Chồng thản nhiên nói về vết cắn ở cổ, vợ quá sốc đòi ly hôn

| Tâm sự

Gần nửa đêm, chồng tôi về nhà trong tình trạng say khướt. Tôi dìu anh vào giường, tháo giày, thay quần áo cho anh. Đột nhiên, tôi phát hiện ở cổ anh ấy có dấu vết lạ.

Nhìn kĩ, đó là dấu răng, là vết cắn để lại trên da. Nghĩ đến việc chồng tôi đã làm chuyện gì đó xấu xa trước khi về nhà, lòng tôi trào sôi lửa giận.

Suốt đêm, nhìn chồng ngủ say trong men rượu, tôi không tài nào chợp mắt nổi. Nửa muốn lôi anh ấy dậy hỏi cho ra lẽ, nửa lại sợ phải nghe thấy những chuyện đau lòng.

Tôi và chồng cưới nhau đã 7 năm. Đối với một cuộc hôn nhân, khoảng thời gian đó không dài nhưng cũng đủ để tôi hiểu anh ấy tới 8-9 phần.

Anh ấy vốn là người đàn ông có trách nhiệm, chăm chỉ làm việc, kiếm tiền. Tuy nhiên, vì sinh ra trong gia đình có bố mẹ ở vị thế "chồng chúa - vợ tôi" nên anh ấy cũng mang tính cách gia trưởng giống bố.

Chồng tôi uống rượu rất kém nhưng lại không biết điểm dừng. Vậy nên vào những cuộc vui, anh ấy thường là người say đầu tiên. Dù vợ có khuyên nhủ bao lần, anh ấy vẫn cho rằng "nam vô tửu như cờ vô phong", "đàn bà biết cái gì mà nói lắm".

Chồng thản nhiên nói về vết cắn ở cổ, vợ quá sốc đòi ly hôn - Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Anh ấy có thể có nhiều tật xấu, nhưng gái gú thì tôi chưa từng nghĩ đến. Bởi tính anh ấy vốn cộc cằn, kể cả ngày tán tỉnh tôi cũng "khô như ngói". Vậy nên nay nhìn mấy vết cắn ở cổ anh ấy, tôi vừa bất ngờ, vừa hoang mang.

Sáng mai, chồng tôi tỉnh dậy, nói rằng chẳng nhớ nổi mình về nhà vào lúc nào. Tôi kéo anh ấy đứng trước gương, hỏi anh ấy có nhìn thấy cái gì trên cổ không?

Anh ấy nghiêng cổ nhìn đi nhìn lại rồi hỏi tôi:

- Cái này là cái gì ấy nhỉ?

- Anh đừng có giả vờ ngây ngô nữa. Tối qua anh đi với gái đúng không? Người ta còn để lại dấu vết trên cơ thể anh thì kinh rồi. Anh trở nên đổ đốn từ bao giờ thế? Anh có còn nghĩ đến vợ con, cái gia đình này nữa không?

- Làm sao mà em cứ phải xồn xồn lên thế? Tối qua, anh với mấy anh em cùng làm dự án rủ nhau đi nhậu, rồi đi hát karaoke có "tay vịn". Đàn ông đàn ang đi hát có thêm tí gái thì có làm sao đâu.

- Anh coi đó là điều bình thường?

- Chả bình thường thì sao. Bạn anh đứa nào chẳng thế. Chả lẽ mỗi thằng ôm một đứa, anh ngồi nhìn à?

Nghe những lời chồng nói, tôi thật sự chỉ muốn tát anh ấy một cái. Anh ấy không những không chối, còn thái độ thừa nhận như thách thức: "Tôi đi gái đấy, cô làm gì được tôi?".

Anh ấy luôn nghĩ rằng, anh ấy là người kiếm tiền chính trong nhà. Nhà anh ấy mua, xe anh ấy sắm, con anh ấy nuôi. Còn tiền của tôi chỉ đủ lo cho bản thân tôi thôi. Vậy nên, dù anh ấy có như thế nào, tôi cũng phải chấp nhận.

Tôi nhìn thẳng vào mắt chồng, nói rõ ràng từng chữ một: "Anh coi đó là điều bình thường. Nhưng với tư cách là vợ anh, tôi coi đó là điều không thể chấp nhận. Thái độ của anh cho thấy, đây không phải là lần đầu tiên, cũng chắc chắn chưa phải là lần cuối cùng. Tôi nghĩ chúng ta nên ly hôn, sau đó anh muốn làm gì thì làm".

