Mẹ tôi trả đũa thông gia cực cao tay khi bị chê ăn sushi 'như nhà quê lên phố'
Chỉ vì mấy miếng sushi mà mẹ tôi mất ăn mất ngủ, thề phải dạy cho bà thông gia một bài học vì tính coi thường người khác.
Hồi chị tôi cưới anh rể, tất cả mọi người đều trầm trồ khen 2 vợ chồng đẹp đôi và gia cảnh môn đăng hộ đối. Nhà tôi có doanh nghiệp riêng làm ăn khá tốt, nhà anh rể cũng vậy, thế nên chuyện anh chị cưới nhau không khác gì tiểu thuyết ngôn tình.
Chị tôi với anh rể gặp nhau trong một buổi tiệc của cậu ấm nào đó. Họ làm quen theo kiểu xã giao, ban đầu chị tôi tìm hiểu về đối phương để xem xét quan hệ để hợp tác. Ai dè ký được mấy cái hợp đồng xong thì anh rể tán đổ chị tôi luôn.
Chị tôi được cầu hôn hoành tráng trên nóc một khách sạn 5 sao. Sau đó 2 bên gia đình chính thức gặp mặt nói chuyện, giao lưu thân mật hơn và cùng bàn tính đến lễ cưới.
Sau buổi gặp ấy mẹ tôi bỗng thấy hơi lăn tăn. Mẹ để ý thấy bà thông gia hơi kênh kiệu, thiếu thân thiện và mắc bệnh nhà giàu. Bà ấy sai khiến phục vụ ở nhà hàng bằng thái độ rất trịch thượng, lại còn cao giọng dạy quản lý ở đó phải đào tạo nhân viên cái này cái kia. Bà ngồi ăn cứ gẩy từng miếng một, còn bĩu môi chê món này dở món kia hôi, không bằng đầu bếp riêng của nhà bà ấy.
Bố mẹ tôi hơi phật ý nhưng cũng lịch sự không nói gì. Về nhà mẹ tôi mới nói chuyện riêng với chị, khuyên nếu về nhà đó làm dâu thì sẽ mệt mỏi đấy. Chị tôi cũng nhận ra sự bất ổn của mẹ chồng, nhưng anh chị cưới xong sẽ ở riêng nên đó không phải vấn đề cản trở chuyện hôn nhân của 2 người.
Mẹ tôi bảo thôi thì cứ cưới đi, cũng may là con rể không có tính cách khó ưa nào cả. Anh ấy lịch thiệp, có chừng mực và biết quan tâm đến mọi người xung quanh. Mẹ tôi nghĩ con rể mới là người sống với con gái mình cả đời, thế nên bà chấp nhận bỏ qua khuyết điểm của thông gia để con mình được hạnh phúc.
Mấy năm đầu hôn nhân của chị tôi khá suôn sẻ. Tuy thi thoảng chị vẫn nhắn tin buôn dưa với tôi để kể mấy chuyện thị phi của mẹ chồng, nhưng cơ bản thì bà ấy cũng không làm gì ảnh hưởng đến chị. Mà kể cả bà ấy muốn bắt nạt chị tôi cũng không có cơ hội, vì anh rể toàn đứng ra bảo vệ vợ hết lòng.
Hồi cuối năm ngoái chúng tôi có mời thông gia đi ăn bữa tất niên. Mẹ chồng chị tôi thích ăn đồ Nhật nên mọi người kéo nhau ra một nhà hàng cao cấp. Bà ấy chưng diện đồ hiệu khá lòe loẹt, và vẫn thái độ khinh khỉnh như mọi khi.
Ăn được nửa bữa thì mẹ tôi no quá. Thế nhưng bà thông gia vẫn tiếp tục gọi thêm cả đống món, mẹ tôi đành gắp vài miếng sushi để vừa ăn vừa tiếp chuyện.
Mẹ tôi biết bỏ mứa là lãng phí nên đã nói nhỏ với tôi rằng mẹ ăn mấy lát hải sản bên trên, còn cơm bên dưới thì con ăn nốt hộ mẹ. Dĩ nhiên là tôi đồng ý rồi vì tôi thích món ấy.
Bà thông gia để ý hành động đó của mẹ tôi, thế là cuối bữa bà ấy kiếm cớ mỉa mai mẹ tôi là ăn uống như “nhà quê lên phố”. Bà ấy nói không ai ăn sushi mà gắp phần ngon nhất xong chừa lại cơm như thế cả. Vừa mất lịch sự, lại không đúng quy tắc.
Chị tôi nói đỡ mấy câu cho không khí đỡ căng thẳng, nhưng mẹ chồng chị ấy lườm nguýt và mắng con dâu “ăn cơm mèo nói leo các cụ”. Bực quá nên mẹ tôi kiếm cớ đi vệ sinh, sau đó bảo tôi xách túi ra ngoài hộ rồi về luôn mà không thèm chào thông gia.
