Đứng trước phòng cấp cứu, tôi hối hận vì không có tiền cho chồng điều trị

| Tâm sự

Lúc này đây, tôi mới thấm thía cảnh không có tiền khổ tâm và bất lực đến thế nào?

4 năm trước, khi có trong tay 300 triệu, tôi bàn với chồng chuyện về quê "sống chậm". Nghĩa là chúng tôi sẽ nghỉ làm, bán nhà ở thành phố để mua mảnh đất ở quê, trồng cây nuôi gà, sáng tận hưởng không khí thanh bình, yên ả; tối nhâm nhi tách cà phê nói chuyện đời.

Tôi vạch ra cuộc sống màu hồng nên chồng tôi chiều vợ, đồng ý ngay. Trước giờ vẫn vậy, mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà, chồng đều để tôi được quyền quyết định, chỉ những việc nào quá đáng lắm anh mới can thiệp.

Với số tiền bán nhà ở thành phố, chúng tôi mua được mảnh đất khá rộng rãi, đã có sẵn vườn cây ăn trái ở quê. Nhưng cuộc sống không chỉ màu hồng, về quê sống lo lắng cũng càng nhiều hơn.

Vì đất rộng nên vợ chồng tôi đầu tư nuôi gà thả vườn, kết hợp đào ao thả cá và trồng một vườn rau xanh. Tiền vốn bỏ ra nhiều nhưng để thu hoạch, bán thu lại vốn, lời là cả một vấn đề nan giải. Không có kinh nghiệm nên gà chết, cá cũng chẳng còn bao nhiêu, rau xanh thì bán không có lời vì tiền đầu tư cao, giá bán ra lại thấp. Chưa kể tiền học, tiền sinh hoạt phí, tiền ăn uống... Quá nhiều thứ tiền cần phải chi khi chúng tôi không có nguồn thu ổn định.

Chỉ sau 3 năm, tiền tiết kiệm của chúng tôi đã vơi dần rồi cạn hẳn. Lúc này, chúng tôi mới bấn loạn lên vì cả 2 đều không có việc làm, chỉ quanh quẩn ở khu vườn với mấy con gà con cá và cây ăn quả. Không còn được thảnh thơi uống cà phê sáng, ngắm trăng tối; trong đầu tôi lúc nào cũng chỉ nghĩ đến tiền.

Tháng trước, chồng tôi phát hiện bị ung thư gan, cần phải điều trị nhưng anh kiên quyết không nhập viện, chỉ nhận thuốc về uống. 2 ngày trước, anh bị ngất xỉu và phải cấp cứu. Khi đứng ở phòng cấp cứu, nghe số tiền cần nộp để phẫu thuật cho chồng, nước mắt tôi chảy dài vì hối hận tột cùng. Chỉ vì thiếu kiến thức, thiếu kinh nghiệm nhưng lại vội vàng quyết định mà bây giờ, tôi đang phải đối mặt với những hậu quả quá lớn. Lúc này, tôi càng thấm thía việc có việc làm ổn định, có tiền lương hàng tháng quan trọng như thế nào?

Tôi gọi điện vay mượn tiền 2 bên gia đình nhưng cũng chẳng được bao nhiêu. Có lẽ tôi phải bán bớt mảnh đất đang ở để có tiền chữa trị cho chồng. Oái oăm là chính chồng tôi lại không muốn điều trị vì sợ tốn kém, sợ điều trị không được mà tiền cũng không còn, lúc đó 3 mẹ con tôi biết sống làm sao? Anh một mực đòi về chứ không chịu ở lại bệnh viện. Tôi không biết phải làm sao để chồng chịu điều trị?

Ý kiến của bạn
Cả nhà giấu tôi một bí mật suốt thai kỳ, đến khi bố qua đời, tôi mới hiểu vì sao

Cả nhà giấu tôi một bí mật suốt thai kỳ, đến khi bố qua đời, tôi mới hiểu vì sao

Tâm sự -

GĐXH - Sau một lần sảy thai, tôi mang thai đôi trong niềm vui xen lẫn nỗi lo của cả gia đình. Suốt thai kỳ, bố mẹ và chồng luôn ở bên, cẩn thận chăm sóc khiến tôi nhiều lần tự hỏi vì sao mọi người lại quá lo lắng cho mình. Tôi không ngờ, phía sau sự quan tâm ấy là một bí mật mà cả nhà đã cùng nhau giữ kín, cho đến ngày bố mãi mãi rời xa tôi...

Chồng gặp tai nạn nguy kịch, tôi vô tình phát hiện bí mật bố mẹ chồng giấu kín suốt 40 năm

Chồng gặp tai nạn nguy kịch, tôi vô tình phát hiện bí mật bố mẹ chồng giấu kín suốt 40 năm

Tâm sự -

GĐXH - Chồng gặp tai nạn phải nhập viện phẫu thuật gấp, tôi chỉ nghĩ đó là những ngày tháng khó khăn nhất của gia đình. Nhưng rồi, khi vô tình nghe được cuộc trò chuyện của bố mẹ chồng, tôi biết một bí mật mà ông bà đã giấu kín suốt hàng chục năm. Từ đó, tôi đứng trước một lựa chọn quá khó: Nói cho chồng biết sự thật hay tiếp tục im lặng để giữ bình yên cho anh và gia đình?

Hơn 30 năm trách mẹ không cho mình gia đình trọn vẹn: Đọc những dòng mẹ viết, tôi nghẹn ngào trách bản thân

Hơn 30 năm trách mẹ không cho mình gia đình trọn vẹn: Đọc những dòng mẹ viết, tôi nghẹn ngào trách bản thân

Tâm sự -

GĐXH - Từng trách mẹ vì không cho mình một gia đình đủ đầy, tôi chưa bao giờ biết rằng mẹ đã có rất nhiều cơ hội bắt đầu lại cuộc đời. Cho đến khi đọc những dòng tâm sự mẹ viết hơn 30 năm trước, tôi mới hiểu, ngày ấy, mẹ đã dũng cảm chọn tôi, dù biết phía trước là một cuộc đời đầy thị phi và vất vả...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.