Vì sao lại sinh ra 1 đứa con ít biết ơn trong gia đình?
Và đôi khi, bài học lớn nhất cho cả cha mẹ lẫn con cái, chính là học cách yêu thương...
Vì sao trong cùng một gia đình, cùng cha mẹ, lại có những đứa con lớn lên biết nghĩ cho người khác, còn có những đứa con bị gắn mác “vô ơn”?
Câu hỏi ấy thường được đặt ra trong cay đắng, sau nhiều năm cha mẹ hy sinh mà không nhận lại sự thấu hiểu tương xứng. Nhưng nếu nhìn đủ sâu, đủ thẳng thắn, ta sẽ thấy “đứa con ít biết ơn” không phải sinh ra đã như vậy. Nó là kết quả của cả một quá trình nuôi dạy, kỳ vọng và tổn thương chồng chất, nơi trách nhiệm không chỉ nằm ở con, mà còn ở người lớn.
Trước hết, cần nói một điều cứng rắn: không phải mọi hành vi vô ơn đều có thể biện minh. Có những đứa con trưởng thành, đủ nhận thức, đủ khả năng phân biệt đúng - sai, nhưng vẫn chọn quay lưng với gia đình khi không còn lợi ích. Trong trường hợp ấy, sự vô ơn là một lựa chọn đạo đức kém, và người làm cha mẹ có quyền thất vọng, thậm chí có quyền đặt ranh giới để tự bảo vệ mình. Bao dung không có nghĩa là dung túng cho thái độ coi sự hy sinh của người khác là hiển nhiên.

Ảnh minh hoạ
Nhưng nếu dừng lại ở đó, ta mới chỉ nhìn thấy phần ngọn. Gốc rễ của sự “ít biết ơn” thường bắt đầu rất sớm, từ chính cách yêu thương trong gia đình. Nhiều cha mẹ yêu con theo kiểu hy sinh tuyệt đối nhưng lại quên dạy con về giá trị của sự cho đi. Khi mọi thứ đều được đáp ứng ngay lập tức, khi công sức của cha mẹ chỉ được thể hiện bằng mệnh đề quen thuộc “bố mẹ làm vì con”, đứa trẻ lớn lên trong một thế giới nơi sự hy sinh là mặc định, không phải điều cần được ghi nhận. Lâu dần, nó không phải là không biết ơn, mà là không nhận ra mình cần phải biết ơn điều gì.
Một nguyên nhân khác, khó nói hơn nhưng rất phổ biến, là sự yêu thương có điều kiện. Đứa trẻ chỉ được khen khi giỏi, chỉ được yêu khi ngoan, chỉ được công nhận khi đáp ứng kỳ vọng của người lớn. Trong môi trường ấy, “biết ơn” bị biến thành một khoản nợ: bố mẹ đã hy sinh cho con, vậy con phải thành công, phải nghe lời, phải sống theo mong muốn của bố mẹ. Khi lớn lên, nhiều đứa trẻ không cảm thấy biết ơn, mà cảm thấy bị mắc nợ, bị kiểm soát, bị ràng buộc. Và phản ứng tự nhiên của con người trước cảm giác bị ép buộc, thường là chống đối hoặc quay lưng.
Cũng có những gia đình, vì quá vất vả mưu sinh, đã vô tình giao phó việc dạy con cho nỗi áp lực. Cha mẹ nói về hy sinh bằng giọng kể khổ, than vãn, so sánh: “Vì mày mà tao khổ thế này”, “Nhà người ta con cái thế kia…”. Những câu nói ấy không gieo mầm biết ơn, mà gieo mầm tội lỗi và oán giận. Đứa trẻ lớn lên với cảm giác mình là gánh nặng, là nguyên nhân của khổ đau, nên khi có cơ hội thoát ra, nó chọn cắt đứt, chứ không phải quay về tri ân.
Không thể không nhắc tới yếu tố thiên vị trong gia đình. Khi một đứa trẻ luôn bị đặt ở vị trí so sánh, bị xem nhẹ, bị hy sinh vì anh chị em khác, thì việc nó “ít biết ơn” đôi khi là cách tự vệ cuối cùng. Làm sao biết ơn một nơi khiến mình cảm thấy không đủ tốt, không được nhìn nhận, không được yêu thương công bằng? Trong trường hợp này, sự vô ơn không xuất phát từ ích kỷ, mà từ vết thương chưa từng được chữa lành.
Vậy dạy con biết ơn như thế nào cho đúng? Câu trả lời nằm ở sự cân bằng giữa cứng rắn và bao dung. Cứng rắn ở chỗ: cha mẹ cần đặt ranh giới rõ ràng, không biến hy sinh thành công cụ thao túng, cũng không chấp nhận thái độ coi thường, vô lễ. Biết ơn là một giá trị đạo đức, cần được nhắc nhở, rèn luyện, chứ không thể trông chờ tự nhiên mà có. Con cần được dạy rằng không ai có nghĩa vụ phải hy sinh vô điều kiện cho mình, kể cả cha mẹ.
Nhưng bao dung ở chỗ: hãy nhìn lại cách mình đã yêu con. Hãy dám tự hỏi: mình có lắng nghe con không, hay chỉ yêu con theo cách mình cho là đúng? Mình có cho con quyền được từ chối, được khác mình, được sống cuộc đời riêng không? Biết ơn không nảy nở trong môi trường áp đặt, mà trong không gian an toàn, nơi đứa trẻ được tôn trọng như một cá thể độc lập.

