Em có nên tiết lộ bí mật động trời này với chồng?

Thứ hai, 10:07 28/03/2016 | Tâm sự

Em không có khả năng mang thai nhưng giấu người yêu để kết hôn với anh. Sau một năm im ắng, gia đình chồng giục giã đi khám mà lòng em rối như tơ vò.

Em sinh năm 1987, là cô gái khá xinh xắn, cao ráo, gia đình em không thuộc hàng đại gia nhưng cũng không để con cái thiếu thốn thứ gì. Do chăm chỉ và có ý chí em thi đỗ một trường đại học thuộc top đầu.

Ra trường với tấm bằng đỏ, em nhanh chóng xin việc làm ở cơ quan nhà nước khá có tiếng. Nếu chỉ có như thế thì số phận quá ưu ái em nhưng trời không cho ai mọi thứ bao giờ. Em có một nỗi đau từ bé không dám nói cùng ai.

18 tuổi khi các bạn cùng lớp luôn than vãn chuyện bất tiện "ngày đèn đỏ" thì em vẫn chưa có kinh nguyệt. Ban đầu mẹ an ủi em là: "Chuyện này có người có sớm có người có muộn con đừng lo". Nhưng rồi quá lo lắng mẹ đưa em đi khám ở một BV lớn thì được biết em bị mắc bệnh tử cung nhi tính, không có màng trinh cũng không có kinh nguyệt vì không có âm đạo.

Thương con, bố mẹ cho em đi phẫu thuật để tạo hình âm đạo, có thể thực hiện việc quan hệ tình dục được nhưng bác sĩ khẳng định em không thể có con bằng phương pháp truyền thống.


Em che giấu nỗi đau âm thầm này suốt bao năm nay (Ảnh minh họa)

Em che giấu nỗi đau âm thầm này suốt bao năm nay (Ảnh minh họa)

Em mang nỗi đau âm thầm này suốt bao năm nay. Có nhiều người con trai theo đuổi nhưng em không dám nhận lời một ai vì mặc cảm mối quan hệ này sẽ không đi đến đâu. Năm thứ 3 đại học em được một anh luật sư ngỏ lời sau một thời gian dài kiên trì theo đuổi.

Trước tấm chân tình của anh em cũng nhận lời yêu. Chuyện tình cảm của em rất suôn sẻ, hạnh phúc. Anh nhiều lần hứa hẹn đợi em ra trường sẽ làm đám cưới. Mỗi lần nghe anh nói chuyện này em đều đánh lảng sang chuyện khác.

Cho đến ngày em ra trường, gia đình anh vội vã xin được xuống nhà em bàn chuyện cưới xin. Đêm trước khi gia đình anh xuống em uống rượu thật say rồi nhắn tin nói hết sự thật cho anh. Ban đầu anh tưởng em đùa nên cũng đùa lại nhưng khi em khẳng định là sự thật thì anh bắt đầu hốt hoảng.

Anh phóng xe từ nhà anh xuống nhà em (cách nhau 60km) ngay trong đêm để hỏi em cho rõ ngọn ngành. Nhìn anh bàng hoàng, ngơ ngác ra về khiến em không cầm nổi nước mắt. Dù nói: "Tùy anh quyết định" nhưng sáng hôm sau em vẫn mong chờ anh và gia đình đến nhưng tất cả chỉ là sự im lặng.

Chúng em chia tay nhau trong lặng lẽ, không một lời oán trách, níu kéo. Em đau khổ suy sụp đến nỗi phải nhập viện. Nhiều năm sau đó em không dám đến với bất cứ ai vì sợ lại rơi vào bi kịch cũ.

Cho đến năm 2014 em gặp chồng em bây giờ. Chúng em quen nhau trong một lần đi du lịch ở Đà Nẵng. Gặp em lần đầu tiên ở bãi biển anh đã lẽo đẽo theo em về tận phòng khách sạn. Những lần sau đó, anh bỏ đoàn chỉ bám theo em ở mọi lúc mọi nơi. Khi về HN, anh vẫn kiên trì đứng đợi hàng giờ, hằng ngày ở trước cổng cơ quan em chỉ để có một buổi đi uống nước cùng em.

Như chim sợ cành cong em luôn tỏ thái độ lạnh lùng nhưng anh vẫn không bỏ cuộc. Sau nửa năm, em đã nhận lời yêu anh với ý nghĩ "Cứ yêu đi không bao giờ cưới sẽ không phải đau khổ".

Anh làm Phó phòng ở một công ty lớn, gia đình khá căn bản. Chúng em yêu nhau lắm, dính nhau như hình với bóng. Anh rất quan tâm, chăm sóc em. Em chỉ dám đón nhận tình cảm của anh trong sự e dè và mặc cảm tội lỗi. Có đôi lần anh cũng thắc mắc: "Anh thấy các chị em toàn kêu mệt vào ngày ấy nhưng em thì chẳng bao giờ". Em chỉ cười mà không nói gì, sau cú sốc lần trước em không dám hé một lời về bí mật của bản thân.

Nhiều lần đi bên nhau em thử thăm dò anh khi tâm sự: "Bác sĩ nói em bị buồng trứng đa nang sau này khó có con". Anh vô tư cười: "Không có con chúng ta xin con nuôi". Em biết anh nói thế cho em an tâm chứ người đàn ông nào không thèm được bế trên tay một đứa trẻ của chính mình?

Rồi chúng em cưới dưới sự giục giã của gia đình anh. Em nhắm mắt đưa chân vì quá yêu anh, sợ mất anh, sợ phải đau khổ một lần nữa. Chúng em sống rất hạnh phúc vì hai vợ chồng hòa hợp nhau về mọi chuyện. Nhưng rồi 1 năm trôi qua chưa thấy bụng em lùm lùm sau áo gia đình nhà chồng bắt đầu hối thúc đi khám.

Anh vẫn hồn nhiên động viên em: "Anh đọc báo thấy bảo phụ nữ bị buồng trứng đa nang là khó có con chứ không phải không có. Sắp tới vợ chồng mình dành thời gian đi khám rồi uống thuốc sẽ có con yêu thôi em".

Nghe anh nói mà lòng em rỉ máu. Em sợ lắm, không biết có thể giữ bí mật được bao lâu. Mọi người cho em lời khuyên với. Em mệt mỏi vô cùng.

Theo Em gái Hà Nội/VietnamNet

Ý kiến của bạn
Một câu nói của người vợ đã mất khiến tôi thay đổi suy nghĩ về tiền bạc tuổi già

Một câu nói của người vợ đã mất khiến tôi thay đổi suy nghĩ về tiền bạc tuổi già

Tâm sự - 8 giờ trước

GĐXH - Sau lần nhập viện ấy, tôi nhận ra điều quý giá nhất ở tuổi già không phải là sở hữu bao nhiêu tiền, mà là vẫn giữ được quyền chủ động đối với cuộc sống của mình.

Bạn vay tiền rồi đăng ảnh du lịch sang chảnh, cái kết khiến cả tôi và vợ đều nghẹn lòng

Bạn vay tiền rồi đăng ảnh du lịch sang chảnh, cái kết khiến cả tôi và vợ đều nghẹn lòng

Tâm sự - 12 giờ trước

GĐXH - Cho bạn vay tiền với lý do xoay xở khó khăn, tôi không ngờ chỉ một tuần sau đã thấy bạn đăng ảnh du lịch khắp nơi.

Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'

Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.

Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu

Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.

Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt

Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.

Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình

Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...

Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện

Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.

Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững

Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.

Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể

Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.

Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...

Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.

Top

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.