Mẹ tôi để bụng chuyện đó lắm vì chưa bao giờ bị coi thường đến vậy. Nhà tôi không phải dạng nghèo, dĩ nhiên mẹ tôi biết cách ăn sushi chứ. Nhưng vì no bụng nên không ăn hết được, mẹ chia sẻ với tôi để đỡ thừa mứa chứ đâu có gì là vô duyên.
Sau đó ít lâu công ty của bố chồng chị tôi xảy ra sự cố nên lỗ vốn nghiêm trọng. Ông ấy cần tiền gấp để tiếp tục kinh doanh nên đã rao bán nhà. Vừa nghe tin nội bộ từ con gái xong mẹ tôi liền gọi trợ lý riêng đến ngay lập tức. Bà dặn phải mua bằng được cái biệt thự của nhà thông gia, nhưng hợp đồng mua bán thì đứng tên bà ngoại. Thông gia có biết bà ngoại tôi tên gì đâu nên yên tâm họ không rõ chủ nhân thực sự của ngôi nhà ấy là ai.
Có rất nhiều người đến xem nhưng không ai ngỏ ý muốn mua nhà khiến bố mẹ chồng của chị tôi vô cùng sốt ruột. Mẹ tôi chỉ đạo nhân viên diễn một màn kịch tâm lý kéo dài chỉ trong 2 ngày, sau đó đợi đúng thời điểm liền ép giá căn nhà xuống gần 30% so với giá ban đầu. Ông bà thông gia bị áp lực tài chính nên đồng ý ngay lập tức, thế là mẹ tôi có một món bất động sản mới siêu hời.
Vị trí căn nhà ấy khá đẹp. Sau 10 năm sử dụng thì nhà không còn mới nữa, nhưng mẹ tôi dự định cải tạo để làm tiệm cà phê nhượng quyền nên chẳng quan trọng việc ấy lắm. Bên thuê mặt bằng trả tiền khá cao nên tính sơ sơ thì tương lai mẹ tôi vẫn lãi.
Quay lại nhà thông gia thì sau khi bán xong tài sản lớn thì họ dắt nhau đi thuê một căn hộ nhỏ. Chị tôi đợt ấy cũng phải bán căn chung cư cao cấp đi để cứu vãn công ty bố chồng, rồi dọn về ở tạm nhà chồng chờ mua nhà khác. Khi bố mẹ chồng thông báo bán nhà, chị giả vờ nói con ốm để xách vali về ngoại. Mẹ chồng giục quay về liên tục nhưng chị tôi nói nhà thuê chật quá không có chỗ ngủ nên kệ.
Mẹ tôi dò hỏi một số đối tác thì biết được rằng thông gia đang nợ nần cả đống bên ngân hàng, có bao nhiêu nhà xe đã đem đi thế chấp cả. Anh rể tôi cũng phải bán chiếc ô tô tiền tỷ đi để gom tiền cho bố chống đỡ công ty. Cơ mà thời thế thay đổi quá nhiều rồi, doanh nghiệp của ông thông gia vẫn duy trì phương pháp sản xuất kiểu cũ nên bị cạnh tranh đến ngộp thở. Tôi thấy nể vì ông bà ấy vẫn tìm được đầu ra cho sản phẩm. Nhưng già néo thì đứt dây, cố mãi cũng đến lúc không gồng nổi nữa.
Kết cục sau nửa năm bán nhà thì công ty của nhà chồng chị tôi phá sản. Họ không dám tuyên bố công khai, chỉ âm thầm đi làm thủ tục. Mẹ tôi cười bảo với cái tính kiêu ngạo như bà thông gia thì chịu làm sao được nỗi nhục này. Bà ấy già rồi, quen thói tiêu hoang và nhìn đời bằng nửa con mắt, giờ tụt xuống tầng lớp bình dân có khi lại sinh trầm cảm. Anh rể tôi phải loay hoay đủ cách để nuôi sống gia đình, còn em gái anh ấy ở nước ngoài thì mất hút. Đúng là hoạn nạn khó khăn mới thấu rõ lòng người.
Hôm rồi nhân dịp sinh nhật lần thứ 55, mẹ tôi cố ý mời thông gia đến uống cà phê ở chỗ biệt thự cũ nhà họ. Mẹ chồng của chị tôi có vẻ khó chịu lắm. Giờ bà ấy không có tiền nhưng vẫn xách túi đắt đỏ, chỉ có khuôn mặt là cúi thấp hơn ngày xưa. Lúc vào quán không thấy bà ấy quát nạt nhân viên như trước nữa. Quản lý tiệm cà phê thấy mẹ tôi thì cúi đầu chào, bà thông gia ngạc nhiên hỏi đây là chỗ mẹ tôi đầu tư phải không, mẹ tôi đáp một câu khiến bà ấy cứng họng: “Không, tôi là chủ của cái biệt thự này luôn” .
