Đến quán ăn của chồng, tôi choáng váng vì cách anh phục vụ
Chồng bỏ ra nhiều tiền để mở quán ăn nhưng anh không chịu thay đổi bản thân để trở thành ông chủ thân thiện với khách hàng.
Nhiều năm nay, chồng tôi làm trong công ty nước ngoài, lương khá cao, nhờ thế mà chúng tôi có tiền mua nhà. Đầu năm vừa rồi, công ty của anh ấy gặp khó khăn và liên tục sa thải nhân viên.
Chồng tôi may mắn được giữ ở lại công ty nhưng lương giảm một nửa mà phải làm nhiều việc hơn. Anh không muốn tiếp tục bỏ công sức ra nhiều mà thu lại không tương xứng nên quyết định nghỉ việc.
Sau khi nghỉ việc, anh không muốn làm trong công ty nữa mà thích trở thành ông chủ. Chồng bảo có đam mê nấu ăn và muốn phát triển sở trường của bản thân. Tôi bảo anh mất 4 năm đại học, có 12 năm kinh nghiệm kỹ sư, bỏ đi thì quá lãng phí.
Tôi khuyên anh tìm công ty phù hợp để làm cho yên ổn, không phải ai cũng phù hợp với công việc kinh doanh. Có rất nhiều quán ăn trong thành phố mở được vài tháng phải đóng cửa, lời chẳng thấy đâu mà gánh thêm khoản lỗ. Kinh doanh cũng cần phải có duyên với nghề, nhiều người cố gắng chăm chỉ cũng chưa chắc thành công.
Anh bảo quá mệt mỏi với cảnh làm lính cho người khác sai bảo, la mắng, khiển trách rồi. Chồng muốn làm chủ và mong vợ ủng hộ không được ngăn cản. Không thể khuyên nổi chồng, tôi đành để mặc anh muốn làm gì thì làm.
Toàn bộ tiền tiết kiệm trong mấy năm qua, anh rút hết về để thuê mặt bằng và mua đồ phục vụ cho quán ăn. Ngày quán khai trương khá đông khách, tôi cũng đến phụ chồng 1 tay, mọi chuyện diễn ra suôn sẻ, không có vấn đề gì xảy ra.
Ngày hôm qua, tôi đến quán của chồng để ăn bữa trưa và nhân tiện xem việc làm ăn của anh ấy tiến triển đến đâu. Sau 2 tuần mở cửa, quán vẫn đông khách, tôi rất vui.
Thấy nhân viên phục vụ luôn tay, tôi vội vào giúp đỡ bưng bê và dọn dẹp bàn. Khi đang rửa bát, tôi nghe thấy tiếng cãi nhau của chồng với khách hàng nên vội chạy ra xem có chuyện gì. 1 bà lão xin chan cho chút nước sườn xào chua ngọt để dễ ăn.
Nhưng chồng tôi không cho mà quát: "Mua có 20 nghìn được mấy món như thế thôi, bà đi nhanh đi cho người khác tiến vào".
Thấy vậy, tôi vội đứng ra múc cho bà vài thìa, rồi dắt bà vào bàn và múc cho bát nước canh.
Khi định vào trong rửa nốt mấy cái bát, tôi thấy chồng lớn tiếng quát mắng chị nhân viên làm nhanh tay lên. Sau đó anh lại gắt gỏng với 1 khách hàng khi bác ấy đòi đổi món ăn khác vì món trước cay quá ăn không được.
Buổi tối hôm đó, tôi ngồi nói chuyện với chồng. Công việc kinh doanh của chồng phụ thuộc vào khách hàng, đôi lúc phải hi sinh chút lợi ích để giữ chân họ. Chồng cũng phải điều chỉnh cách ăn nói và cư xử với mọi người. Quát mắng người khác chỉ làm lòng tự trọng của họ bị tổn thương và không muốn quay lại quán nữa.
Anh bảo tôi biết gì mà nói, nhiều người tham lắm, bỏ ra ít tiền mà cứ muốn hưởng nhiều. Bản thân là chủ, nhân viên lười biếng chậm chạp thì phải nhắc nhở, không làm được việc anh đuổi hết.
Nếu chồng vẫn giữ thái độ kinh doanh cứng nhắc này, tôi sợ quán ăn sẽ bị đóng cửa sớm. Theo mọi người, tôi phải khuyên anh ấy thế nào đây?
Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận
Tâm sự - 1 giờ trướcGĐXH – Nhiều đêm, tôi gần như thức trắng không ngủ được. Trong đầu tôi luôn thường trực câu hỏi: Nếu ngày ấy tôi không can thiệp, liệu giờ cuộc sống của con có hạnh phúc hơn không?
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sự - 16 giờ trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Về lý mà nói, tôi không biết chị chồng đúng hay sai. Nhưng về tình, tôi thấy lòng mình nặng trĩu…
Chỉ sau một buổi họp lớp, tôi hiểu lý do nhiều người cố tình né tránh bạn cũ
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau 20 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi hiểu vì sao càng bước vào tuổi trung niên, nhiều người càng ngại gặp gỡ bạn bè.
Chồng đòi bỏ phố về quê nhưng không có kế hoạch rõ ràng
Tâm sự - 1 ngày trướcChồng muốn cả nhà bỏ phố về quê vì áp lực thành thị, nhưng rất qua loa về kế hoạch tương lai khiến tôi lo lắng cho công việc và việc học của các con.
Con cái bận cuộc sống riêng, tuổi già của tôi vẫn bình yên nhờ chuẩn bị trước 3 điều
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Không sống cùng con, cũng không tìm bạn đời mới sau khi chồng mất, tôi tận hưởng cuộc sống tuổi già bình yên nhờ chuẩn bị từ sớm 3 điều quan trọng.
Mẹ chồng rất thoáng tính, hay cho tiền cháu nhưng cứ hễ có ai là lại kể xấu con dâu
Tâm sự - 2 ngày trướcNói về độ chịu chi cho cháu thì chắc hiếm có người bà nào bằng.
Mẹ chồng nhiều lần đến muộn khi nhận trông cháu
Tâm sự - 2 ngày trướcCon mới 7 tháng tuổi, tôi phải đi dạy buổi tối nhưng mỗi lần nhờ mẹ chồng sang trông giúp vài tiếng, bà đều đến muộn hoặc ưu tiên việc riêng.
Sau hơn 30 năm hôn nhân, tôi mới nhận ra điều gì là quý giá nhất
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau hàng chục năm chung sống, người phụ nữ trong câu chuyện từng nghĩ hôn nhân chỉ còn là những tháng ngày bình lặng với cơm nước và những câu chuyện thường nhật. Cho đến một biến cố bất ngờ, chị mới nhận ra điều mình sợ nhất không phải là tuổi già, mà là một ngày phải già đi khi không còn người bạn đời ở bên.
Tôi đã quá ngây thơ khi cho em gái vợ lên ở nhờ sau kỳ thi tốt nghiệp, vì 2 tuần sau, tôi bắt đầu sợ phải về nhà
Tâm sự - 3 ngày trướcTôi còn sợ nhìn thấy em gái vợ.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sựGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.