngày nào chị cũng dậy từ 5 giờ sáng để chăm sóc lợn gà, vườn tược và đôn đốc những đứa con làm việc. Trong lúc chị Hương nói chuyện, cậu con trai tên Trầm cứ lượn qua lượn lại khoe chiếc vòng đeo cổ và cười tít. Đi theo Trầm là Hạnh, Thêm. 3 thân phận không ra trẻ con, chẳng ra người lớn, kẻ đứng tựa cột, người nằm vật ra giường, người liên mồm chỉ vào chân kêu đau, đau. Chị Hương bảo, trông chúng tội nghiệp, ngô nghê thế thôi, nhưng vẫn sai làm được việc. Trầm biết quét nhà, Thêm biết múa hát, Hạnh thì lười lắm, chẳng muốn làm gì. Thế nhưng cả ba đều có thể sàng mùn để trồng nấm giúp mẹ Hương. Nhà toàn con khuyết tật nên đứa nọ phải bỏ khuyết cho đứa kia, đứa trí tuệ minh mẫn thì cụt, đứa chân tay lành lặn thì đầu óc có vấn đề. Người mẹ phải tính cách làm thế nào để đứa con nào cũng có phần trong công việc, giúp chúng không cảm thấy bị thừa ra. Chị "ghép" đầu đứa này vào chân của đứa kia để làm việc. Chẳng hạn khi làm nấm, đứa này đóng gói thì đứa kia khuân vác. Cứ thế công việc trong nhà dù nặng, dù nhẹ đều được hoàn tất. Để làm được như vậy, người mẹ đã phải kỳ công dạy dỗ bọn trẻ.

Chị Hương kể, những đứa con bị Down, với người khác là "con bỏ đi", nhưng chị vẫn uốn được chúng. Để chúng có được thói quen đánh răng, chị phải mất  hàng chục năm trời hướng dẫn. Chúng chẳng biết thế nào là khái niệm nuốt vào, nhổ ra nên cứ có nước vào mồm là chúng nuốt. Nước lã, kem đánh răng đều chui tọt vào bụng hết. Có đứa đường ruột kém, sau mỗi buổi đánh răng là bị đi ngoài. Thương con, chị đun những nồi nước sôi để nguội cho con đánh, nếu chẳng may chúng nuốt nước trong khi uống thì cũng không bị nhiễm khuẩn. Để tránh nuốt phải kem đánh răng, chị cho chúng ngậm nước muối, hướng dẫn chúng cách nhổ nước ra ngoài, cho đến khi động tác này thuần thục, chị mua kem đánh răng của trẻ em về cho con sử dụng.
 
Dù kỳ công là thế nhưng có đứa đang đánh răng cũng rút phắt bàn chải từ miệng xuống đánh đôi giày xong lại nhanh tay nhét bàn chải vào miệng. Khổ nhất là dạy kỹ năng giao tiếp. Dạy mãi chúng không biết chào, nhưng khi đã biết, một ngày chị được chào tới trăm lần. Làm việc nhà cũng vậy, để chúng nhấc được cái chổi, chị phải động viên đứa này làm giỏi được vỗ tay, đứa kia chưa chăm bị phê bình. Chị nói vui "giống dở phải niềm nở". Biết như vậy thì thế nào cũng xử lý được. Để những đứa con ngơ ngác được hoà nhập với cộng đồng, đi đâu chị cũng cho chúng đi. Mỗi lần có khách đến nhà chơi, các con phấn khởi lắm, tối nằm ngủ chúng sẽ kể cho nhau nghe. Nhờ thế mà chúng "lớn khôn" lên từng ngày.

Với những đứa con ngây dại, chị sát sao chúng từng bước, nhưng với những đứa con khác, chị dạy các con cách tự lập, tự chăm lo cho cuộc sống riêng tư, tránh phải làm phiền đến người khác. Ai có khả năng đi học, chị động viên chúng đến trường để tiếp thu kiến thức phục vụ công việc, cuộc sống. Nhà có đủ vườn - ao - chuồng nên lúc nào các con cũng có cơ hội để lao động chân tay. Ngoài làm những việc này, các con còn được học nghề làm cây cảnh, làm tượng Bác Hồ. Sản phẩm bán được là nguồn thu để cả nhà duy trì cuộc sống. Chị Hương bảo, con nhà nghèo nên thành ra đứa nào cũng khéo tay, hay làm. Chúng biết xây từ nhà cửa đến làm đồ thủ công mỹ nghệ. Cả khu nhà này đều do mẹ con chị xây dựng.

