Biết mẹ vợ đến thăm, chồng tôi vội vã đi chợ nấu ăn, nhưng nhìn mâm cơm, tôi lảo đảo muốn ngã
Đôi khi tôi nghĩ, lấy chồng không biết nấu ăn đã khổ. Mà đã không biết nấu ăn lại còn nhiệt tình vào bếp thì đúng là tai họa.
Một tháng nay ở cữ, tôi đến ngán ngẩm các món ăn do chồng nấu. Vốn dĩ, anh không biết nấu ăn, chỉ biết luộc rau luộc trứng hoặc úp tô mì tôm (nửa sống nửa chín). Từ lúc cưới, chỉ có tôi vào bếp hoặc bận rộn quá thì đặt thức ăn bên ngoài về ăn. Còn chồng, anh ỷ lại có vợ đảm đang nên chẳng chịu học nấu nướng.
Đến khi đẻ, tôi muốn thuê bảo mẫu hoặc giúp việc thì anh không cho vì sợ bất tiện khi có người lạ trong nhà. Mẹ tôi lại đau bệnh suốt nên cũng chẳng đến chăm con gái được. Còn mẹ chồng thì... tôi chịu, tôi chả dám nhờ vả. Mà chồng tôi cũng sợ bà khó chịu nên bàn với vợ là để anh chăm sóc tôi luôn, khỏi phải nhờ cậy ai. Thế là anh bắt đầu vào bếp.
Tôi thật không hiểu vì sao sách hướng dẫn nấu ăn chỉ cặn kẽ thế mà chồng tôi vẫn nấu không ra món gì. Đến mức tôi hãi quá, phải gọi điện nhờ mẹ mình đến nhà bế con giúp một tuần để tôi "huấn luyện" chồng khoản bếp núc.

Ảnh minh họa
Biết tin mẹ vợ đến thăm, chồng tôi vội vã đi chợ rồi xung phong vào bếp nấu một bữa cơm thịnh soạn đãi cả nhà. Lâu rồi mới gặp mẹ nên tôi ghi sẵn công thức nấu và để chồng tự lo liệu, còn mình ngồi tâm sự với mẹ.
Đến trưa, chồng gọi mẹ con tôi ra ăn cơm. Vừa nhìn mâm cơm, tôi đã lảo đảo muốn ngã. Chồng tôi nấu món gà lá é nhưng gà chưa vặt sạch lông. Lá é thì nguyên cọng dài và chưa chín hẳn. Món thịt nướng thì bên ngoài cháy đen mà bên trong vẫn còn sống. Món canh chua cá lóc thì cá chưa làm ruột nên nổi lềnh bềnh. Tôi nhìn mâm cơm, nhìn lại mặt chồng tươi phơi phới mà không biết diễn tả bằng câu gì cho chuẩn.
Mẹ tôi đứng bên cạnh, vừa cười vừa hỏi tôi đã "sống sót" bằng cách nào trong một tháng qua. Tôi cười đau khổ. Hôm đó, ba món kia tôi phải đem đi nấu lại hết mới ăn được. Thật khổ quá đi mà.
Nhưng cũng vì tôi đem nấu lại hết nên chồng tôi đâm "quạu". Anh hờn dỗi, cho rằng tôi khinh thường chồng. Đúng là hết thuốc chữa. Giờ tôi có nên "chiến đấu tới cùng", kiên quyết thuê người giúp việc hoặc đăng ký cho chồng học một khóa nấu ăn cho êm chuyện không? Tôi định dạy chồng mà sợ anh "quạu quọ", giận dỗi thì gia đình lại mất vui.
(hongvi...@gmail.com)
Theo Trí Thức Trẻ
Sau buổi họp lớp ở tuổi 62, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sự - 2 giờ trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước
Tâm sự - 12 giờ trướcGĐXH - Về lý mà nói, tôi không biết chị chồng đúng hay sai. Nhưng về tình, tôi thấy lòng mình nặng trĩu…
Chỉ sau một buổi họp lớp, tôi hiểu lý do nhiều người cố tình né tránh bạn cũ
Tâm sự - 15 giờ trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau 20 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi hiểu vì sao càng bước vào tuổi trung niên, nhiều người càng ngại gặp gỡ bạn bè.
Chồng đòi bỏ phố về quê nhưng không có kế hoạch rõ ràng
Tâm sự - 1 ngày trướcChồng muốn cả nhà bỏ phố về quê vì áp lực thành thị, nhưng rất qua loa về kế hoạch tương lai khiến tôi lo lắng cho công việc và việc học của các con.
Con cái bận cuộc sống riêng, tuổi già của tôi vẫn bình yên nhờ chuẩn bị trước 3 điều
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Không sống cùng con, cũng không tìm bạn đời mới sau khi chồng mất, tôi tận hưởng cuộc sống tuổi già bình yên nhờ chuẩn bị từ sớm 3 điều quan trọng.
Mẹ chồng rất thoáng tính, hay cho tiền cháu nhưng cứ hễ có ai là lại kể xấu con dâu
Tâm sự - 1 ngày trướcNói về độ chịu chi cho cháu thì chắc hiếm có người bà nào bằng.
Mẹ chồng nhiều lần đến muộn khi nhận trông cháu
Tâm sự - 1 ngày trướcCon mới 7 tháng tuổi, tôi phải đi dạy buổi tối nhưng mỗi lần nhờ mẹ chồng sang trông giúp vài tiếng, bà đều đến muộn hoặc ưu tiên việc riêng.
Sau hơn 30 năm hôn nhân, tôi mới nhận ra điều gì là quý giá nhất
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau hàng chục năm chung sống, người phụ nữ trong câu chuyện từng nghĩ hôn nhân chỉ còn là những tháng ngày bình lặng với cơm nước và những câu chuyện thường nhật. Cho đến một biến cố bất ngờ, chị mới nhận ra điều mình sợ nhất không phải là tuổi già, mà là một ngày phải già đi khi không còn người bạn đời ở bên.
Tôi đã quá ngây thơ khi cho em gái vợ lên ở nhờ sau kỳ thi tốt nghiệp, vì 2 tuần sau, tôi bắt đầu sợ phải về nhà
Tâm sự - 2 ngày trướcTôi còn sợ nhìn thấy em gái vợ.
Điều khó nói của phụ nữ tuổi trung niên: Có những câu nói nghe xong chỉ biết im lặng
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Phụ nữ tuổi trung niên thường không dễ khóc vì những điều lớn lao. Thế nhưng, có những câu nói rất bình thường, người nói đã quên từ lâu, còn người nghe lại mang theo suốt nhiều năm. Bởi điều khiến họ nhớ mãi không chỉ là câu nói ấy, mà còn là cảm giác cô đơn và tủi thân sau những lời vô tình.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sựGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.