Ảnh minh hoạ
Cuối cùng, cần chấp nhận một sự thật khó nuốt: dù dạy dỗ thế nào, vẫn có những đứa con lớn lên không như mong muốn. Khi ấy, trách nhiệm của cha mẹ không phải là tự hành hạ mình bằng câu hỏi “mình đã sai ở đâu”, mà là học cách buông bớt kỳ vọng, giữ lại phẩm giá và sự bình an của chính mình. Biết ơn là điều nên có, nhưng không phải là thứ có thể ép buộc. Và đôi khi, bài học lớn nhất cho cả cha mẹ lẫn con cái, chính là học cách yêu thương mà không biến nhau thành con tin của sự hy sinh.
Kiểu cha mẹ tưởng hiền lành nhất lại khiến con tổn thương sâu nhất: 10 năm sau mới trả giá
Nuôi dạy con - 3 ngày trướcGĐXH - Trên thực tế, có một kiểu cha mẹ không dùng bạo lực, không quát tháo, nhưng lại âm thầm bào mòn lòng tự trọng của trẻ theo năm tháng.
3 điều mẹ làm không tốt bằng bố trong quá trình nuôi dạy con
Nuôi dạy con - 4 ngày trướcGĐXH - Nếu nhìn sâu vào quá trình phát triển tâm lý và nhân cách của trẻ, có thể thấy vai trò của người bố trong dạy con mang những giá trị đặc biệt mà không ai có thể thay thế.
4 tố chất 'vàng' giúp trẻ càng lớn càng thành công: Cha mẹ khéo léo vun đắp sẽ giúp con tiến xa
Nuôi dạy con - 1 tuần trướcGĐXH - Thực tế cho thấy, những đứa trẻ "càng lớn càng có khí chất", dễ gặt hái thành công thường bộc lộ những đặc điểm riêng biệt ngay từ khi còn nhỏ.
Tử tế không đúng lúc có thể khiến con trả giá đắt: 4 tình huống con không cần 'nhịn'
Nuôi dạy con - 1 tuần trướcGĐXH - Tử tế luôn là giá trị mà mọi cha mẹ mong muốn vun đắp cho con. Thế nhưng, nếu không đặt trong bối cảnh phù hợp, sự tử tế lại có thể khiến trẻ bị lợi dụng, tổn thương.
Không phải nghèo khó, 4 thói quen này của mẹ mới khiến con khó thành công
Nuôi dạy con - 1 tuần trướcGĐXH - Nhiều người mẹ dành cả đời vì con nhưng lại không nhận ra chính những thói quen hằng ngày của mình đang ảnh hưởng sâu sắc đến tính cách và tương lai của trẻ.
Đừng để quá muộn: 3 kiểu nói chuyện của cha mẹ tưởng hay nhưng khiến con xa cách cả đời
Nuôi dạy con - 1 tuần trướcGĐXH - Không ít cha mẹ tin rằng chỉ cần nói điều đúng là đủ để dạy con nên người. Thế nhưng trong nhiều trường hợp, chính cách nói của cha mẹ lại vô tình đẩy con cái ra xa.
Khi con cái thiếu tôn trọng, bất kính: Ghi nhớ 3 cách này để xoay chuyển tình thế
Nuôi dạy con - 1 tuần trướcGĐXH - Trong cuộc sống, không ít lần chúng ta phải đối mặt với sự vô lễ hoặc thái độ coi thường từ chính con cái mình. Phản ứng tự nhiên là giận dữ, quát tháo để khẳng định cái uy của bậc làm cha làm mẹ. Thế nhưng, người dùng tiếng hét để át tiếng nói thường là người đang ở thế yếu về tâm lý.
Gia đình hưng thịnh hay không nhìn vào con cái là biết: 3 dấu hiệu cho thấy gia đình bạn sắp có phúc lộc dồi dào
Nuôi dạy con - 1 tuần trướcGĐXH - Muốn biết tài vận của một gia đình trong tương lai ra sao, không cần nhìn đâu xa, chỉ cần quan sát con cái của họ qua 3 phương diện then chốt này là sẽ rõ.
Sai lầm lớn nhất của nhiều gia đình khi cho con quá nhiều 'niềm vui bằng tiền'
Nuôi dạy con - 1 tuần trướcGĐXH - Nhiều bậc cha mẹ tin rằng, chỉ cần con vui là xứng đáng đánh đổi mọi thứ. Thế nhưng, trong không ít gia đình bình thường, chính việc dùng tiền để mua niềm vui cho con lại đang âm thầm tạo ra những đứa trẻ khó thỏa mãn, quen đòi hỏi và thiếu biết ơn. Khi hạnh phúc được xây bằng tiêu dùng, nó mong manh hơn ta tưởng rất nhiều.
Bài văn 'không còn bố nữa' của cậu bé lớp 2 khiến hàng triệu người bật khóc
Nuôi dạy con - 2 tuần trướcGĐXH - Bài văn của cậu bé dù chỉ vài dòng ngắn ngủi, lại khiến người đọc lặng đi vì chạm đúng vào nỗi đau sâu kín nhất của con người.
Gia đình hưng thịnh hay không nhìn vào con cái là biết: 3 dấu hiệu cho thấy gia đình bạn sắp có phúc lộc dồi dào
Nuôi dạy conGĐXH - Muốn biết tài vận của một gia đình trong tương lai ra sao, không cần nhìn đâu xa, chỉ cần quan sát con cái của họ qua 3 phương diện then chốt này là sẽ rõ.