Bươn trải để duy trì cuộc sống
 

Công ty Thiện Giao chuyên sản xuất nấm, rượu, đồ thủ công mỹ nghệ. Những sản phẩm này đều do người khuyết tật làm.

Hiện công ty có 22 thành viên, trong đó có 1/3 bị Down, 1/3 bị cụt chân, tay và 1/3 còn lại bị dị tật khác.

Bà giám đốc công ty này sợ nhất là được lên tivi, bởi vì như thế đồng đội sẽ biết đến, lại mang con đến gửi. Bây giờ chị đã có tuổi, không còn nhiều sức lực để làm việc. Mọi chi tiêu trong nhà đều phụ thuộc vào sản phẩm làm ra có tiêu thụ được không. Nếu nhận nhiều con sẽ không đủ điều kiện để duy trì cuộc sống.

Là con nhà binh nên sau khi học xong trung học phổ thông, gia đình động viên chị Hương tham gia quân ngũ. Chị là lính thuộc Tổng cục 2, chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị. Cũng từ đây, duyên phận của chị với những đứa con đồng đội bắt đầu. Thời chiến tranh, chẳng ai biết ngày mai là gì nên những người có con cái luôn phải dặn, chẳng may có chuyện gì nhờ Hương trông con giúp.
 
Chiến tranh kết thúc, kẻ mất người còn, Hương may mắn được trở về nhưng "hành trang" mang theo là đàn con lít nhít. Khi về Hải Phòng, chị định bụng gặp người yêu, bàn bạc để xem nuôi nấng con cái thế nào, nhưng chị về được 2 ngày thì người yêu đi lấy vợ. Buồn tủi, chị đưa các con ra Móng Cái, Quảng Ninh ở. Tâm trạng của một cô gái bị người yêu quay lưng đã khiến trái tim chị bị khoá. Hàng chục năm trời, niềm vui của chị chỉ là những đứa con ngây dại.
 
Tưởng tim mình đã ngủ yên, ai dè, quá nửa cuộc đời, nó lại phập phồng chờ người đánh thức. Những đêm trời mưa gió, nhà dột tứ bề, chị lặng lẽ dậy che chắn cho các con. Nhìn các con ngon giấc còn mẹ thân hình sũng nước, chị úp mặt xuống gối, chỉ sợ bật ra tiếng khóc làm con thức giấc. Lúc này đây mà có một bờ vai để tựa thì quý biết bao. Thôi, hay là đưa những đứa con trẻ dại về với gia đình của chúng, đứa nào cha mẹ không còn thì đem vào gửi ở trại trẻ mồ côi.
 
Chứ mình đã có tuổi, lại đèo bòng thêm đàn con nheo nhóc, bệnh tật thế này thì ai chả sợ. Bụng bảo dạ như thế nhưng chẳng lần nào chị chia tay các con thành công. Nhiều người bảo chị điên, mua dây buộc mình. Chị chỉ cười. Chị bảo, ai không từng trải qua chiến tranh, không biết ranh giới mong manh của sự sống, cái chết, không biết cảm giác đồng đội chìa lưng ra đỡ đạn cho mình thì sẽ không thể hiểu tại sao chị làm như vậy. Một vài năm, khao khát có gia đình riêng cũng trôi qua. Chị lại dồn hết sức cho các con.
 

Các con luôn yêu quý mẹ Hương.

 
Tính đến thời điểm này, hơn 160 đứa trẻ bị tật nguyền, là nạn nhân chất độc da cam đã được chị chăm sóc, nuôi nấng. Người lớn nhất cũng đã 43 tuổi, còn đứa nhỏ nhất là 10 tuổi. Nhiều người được chị động viên đi học bây giờ đã có chỗ đứng trong xã hội, về tặng mẹ tiền xây chuồng trại và một chút cho các em sinh hoạt. Nhiều người có gia đình riêng. Có những đám cưới được tổ chức ngay tại khu nhà lá đơn sơ giữa cánh đồng hoang này. Hiện tại, có một cặp vợ chồng đang ở cùng chị.
 
