Gặp chồng ở nhà hàng, tôi nghẹn ngào khi nghe lời giới thiệu của anh
Tôi cố tình kéo khẩu trang che kín mặt nhưng chồng vẫn nhìn ra tôi. Anh vội vã chạy đến, kéo tôi lại bàn mình đang ngồi với đồng nghiệp.
Tôi và chồng không thuộc cùng tầng mây. Chồng tôi là giảng viên đại học, tiền đồ rộng mở, được học trò, đồng nghiệp yêu mến. Còn tôi chỉ là cô nàng bán thịt heo ở ngoài chợ, ăn mặc bẩn thỉu, suốt ngày quẩn quanh với chợ búa, thịt cá nên chẳng lúc nào thơm tho. Hồi yêu nhau, tôi mặc cảm lắm nên không chịu cưới. Nhiều người cũng bàn ra, bảo có cưới, chúng tôi cũng khó mà hạnh phúc khi không có cùng đề tài nói chuyện, không hiểu về công việc của nhau.
Thế mà 8 năm nay, chúng tôi vẫn đầm ấm, viên mãn. Chồng tôi ngoài giờ làm việc lại phụ giúp tôi đưa đón, chăm sóc con. Anh còn chủ động chia sẻ việc trường lớp hay những khó khăn, áp lực trong công việc cho tôi nghe. Tình cảm vì thế nên càng được thắt chặt thêm. Nhiều khi, chồng còn bảo muốn phụ tôi đi giao thịt cho các nhà hàng, quán nhậu nhưng tôi từ chối. Dù gì anh cũng là giảng viên, sao tôi nỡ lòng để chồng làm công việc đó chứ?
Chiều thứ 5 vừa rồi, tôi đi giao thịt lợn cho nhà hàng quen. Vào quán, thấy chồng đang ngồi nhậu với đồng nghiệp, tôi vội vã kéo khăn che mặt lại vì không muốn làm chồng xấu hổ. Nhưng anh lại nhận ra tôi và gọi: "Vợ... vợ ơi... Anh ngồi ở đây này". Gặp chồng ở nhà hàng, tôi cay mắt nghẹn ngào khi nghe chồng gọi mình một cách thân mật như thế.
Chồng chạy tới, kéo tay tôi vào chỗ mình đang ngồi rồi luôn miệng giới thiệu với đồng nghiệp: "Đây là vợ mình, tên C, đang làm nghề buôn bán". Qua cách nói, mọi người, kể cả tôi đều cảm thấy sự tự hào trong đó.
Tôi ngượng ngùng kéo khẩu trang, xởi lởi cười nói vài câu rồi lấy cớ để đi về. Tầm 1 tiếng đồng hồ sau, chồng tôi cũng về. Anh nói bạn bè anh khen tôi chăm chỉ đảm đang, lần sau anh muốn dẫn tôi đến liên hoan ở trường. Tôi định từ chối nhưng thấy sự mong chờ của chồng, tôi lại không thể thốt ra.
Tôi chỉ sợ mình đi cùng rồi làm mất mặt chồng, làm anh xấu hổ. Mà không đi cùng thì anh lại giận dỗi, nói tôi thiếu tự tin. Những năm trước, mỗi đợt liên hoan hay đi du lịch, chồng cũng bảo tôi đi cùng mà tôi kiên quyết không đi. Chiều hôm đó cũng là lần đầu tiên tôi chạm mặt đồng nghiệp của anh. Tôi thật không biết có nên hòa nhập vào các mối quan hệ xã hội, công việc của anh không?
Sau buổi họp lớp ở tuổi 62, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sự - 12 giờ trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước
Tâm sự - 22 giờ trướcGĐXH - Về lý mà nói, tôi không biết chị chồng đúng hay sai. Nhưng về tình, tôi thấy lòng mình nặng trĩu…
Chỉ sau một buổi họp lớp, tôi hiểu lý do nhiều người cố tình né tránh bạn cũ
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau 20 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi hiểu vì sao càng bước vào tuổi trung niên, nhiều người càng ngại gặp gỡ bạn bè.
Chồng đòi bỏ phố về quê nhưng không có kế hoạch rõ ràng
Tâm sự - 1 ngày trướcChồng muốn cả nhà bỏ phố về quê vì áp lực thành thị, nhưng rất qua loa về kế hoạch tương lai khiến tôi lo lắng cho công việc và việc học của các con.
Con cái bận cuộc sống riêng, tuổi già của tôi vẫn bình yên nhờ chuẩn bị trước 3 điều
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Không sống cùng con, cũng không tìm bạn đời mới sau khi chồng mất, tôi tận hưởng cuộc sống tuổi già bình yên nhờ chuẩn bị từ sớm 3 điều quan trọng.
Mẹ chồng rất thoáng tính, hay cho tiền cháu nhưng cứ hễ có ai là lại kể xấu con dâu
Tâm sự - 2 ngày trướcNói về độ chịu chi cho cháu thì chắc hiếm có người bà nào bằng.
Mẹ chồng nhiều lần đến muộn khi nhận trông cháu
Tâm sự - 2 ngày trướcCon mới 7 tháng tuổi, tôi phải đi dạy buổi tối nhưng mỗi lần nhờ mẹ chồng sang trông giúp vài tiếng, bà đều đến muộn hoặc ưu tiên việc riêng.
Sau hơn 30 năm hôn nhân, tôi mới nhận ra điều gì là quý giá nhất
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau hàng chục năm chung sống, người phụ nữ trong câu chuyện từng nghĩ hôn nhân chỉ còn là những tháng ngày bình lặng với cơm nước và những câu chuyện thường nhật. Cho đến một biến cố bất ngờ, chị mới nhận ra điều mình sợ nhất không phải là tuổi già, mà là một ngày phải già đi khi không còn người bạn đời ở bên.
Tôi đã quá ngây thơ khi cho em gái vợ lên ở nhờ sau kỳ thi tốt nghiệp, vì 2 tuần sau, tôi bắt đầu sợ phải về nhà
Tâm sự - 3 ngày trướcTôi còn sợ nhìn thấy em gái vợ.
Điều khó nói của phụ nữ tuổi trung niên: Có những câu nói nghe xong chỉ biết im lặng
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Phụ nữ tuổi trung niên thường không dễ khóc vì những điều lớn lao. Thế nhưng, có những câu nói rất bình thường, người nói đã quên từ lâu, còn người nghe lại mang theo suốt nhiều năm. Bởi điều khiến họ nhớ mãi không chỉ là câu nói ấy, mà còn là cảm giác cô đơn và tủi thân sau những lời vô tình.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sựGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.