Đừng để bản thân rơi vào tình trạng này khi bị phản bội
Khi bị người mà mình yêu thương phụ bạc, tôi có cảm giác như thế giới này chỉ có mỗi một mình mình. Một sự cô đơn đến tận cùng!
Cô đơn len lỏi vào tâm can. Cô đơn đi vào sâu thật sâu trong tim. Cô đơn đến nỗi mình trở nên bé nhỏ như một con kiến trước thế giới hàng tỷ người này.
Ngày ngày vẫn có biết bao con người đi qua đây, vẫn nhộn nhịp bước chân qua lại, nhưng bản thân thì như đứng im, như chìm xuống tận đáy vực sâu.
Cảm giác này sinh ra bởi vì bản thân mất phương hướng. Có quá nhiều nỗi đau dày vò trong tâm trí nên thấy cuộc sống thật trì trệ, chán nản, vật vờ. Tất cả đã tạo nên nỗi cô đơn trong mình - nỗi cô đơn đến lạnh lùng, đeo bám dai dẳng khiến càng ngày càng thê thảm.
Vì sao lại cô đơn đến vậy?
Tôi thấy cô đơn vì bản thân sống theo cách mà mình không mong muốn, không đồng tình nhưng vẫn phải chấp nhận. Tôi không muốn bị chối bỏ, không muốn bị rời bỏ nhưng thực tế điều đó đã xảy ra rồi. Tôi đã bị phũ phàng, thâm tâm không muốn chấp nhận nhưng đời buộc phải thừa nhận.
Tôi thấy cô đơn vì chưa tìm thấy một chỗ dựa tinh thần hay nói một cách khác không tìm được ai đủ mạnh để tin tưởng, để mang nỗi niềm ra sẻ chia, để bao dung để thông cảm cho phiền muộn của mình. Vì thế, phải học cách đối mặt với chính bản thân. Đau thì tự chịu.
Thời gian cứ thế trôi đi. Ngày qua ngày, cô đơn trở thành thói quen và trở thành cố hữu bám theo chủ thể một cách dai dẳng, chẳng thể tách rời.

Ảnh minh họa
Tôi nghĩ rằng bản thân có thể chịu đựng được tất cả và sống trong một vỏ bọc khép kín an toàn, ngại thay đổi để rồi một ngày nào đó, rơi vào bế tắc. Sự bế tắc là kết quả của tháng ngày chồng chất cô đơn bao la – như một mê cung chẳng có lối thoát.
Đỉnh cao của cô đơn là tâm hồn dần trở nên chai sạn, khô cứng, thậm chí tàn nhẫn với đời, với cảm xúc. Tôi tàn nhẫn với bản thân vì trong trái tim sâu thẳm, tuyệt vọng, sợ hãi, mông lung vô cùng.
Khi ấy, không còn quan tâm đến việc đang sống hay chỉ là tồn tại, tôi bỏ mặc bản thân giữa vô vàn buồn khổ, uẩn khúc quanh co để rồi thờ ơ với vận mệnh. Càng ngày càng trở nên thảm hại hơn khi sợ hãi biểu lộ cảm xúc thật cho người đời biết.
Thế rồi, có một ngày, có người đồng cảm, muốn gần gũi để chia sẻ, để mang lại cho nhau chút hơi ấm tâm hồn nhưng rồi tôi lại hoài nghi.
Trong thâm tâm, cần lắm một ai đó đồng cảm để có thể chia sẻ, để cứu rỗi tâm hồn về nỗi đau tích tụ nhưng vì không mở lòng nên rốt cuộc, chỉ chịu đựng một mình. Một mình vẫn hoàn một mình!
Là bởi vì tôi cho rằng bị phụ tình là điều chẳng hay ho gì. Bị phụ tình mà để cho người khác biết là sẽ bị gièm pha, chê bôi. Bị phụ tình là bản thân thấp kém nên phải tự chịu. Vì thế, cứ chịu đựng một mình. Khi chịu đựng quá lâu nên ngại bước ra ánh sáng. Cứ thế nỗi cô đơn cố hữu vào mình, không sao thoát được.
Ai cũng bảo rằng trông tôi tiều tụy, nỗi cô đơn thể hiện ngay cả trên nét mặt. Người ta còn bảo tôi già đi hàng mấy chục tuổi và trông thiểu não đến mức ái ngại giục đi khám. Tội lắm, đáng thương vô vàn kẻ cô đơn!