Để có những đứa con trưởng thành, cả nhà đã bao phen mệt nhoài vì gánh nặng mưu sinh. Ở Móng Cái xa xôi quá, chị thương các con sống tách biệt nên đưa chúng về Hải Phòng. Sau vài lần thay đổi chỗ ở trên thành phố, chị đã được một người quen cho mượn mảnh đất này để trồng nấm và nuôi các con. Duyên cớ có mảnh đất cũng dài lắm. Chục năm về trước, chị thành lập Công ty Thiện Giao cùng một số người bạn. Công ty chuyên sản xuất đồ thủ công mỹ nghệ, trồng nấm, làm sinh vật cảnh để bán. Các sản phẩm này đều do người khuyết tật làm.
 
Có người bạn thấy mô hình hay quá xin góp vốn làm ăn. Nhưng khi nhìn thấy gia cảnh của một người đàn bà không chồng với một đàn con đứa què chân, đứa cụt tay, đứa cười khành khạch, họ nói với chị: "Em rất cảm phục chị nhưng em xin rút khỏi công ty thôi. Mảnh đất này Nhà nước cho em thuê, em cho chị mượn lại." Thế là gia đình có đất để cắm dùi. Giữa nơi đồng không heo hút, làm thế nào để mảnh đất này ra tiền nuôi mấy chục miệng ăn? Vốn thích đọc sách, nghiên cứu, hơn nữa lại đang mắc ung thư nên chị muốn thử nghiệm trồng nấm linh chi.
 
Đây là điều không tưởng bởi vì theo nghiên cứu, loài nấm này không thể sống ở môi trường gần biển vì độ kiềm cao. Nhưng khi quan sát thời tiết trong 4 tháng ròng, chị nhận thấy nhiệt độ chênh lệch giữa ngày và đêm ở Đồ Sơn không lớn, chỉ khoảng 2 - 3 độ, đây là điều kiện lý tưởng cho nấm linh chi phát triển. Chị bắt tay trồng thử nghiệm. Sau 2 vụ, chị thấy sản lượng trồng nấm không cao nhưng hàm lượng dưỡng chất thì rất tốt. Tiền bán nấm mỗi năm cũng đạt trên 100 triệu đồng. Ngoài tiền nấm, gia đình còn có khoản thu nhập từ bán cây cảnh, bán đồ thủ công mỹ nghệ.
 
Có sản phẩm để bán nhưng số tiền thu được cũng chỉ đáp ứng một phần nhu cầu cho các con. Đứa lành lặn thì ăn học, đứa ốm yếu thì tiền thuốc, tiền đi viện, tiền bỉm cũng đã là gánh nặng. Mỗi đứa con bị thiểu năng trí tuệ, một ngày mất tối thiểu là 3 miếng bỉm, loại rẻ nhất cũng là 2.500/miếng. Nhà đông con nên đồ đạc gì ai cho cũng quý, nhất là quần áo mùa đông. Có lúc bọn trẻ bị đi ngoài, thay quần áo liên tục mà nào chúng có biết. Về lấy quần áo của nhau mặc, thậm chí mặc luôn quần áo của mẹ Hương. Nhiều lần nhìn bọn trẻ lơ ngơ trước cửa nhà, các bà bán rau thương quá, mỗi lần đi qua lại đưa cho vài mớ. Năm nay, gia đình Thiện Giao còn gánh gánh nặng rất lớn, đó là hậu quả của bão số 1. Cơn bão làm đổ hết một dãy nhà, tốc mái những căn nào còn trụ lại được. Khu lán làm nấm bị xoá sổ. Nhà cửa vừa được dựng lại. Nhưng do cần nhà khẩn cấp cho các con, chị Hương chưa kịp xin phép xây dựng nên bị phạt tiền tới hơn 12 triệu đồng. Chị xin phép trả mỗi tháng 200.000 đồng.

Mỗi ngày là một niềm vui

Cuộc sống của chị Hương, người ngoài nhìn vào là gánh nặng, là đầy ải. Đã bao người tình nguyện đến rồi lại sợ quá bỏ nơi này mà đi. Thầy dạy làm sinh vật cảnh đến ở đây được 15 ngày, sang ngày thứ 16 thì mặt xanh lét ra bảo chị Hương, nếu ở đây em phát điên mất. Nửa đêm, bọn trẻ không ngủ được, chúng toàn hát giọng như đưa đám, giật mình mở mắt nhìn thấy hàm răng trắng ởn của bọn nó cười. Thế mà tại gia đình này, mọi người vẫn tìm thấy niềm vui, hạnh phúc.

