Áy náy vì đi xin việc cùng bạn thân mà chỉ mình tôi trúng tuyển

| Tâm sự

Được gọi đi làm nhưng lòng tôi lại rối bời.

Tôi và Hiền là bạn thân từ thời còn ngồi trên ghế nhà trường. Sau khi tốt nghiệp chúng tôi cùng bán hàng trong một siêu thị. Trong suốt 2 năm làm việc cùng nhau, tình bạn của chúng tôi càng thân thiết hơn.

Gia đình Hiền ở quê khó khăn lắm, nhiều lần chưa đến ngày lĩnh lương mà người nhà đã hối thúc gửi tiền về trả nợ. Những lúc đó, Hiền lại phải vay mỗi người một ít, đến ngày nhận lương thì trả nợ, cô ấy chỉ còn lại 2 triệu để chi tiêu trong tháng.

Là bạn thân, sống cùng phòng với nhau, thấy bạn khó khăn, tôi không thể đứng ngoài cuộc được. Hàng tháng tôi bảo Hiền đưa cho mình 1,5 triệu để đóng tiền phòng và ăn uống, còn thiếu bao nhiêu tôi sẽ bao hết.

Một tháng trước, Hiền bất ngờ muốn nghỉ việc, bởi công việc bán hàng thu nhập không đủ sống, không có tương lai. Cô ấy muốn tìm việc làm ổn định và có lương cao hơn.

Sau nhiều ngày tìm kiếm, Hiền khoe với tôi là đã nộp hồ sơ vào một công ty và họ cần tuyển 3 vị trí kế toán, Hiền muốn tôi nộp hồ sơ vào cùng để biết đâu chúng tôi lại được làm việc cùng nhau.

Trước ngày đi phỏng vấn, bạn tôi rất tự tin khoe với bố mẹ ở quê chắc chắn sẽ trúng tuyển. Làm ở đó được lương cao hơn, sau này sẽ có nhiều tiền giúp gia đình.

Ngày hôm qua, phòng nhân sự đã gọi tôi đi làm còn Hiền thì bị loại. Đáng lẽ được nhận vào làm tôi phải thấy vui nhưng nhìn bạn buồn làm tôi áy náy vô cùng.

Tôi đã gọi điện hỏi phòng nhân sự, tại sao Hiền lại bị từ chối. Bên đó trả lời là chỉ còn lại một suất, họ đã có một cuộc họp để cân nhắc nên chọn tôi hay Hiền. Cuối cùng họ đã chọn tôi, vì vậy rất mong tôi sớm quyết định ngày bắt đầu đi làm.

Công việc này là do Hiền tìm được, thế mà người trúng tuyển lại là tôi. Nếu tôi nhận công việc đó thì tình bạn của chúng tôi sẽ khó bảo toàn. Theo mọi người, tôi có nên nhường lại vị trí việc làm đó cho Hiền không?

Ý kiến của bạn
Mẹ kế gặp tai nạn nguy kịch, bố tiết lộ một chuyện khiến 3 anh em tôi bật khóc vì ân hận

Mẹ kế gặp tai nạn nguy kịch, bố tiết lộ một chuyện khiến 3 anh em tôi bật khóc vì ân hận

Tâm sự -

GĐXH - Suốt mấy chục năm qua, chúng tôi đều nghĩ: "Bà đâu phải mẹ ruột của mình". Cho đến khi bố tiết lộ một bí mật về người phụ nữ ấy, tôi mới hiểu mình đã nợ bà một tiếng “mẹ” từ rất lâu. Chỉ tiếc rằng, khi chúng tôi muốn bù đắp, bà đã không còn cơ hội để nghe những lời ấy nữa...

Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Tâm sự -

GĐXH - Suốt hơn 30 năm, chị luôn nghĩ bố là người đã bỏ rơi mẹ con mình. Chị từng giận ông, từng tự nhủ cả đời sẽ không tha thứ cho người cha ấy. Nhưng sau khi bố qua đời, đọc những bức thư mà ông viết, chị như chết lặng. Bởi sự thật về ngày bố rời đi hoàn toàn khác với những gì chị từng nghĩ...

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Tâm sự -

GĐXH - Khi sự thật được nói ra, tôi không còn biết phải trách mẹ điều gì nữa. Tôi chỉ thấy thương mẹ - người phụ nữ đã mang một bí mật quá lâu; thương cô gái trẻ năm nào đã phải một mình đối diện với nỗi đau và thương chính mình, vì đã mất hơn 20 năm mới có thể hiểu mẹ.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.