Trong khi kẻ gián tiếp gây ra nỗi cô đơn đó thì chẳng bao giờ màng xem tôi sống ra sao, họ chẳng màng tôi cô đơn đến độ nào. Thế mà tôi lại hủy hoại bản thân bằng ép mình trong nỗi cô đơn chết người ấy!
Thế nên, thành thật cho các bạn lời khuyên: Đừng bao giờ ép bản thân vào nỗi cô đơn không lối thoát!
Ngỡ ngàng ngày đi xem mắt, "đối tượng" lại là người cũ tôi chưa quên
Tâm sự - 8 giờ trướcThật không ngờ, mới đây tôi lại được em họ làm mối cho cô bạn học, khi gặp mặt tôi mới ngỡ ngàng nhận ra đối tượng "xem mắt" lại chính là cô ấy, người tôi vẫn luôn vương vấn bấy lâu nay.
Em ruột tôi bệnh nặng nằm viện mà vợ lấy cớ bận không chịu vào chăm
Tâm sự - 1 ngày trướcEm gái bệnh nặng phải nhập viện nhưng người vợ lấy lý do bận công việc, chỉ thăm nom qua loa khiến người chồng hụt hẫng, làm lộ ra mâu thuẫn về trách nhiệm và tình cảm trong gia đình.
Mẹ hay kể chuyện vợ chồng tôi cho họ hàng đánh giá
Tâm sự - 2 ngày trướcSau hơn một năm kết hôn, tôi mệt mỏi vì mẹ đẻ vẫn ác cảm với chồng, thường đem chuyện vợ chồng tôi kể cho họ hàng nghe rồi để mọi người cùng phán xét.
Nghỉ hưu tôi mới hiểu: Về già nghèo còn đáng sợ hơn lúc trẻ
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, tôi mới hiểu một điều rất thực tế: Tiền không quyết định được hạnh phúc, nhưng thiếu tiền thì tuổi già mất đi cảm giác an tâm.
5 năm, 5 lần IVF thất bại: Mẹ chồng ép ly hôn, tôi có nên buông tay từ bỏ?
Tâm sự - 2 ngày trướcCưới nhau bao năm, làm IVF đến 5 lần vẫn thất bại, mẹ chồng ngày càng tỏ thái độ khó chịu ra mặt với tôi, thậm chí bà nói thẳng tôi nên ly hôn để chồng tìm vợ mới.
Sau 10 năm làm giúp việc, tôi bật khóc khi nhận được thứ bà chủ giàu có để lại cho mình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Suốt 10 năm làm giúp việc tôi chưa từng nghĩ sẽ nhận lại điều gì. Thế nhưng sau khi bà chủ qua đời, một lá thư cùng món quà đặc biệt đã khiến tôi bật khóc.
Cho hàng xóm mượn đất trồng rau, tôi bị coi như kẻ thù khi đòi lại để xây nhà
Tâm sự - 3 ngày trướcMảnh đất ấy tôi cho hàng xóm thân thiết trồng rau nhờ, khi buộc phải trả cho tôi xây nhà, họ như biến thành kẻ thù, ra sức gây khó dễ, cản trở, chửi bới liên tục.
Bố mẹ chia đất cho con gái, con rể vừa lên tiếng cả gia đình đã dậy sóng
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Sau hôm đó, chuyện chia đất của bố mẹ chị Huyền cũng tạm gác lại. Còn giữa chị và chồng lại là chuỗi ngày “cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt” do bất đồng trong quan điểm.
Về già chăm cháu không công, 8 năm sau tôi bị con rể 'đuổi khéo'
Tâm sự - 4 ngày trướcGĐXH - Về già, tôi vẫn không được nghỉ ngơi mà dành sức lực để chăm cháu, nhưng cuối cùng tôi lại nhận ra tình thân đôi lúc cũng bị đặt lên bàn cân bởi tiền bạc và lợi ích.
10 năm gửi tiền về quê báo hiếu cha mẹ, tôi sốc nặng khi thấy tài khoản chỉ còn 0 đồng
Tâm sự - 4 ngày trướcGĐXH - Nghĩ rằng gửi tiền hàng tháng là cách báo hiếu tốt nhất, tôi bàng hoàng khi phát hiện tài khoản của bố sạch trơn.
10 năm gửi tiền về quê báo hiếu cha mẹ, tôi sốc nặng khi thấy tài khoản chỉ còn 0 đồng
Tâm sựGĐXH - Nghĩ rằng gửi tiền hàng tháng là cách báo hiếu tốt nhất, tôi bàng hoàng khi phát hiện tài khoản của bố sạch trơn.