Ấy là những lúc cả nhà được quây quần bên mâm cơm, cả nhà cùng nhau vi vu trên một chuyến xe đi Móng Cái hoặc tham gia các hội chợ. Ở đâu có nhà chị, ở đó có tiếng hát. Đấy là những lúc những đứa con ngô nghê biết cất tiếng gọi mẹ, biết đánh răng, rửa mặt và cầm thìa xúc ăn. Thế nhưng, trong lòng người mẹ này vẫn còn nhiều mong mỏi. Chị bảo, mình thì cũng sớm nhắm mắt xuôi tay vì ung thư phổi đã di căn lên họng, xuống dạ dày rồi.
 
Sống được ngày nào vui ngày ấy, chỉ trăn trở là làm thế nào để đóng bảo hiểm cho những đứa con bị Down và giúp chúng có được phần người còn lại, ấy là cho chúng kết hôn với nhau nhưng không để lại gánh nặng cho gia đình, xã hội. Hiện giờ, luật pháp chưa cho phép nên nhiều đứa con dại của chị vẫn thiệt thòi. Gác lại những trăn trở ấy, chị bảo nếu còn sống, nhà có dư dật một chút, chị sẽ thực hiện lời hứa đưa các con đi thăm Nghĩa trang Trường Sơn, Nghĩa trang đường 9, vào thành phố Hồ Chí Minh, có điều kiện nữa thì đến Cà Mau để thấy nước ta dài rộng, tươi đẹp thế nào. Và với chị như thế là mãn nguyện. Chẳng cần phải sống quá nhiều, chẳng ham muốn tột bậc, chỉ cần biết mình đủ, thế là cuộc sống đã tốt đẹp rất nhiều rồi.
 
Minh Thu
SK&ĐS
thuhuyen
Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Người đàn ông Quảng Ninh lở loét, sẹo khắp người vì mồ hôi tiết ra mủ hiếm gặp

Người đàn ông Quảng Ninh lở loét, sẹo khắp người vì mồ hôi tiết ra mủ hiếm gặp

Y tế - 4 năm trước

GiadinhNet - Trường hợp bị viêm tuyến mồ hôi mủ là rất hiếm gặp, đặc biệt bệnh nhân này còn xuất hiện các sẩn cục, vỡ chảy mủ ở nhiều bộ phận trên cơ thể. 

3 cử nhân Vật lý trị liệu được trao bằng khen vì có hoạt động tích cực trong công tác điều trị bệnh nhân nhiễm COVID-19

3 cử nhân Vật lý trị liệu được trao bằng khen vì có hoạt động tích cực trong công tác điều trị bệnh nhân nhiễm COVID-19

Y tế - 4 năm trước

GiadinhNet - Ngày 4/3/2022, tại Bệnh viện Chợ Rẫy, ông Trần Văn Dần – Chủ tịch Hội Vật lý trị liệu Việt Nam đã đại diện trao bằng khen của Hội Vật lý trị liệu Việt Nam cho 3 cử nhân Vật lý trị liệu thuộc khoa Phục hồi chức năng Bệnh viện Chợ Rẫy, vì đã có đóng góp tích cực, tham gia vào công tác điều trị bệnh nhân nhiễm COVID-19.

F0 điều trị tại nhà ở Hà Nội được chăm sóc, theo dõi ra sao?

F0 điều trị tại nhà ở Hà Nội được chăm sóc, theo dõi ra sao?

Tin tức - Sự kiện - 4 năm trước

PV Báo Sức khỏe và Đời sống đã tìm hiểu hoạt động của Trạm y tế, Trạm y tế lưu động và Tổ COVID- 19 cộng đồng trong quản lý, theo dõi, giám sát F0 tại nhà.