Tôi cảm giác lúc ấy sàn nhà mà có lỗ nẻ nào là bà thông gia chui xuống ngay lập tức đấy! Chắc bà ấy xấu hổ lắm nhưng sĩ diện nên da mặt cứ thay đổi từ hồng sang đỏ, từ đỏ sang trắng bệch. Ngồi trong chính cái nhà cũ của mình mà giờ lại phải làm khách, chưa kể cái danh hào môn cũng mất luôn rồi. Chỉ mong mẹ chồng của chị tôi thay đổi tính nết, sống tử tế biết điều một chút cho người khác còn tôn trọng.
Bố mẹ bỏ rơi 2 con nhỏ do cãi vã, dư luận phẫn nộ vì xử lý quá nhẹ
Chuyện vợ chồng - 1 giờ trướcSau cuộc cãi vã khi du lịch Bắc Kinh, cặp vợ chồng Trung Quốc cố ý bỏ rơi hai con nhỏ tại khách sạn, việc họ chỉ bị cảnh cáo khiến dư luận phẫn nộ.
Về già, có 3 nơi đừng đến để sống an yên, hưởng phúc
Gia đình - 1 giờ trướcGĐXH - Cổ nhân có câu: "Người đến tuổi già, có 3 nơi đừng nên đến". Đây không chỉ là lời khuyên về thói quen sinh hoạt, mà còn là trí tuệ để bảo vệ phúc khí và sự tôn nghiêm cuối đời.
Cãi nhau xong vẫn lạnh nhạt: 2 yếu tố khiến vợ chồng không thể hàn gắn như trước
Chuyện vợ chồng - 12 giờ trướcGĐXH - Sau mỗi lần cãi vã, nhiều cặp vợ chồng dù còn yêu vẫn không thể quay lại như trước. Hai yếu tố này chính là nguyên nhân sâu xa.
Câu nói 'con gái không có quyền thừa kế' và cái kết bi kịch của gia đình trọng nam khinh nữ
Gia đình - 13 giờ trướcGĐXH - Quyết định thừa kế dựa trên quan niệm "con gái lấy chồng là con nhà người ta" đã đẩy một gia đình vào bi kịch, nhưng lại mở ra bài học cay đắng về sĩ diện và tiền bạc.
Mẹ đi rửa bát thuê dù con là đại gia: Bài học sâu sắc về hạnh phúc
Gia đình - 17 giờ trướcGĐXH - Mỗi ngày đi rửa bát thuê, tối đến lại có xe Bentley sang trọng đưa đón. Đằng sau hình ảnh đối lập ấy là một câu chuyện giản dị về hạnh phúc.
Thành bại của một đời người: Hóa ra không nằm ở tiền bạc mà gói gọn trong 2 chữ quyết định này
Gia đình - 17 giờ trướcGĐXH - Bạn đã bao giờ tự hỏi, sự thành công hay thất bại của một đời người thực chất đã được định đoạt từ chính những thói quen nhỏ nhặt hàng ngày?
Về già, dù thân thiết đến mấy cũng đừng gặp 3 kiểu người này
Gia đình - 21 giờ trướcGĐXH - Càng về già, càng cần biết buông bỏ những mối quan hệ chỉ làm mình hao tổn. Đặc biệt là 3 kiểu người dưới đây, dù từng thân đến mấy, tốt nhất cũng nên để họ ở lại trong quá khứ.
Top cung hoàng đạo giữ chữ tín nhất: Nói ra là làm, không bao giờ 'bốc phét'
Gia đình - 21 giờ trướcGĐXH - Những cung hoàng đạo dưới đây chính là đại diện tiêu biểu cho kiểu người "nói là làm", hiếm khi khoác lác hay hứa suông.
Bí mật của người già sống thảnh thơi: Không tiêu 3 loại tiền, không gần 3 kiểu người
Gia đình - 1 ngày trướcGĐXH - Tuổi 60 không chỉ là cột mốc của nghỉ hưu, mà còn là điểm chuyển mình quan trọng trong cách sống.
Tôi từ chối chăm cháu, con dâu phán: 'Mẹ làm bà nội kiểu gì thế?'
Gia đình - 1 ngày trướcCon trai và con dâu có thể giận tôi, trách móc tôi nhưng tôi tin rằng, đây là quyết định đúng đắn. Tôi muốn sống cuộc đời của mình, tận hưởng tuổi già an nhàn.
Người khôn ngoan thường giữ im lặng, người dại thường giữ cái tôi
Gia đìnhGĐXH - Không phải người nói hay nhất mới là người giỏi nhất. Người khôn ngoan thường giữ im lặng, chờ đúng thời điểm và để giá trị tự lên tiếng. Đó là bản lĩnh của những người thành công bền vững.