Lời tôi nói vừa dứt, anh ấy liền hét lên: "Ly hôn là chuyện em có thể muốn nói thì nói à? Em giỏi thì viết đơn đi, tôi ký. Em thử hỏi cả cái thiên hạ này, có thằng đàn ông nào hoàn toàn chung thủy với vợ mà ra ngoài không hề nọ kia không?".

Anh ấy luôn như thế, luôn tức giận ngay cả khi mình là người sai. Tôi có thể chịu đựng tính gia trưởng của anh ấy, có thể chịu đựng thói quen hay nhậu nhẹt rượu chè của anh ấy.

Nhưng chuyện anh ngang nhiên gái gú bên ngoài rồi về thản nhiên thừa nhận, coi đó là chuyện nhỏ thì tôi không chấp nhận. Tôi là vợ anh ấy và anh ấy không được phép coi thường cũng như làm tổn thương tôi theo cách đó.

Mọi người trong nhà, đặc biệt là bố mẹ chồng tôi sau khi biết chuyện đã chê trách tôi quyết định quá vội vàng. Họ nói một khi đã kết hôn, có con, mỗi quyết định của mình không chỉ vì mình mà còn ảnh hưởng đến người khác. Một người mẹ tốt có thể hy sinh mọi thứ, chịu đựng mọi thứ, nếu điều đó tốt cho con mình.

Tôi không biết mọi người nghĩ thế nào. Nhưng với tôi, một người mẹ sống trong bất hạnh thì không thể nuôi dạy những đứa trẻ hạnh phúc. Tôi sẽ chọn hạnh phúc cho con theo cách khác, không nhất thiết phải chung sống với một người chồng không tôn trọng tôi.

Ý kiến của bạn
Cả nhà giấu tôi một bí mật suốt thai kỳ, đến khi bố qua đời, tôi mới hiểu vì sao

Cả nhà giấu tôi một bí mật suốt thai kỳ, đến khi bố qua đời, tôi mới hiểu vì sao

Tâm sự -

GĐXH - Sau một lần sảy thai, tôi mang thai đôi trong niềm vui xen lẫn nỗi lo của cả gia đình. Suốt thai kỳ, bố mẹ và chồng luôn ở bên, cẩn thận chăm sóc khiến tôi nhiều lần tự hỏi vì sao mọi người lại quá lo lắng cho mình. Tôi không ngờ, phía sau sự quan tâm ấy là một bí mật mà cả nhà đã cùng nhau giữ kín, cho đến ngày bố mãi mãi rời xa tôi...

Chồng gặp tai nạn nguy kịch, tôi vô tình phát hiện bí mật bố mẹ chồng giấu kín suốt 40 năm

Chồng gặp tai nạn nguy kịch, tôi vô tình phát hiện bí mật bố mẹ chồng giấu kín suốt 40 năm

Tâm sự -

GĐXH - Chồng gặp tai nạn phải nhập viện phẫu thuật gấp, tôi chỉ nghĩ đó là những ngày tháng khó khăn nhất của gia đình. Nhưng rồi, khi vô tình nghe được cuộc trò chuyện của bố mẹ chồng, tôi biết một bí mật mà ông bà đã giấu kín suốt hàng chục năm. Từ đó, tôi đứng trước một lựa chọn quá khó: Nói cho chồng biết sự thật hay tiếp tục im lặng để giữ bình yên cho anh và gia đình?

Hơn 30 năm trách mẹ không cho mình gia đình trọn vẹn: Đọc những dòng mẹ viết, tôi nghẹn ngào trách bản thân

Hơn 30 năm trách mẹ không cho mình gia đình trọn vẹn: Đọc những dòng mẹ viết, tôi nghẹn ngào trách bản thân

Tâm sự -

GĐXH - Từng trách mẹ vì không cho mình một gia đình đủ đầy, tôi chưa bao giờ biết rằng mẹ đã có rất nhiều cơ hội bắt đầu lại cuộc đời. Cho đến khi đọc những dòng tâm sự mẹ viết hơn 30 năm trước, tôi mới hiểu, ngày ấy, mẹ đã dũng cảm chọn tôi, dù biết phía trước là một cuộc đời đầy thị phi và vất vả...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.