Chị em dâu cãi nhau vào ngày giỗ bố, mẹ chồng nói lời này khiến tôi tái mặt
Tôi đang khó nghĩ quá. Tôi rất không thích sống cùng người chị dâu xấu tính nhưng cũng không muốn dọn ra khỏi nhà.
Tôi đã kết hôn được 3 năm, có một con trai. Chồng tôi có anh trai, cũng đã lấy vợ và có hai con gái.
Nói thật, gia đình chồng có hai anh em trai, lại sống cùng nhau nên đương nhiên sẽ có những bất tiện, va chạm. Vì là dâu út, tôi luôn cố gắng hòa đồng, sống vui vẻ, chan hòa với các thành viên khác trong gia đình.
Tuy nhiên, chị dâu lại không như vậy. Chị ấy lúc nào trông cũng khó tính, xét nét với tôi. Nhà có hai con dâu nên tôi biết ý nhìn trước, nhìn sau. Chị nấu cơm thì tôi rửa bát và ngược lại. Cuối tuần, chị quét nhà thì tôi lau nhà, không bao giờ tôi dám để chị làm một mình việc gì hết.
Tôi đi làm ở công ty, không thể tránh những lúc phải liên hoan với đồng nghiệp, gặp gỡ đối tác. Vì thế, một tháng khoảng vài lần, tôi thường không ăn cơm cùng cả nhà. Những lần như vậy, chị sẽ phải vừa nấu cơm, vừa rửa bát. Hoặc khi tôi đi du lịch, chị cuối tuần sẽ phải dọn dẹp hết nhà cửa.
Tôi biết chị cực nên thỉnh thoảng cũng mua váy áo tặng chị. Thế nhưng, chỉ cần tôi đi vắng, thái độ của chị sau đó rất khó chịu, liên tục kiếm cớ gây sự với tôi. Thậm chí có lần, 11h đêm tôi đi gặp đối tác về thấy đống bát đĩa trong chậu vẫn còn nguyên. Mở điện thoại ra xem, thấy chị nhắn: "Em nhớ làm phần việc của mình".
Dù rất mệt mỏi, uể oải, tôi vẫn cố rửa hết đống bát mà không nói nửa lời. Tôi thực sự tức giận, cảm thấy rõ ràng như vậy càng tốt, tôi không phải nợ ân tình của ai hết.
Đúng là mối quan hệ nào cũng vậy, xuất phát từ thiện chí của một bên thì không bao giờ ổn. Tôi sau đó quyết tâm vạch rõ ranh giới, cư xử đúng mực, lịch sự không hơn, không kém. Tại sao mình phải yêu quý một người không thích mình, mặt luôn tỏ ra khó chịu với mình?
Đỉnh điểm là vào những ngày giỗ bố chồng. Lần nào cũng vậy, dù mẹ chồng không nói hay bắt ép điều gì, hai anh em trong nhà luôn nhìn nhau đóng góp, cùng làm giỗ tươm tất cho bố. Chồng tôi chỉ là con thứ nhưng tôi thường bảo, anh cả đưa bao nhiêu cho mẹ, nhà mình đưa bấy nhiêu.
Thế nhưng trong lúc bàn bạc việc của gia đình, chị dâu tỏ thái độ không vui, nói bóng gió đáng lẽ ra vợ chồng tôi cần đóng góp nhiều hơn, vì con trai tôi mới là cháu đích tôn, hưởng hết lộc của nhà này.
Đến đây, tôi không thể chịu đựng được nữa, bao nhiêu dồn nén, nhẫn nhịn bấy lâu nay bộc phát ra. Tôi bảo chị dâu đừng nên quá đáng, anh em trong nhà phải yêu thương, hòa thuận, đùm bọc nhau, chứ không phải kiểu như chị, suốt ngày ghen ghét, khó chịu. Thế chẳng lẽ chồng chị ấy không phải đích tôn?
Hai chị em nói qua nói lại thành ra cãi nhau to. Sau đó, chúng tôi quyết định ăn riêng và cả hai bên đều muốn mẹ ăn cùng nhà mình.
Thấy vậy, mẹ chồng quyết định họp gia đình, bảo nhà có vài người mà bày đặt ăn chung, ăn riêng không chấp nhận được. Cùng là anh em ruột thịt, sống chung dưới một mái nhà mà "bằng mặt không bằng lòng" khiến mẹ rất buồn.
Mẹ bảo nếu muốn ăn riêng thì chi bằng sống riêng cho mẹ đỡ phải nhìn thấy cảnh này. Hai con đều đã lớn, cần tự lập xây dựng tổ ấm nhỏ của mình. Mẹ có 500 triệu đồng, không phân biệt con cả hay con thứ, ai ra riêng mẹ sẽ cho số tiền này, thiếu đâu tự bù vào mà mua nhà. Còn cái nhà đang ở, chuyện di chúc sau này tính sau.
Nhà anh chị muốn người ra đi là vợ chồng tôi. Nhưng thực tế, cầm 500 triệu đồng đó, chúng tôi cũng không đủ điều kiện mua nhà, vay ngân hàng mỗi tháng phải trả lãi mệt mỏi lắm. Đó là còn chưa kể căn nhà lớn 5 tầng cả gia đình đang ở, chúng tôi rời đi rồi sẽ như thế nào?
Ai có kinh nghiệm trong chuyện này cho tôi lời khuyên với.
Một câu nói của người vợ đã mất khiến tôi thay đổi suy nghĩ về tiền bạc tuổi già
Tâm sự - 1 giờ trướcGĐXH - Sau lần nhập viện ấy, tôi nhận ra điều quý giá nhất ở tuổi già không phải là sở hữu bao nhiêu tiền, mà là vẫn giữ được quyền chủ động đối với cuộc sống của mình.
Bạn vay tiền rồi đăng ảnh du lịch sang chảnh, cái kết khiến cả tôi và vợ đều nghẹn lòng
Tâm sự - 5 giờ trướcGĐXH - Cho bạn vay tiền với lý do xoay xở khó khăn, tôi không ngờ chỉ một tuần sau đã thấy bạn đăng ảnh du lịch khắp nơi.
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.
Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.
Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.
Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...
Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.
Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.
Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.
Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.