Chuyên gia cảnh báo nguy cơ biến chủng Omicron xâm nhập vào Việt Nam

Chuyên gia cảnh báo nguy cơ biến chủng Omicron xâm nhập vào Việt Nam

Tin tức - Sự kiện - 4 năm trước

Theo chuyên gia, biến chủng mới đã lan rộng đến nhiều quốc gia và Việt Nam cũng khó tránh khỏi các trường hợp đi về từ nước ngoài mang theo biến chủng Omicron.

Bộ Y tế nói gì về việc tăng hạn sử dụng 2 lô vaccine Pfizer?

Bộ Y tế nói gì về việc tăng hạn sử dụng 2 lô vaccine Pfizer?

Tin tức - Sự kiện - 4 năm trước

GiadinhNet - Tân Cục tưởng Cục Y tế dự phòng Phan Trọng Lân khẳng định 2 lô vaccine Pfizer số 124001 và 123002 đảm bảo chất lượng, an toàn, hiệu quả. Hai lô vaccine này tăng hạn sử dụng thêm 3 tháng so với hạn cũ.

Ngã vào xô nước, bé 14 tháng tuổi tổn thương não không thể phục hồi

Ngã vào xô nước, bé 14 tháng tuổi tổn thương não không thể phục hồi

Tin tức - Sự kiện - 4 năm trước

Trong lúc không có người lớn bên cạnh, bé trai 14 tháng tuổi bị ngã chìm vào chậu nước. Khi được đưa vào Bệnh viện Củ Chi bé đã trong tình trạng ngưng tim ngưng thở.

Hải Phòng trưng dụng một số trường mầm non làm điểm cách ly tập trung

Hải Phòng trưng dụng một số trường mầm non làm điểm cách ly tập trung

Tin tức - Sự kiện - 4 năm trước

GiadinhNet - Việc một số trường mầm non và tiểu học, nhà văn hóa thôn tại huyện Thủy Nguyên, Hải Phòng được trưng dụng làm điểm cách ly tập trung thời điểm này có thể đáp ứng khoảng 150 người đi từ vùng dịch về nhưng không đủ điều kiện cách ly tại nhà.

Thừa Thiên Huế liên tiếp ghi nhận các ca mắc COVID-19 trong cộng đồng

Thừa Thiên Huế liên tiếp ghi nhận các ca mắc COVID-19 trong cộng đồng

Tin tức - Sự kiện - 4 năm trước

GiadinhNet - Tính từ ngày 27/10 đến nay, tỉnh Thừa Thiên Huế đã ghi nhận 24 ca mắc COVID-19 trong cộng đồng.

Quảng Trị ghi nhận 10 ca dương tính với SARS-CoV-2, có 1 ca cộng đồng

Quảng Trị ghi nhận 10 ca dương tính với SARS-CoV-2, có 1 ca cộng đồng

Tin tức - Sự kiện - 4 năm trước

GiadinhNet - Tỉnh Quảng Trị vừa ghi nhận thêm 10 ca dương tính với SARS-CoV-2, trong đó có 1 ca cộng đồng.

Hà Tĩnh ghi nhận thêm 4 ca mắc COVID-19, 1 ca trong cộng đồng

Hà Tĩnh ghi nhận thêm 4 ca mắc COVID-19, 1 ca trong cộng đồng

Tin tức - Sự kiện - 4 năm trước

GiadinhNet - Trong 4 trường hợp vừa mới ghi nhận mắc COVID-19 tại Hà Tĩnh có 1 ca trong cộng đồng. Trường hợp này là tài xế xe khách chạy tuyến Hà Tĩnh - Sài Gòn.

3 cử nhân Vật lý trị liệu được trao bằng khen vì có hoạt động tích cực trong công tác điều trị bệnh nhân nhiễm COVID-19

3 cử nhân Vật lý trị liệu được trao bằng khen vì có hoạt động tích cực trong công tác điều trị bệnh nhân nhiễm COVID-19

Y tế

GiadinhNet - Ngày 4/3/2022, tại Bệnh viện Chợ Rẫy, ông Trần Văn Dần – Chủ tịch Hội Vật lý trị liệu Việt Nam đã đại diện trao bằng khen của Hội Vật lý trị liệu Việt Nam cho 3 cử nhân Vật lý trị liệu thuộc khoa Phục hồi chức năng Bệnh viện Chợ Rẫy, vì đã có đóng góp tích cực, tham gia vào công tác điều trị bệnh nhân nhiễm COVID-19.

Top