Họp lớp đầu năm, tôi tham dự được nửa buổi tiệc thì bỏ về

| Tâm sự

Nhận điện thoại mời họp lớp đầu năm của lớp trưởng, tôi phân vân mãi mới quyết định đi.

Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi ít khi liên lạc với bạn cũ. Nhưng qua mạng xã hội, tôi biết đa phần bạn bè mình đều đã thành công. Có người có nhà, có xe ô tô. Có người đi du học và định cư ở nước ngoài. Có người lấy chồng giàu và đổi đời. Có người khởi nghiệp thành công, trở nên giàu có.

Riêng tôi, tôi vẫn chỉ là một cô nhân viên bình thường, ngày làm 8 tiếng, lương khoảng 8-9 triệu/tháng. Chồng tôi cũng thế nên cuộc sống của chúng tôi rất bình dị. Chúng tôi cũng xây được căn nhà cấp 4 và vẫn đang nợ tiền ngân hàng.

Vì thế, khi nhận lời mời họp lớp đầu năm nhân dịp kỷ niệm 10 năm ra trường, tôi đã phân vân lắm. Tôi tìm lời tư vấn từ chồng mình. Anh khuyến khích tôi tham gia và còn chuyển cho tôi 2 triệu để đi cho thoải mái.

Buổi tiệc diễn ra ở 1 khách sạn 5 sao. Bạn bè tôi đều đi ô tô đến, ăn mặc rất sang trọng. Ngay từ ở bãi đỗ xe, tôi đã cảm thấy mình lạc lõng. Tham gia buổi tiệc đa số là những bạn giàu có, còn những người bình dân như tôi thì chỉ có vài người đến thôi. Và chúng tôi ngồi chung với nhau để tìm sự đồng điệu, cảm thông cùng nhau.

Cứ tưởng gặp lại sau 10 năm, mọi người sẽ vui vẻ lắm. Nhưng không, buổi tiệc chỉ là cơ hội để mọi người khoe tiền, khoe nhà, khoe của, khoe xe, khoe chồng con. Người thì kể mới mua được chiếc xe ô tô thứ 3, đất đai nhiều vô kể.

Người lại kể chuyện được chồng chi tiền để phẫu thuật thẫm mỹ cho thật đẹp, được đi du lịch, đi chơi mà không cần suy nghĩ. Người lại kể chuyện được nhà chồng cho mảnh đất tiền tỷ, rồi chồng kinh doanh khấm khá... Chẳng ai hỏi han đến những vất vả, khổ sở của nhau hay chẳng ai có suy nghĩ sẽ tìm cách giúp đỡ những bạn học khác đang túng thiếu, khó khăn.

Ai cũng tranh nhau nói đến mức làm tôi bực mình. Giữa buổi tiệc, tôi xin phép về trước vì có việc gấp. Quả nhiên chẳng ai cản tôi cả. Tôi rời đi trong buồn bã. Tôi không biết mọi người tham gia họp lớp có cảm thấy lạc lõng, cô đơn như tôi không? Và có ai hối hận vì đã tham gia họp lớp giống tôi không? Nhưng riêng tôi, từ nay về sau, chắc tôi không bao giờ tham gia 1 cuộc họp lớp nào nữa.

Ý kiến của bạn
44 tuổi, tôi phát hiện mình không phải con ruột của bố: Mẹ tiết lộ sự thật khiến tôi bật khóc

44 tuổi, tôi phát hiện mình không phải con ruột của bố: Mẹ tiết lộ sự thật khiến tôi bật khóc

Tâm sự -

GĐXH - Suốt hơn 40 năm, tôi chưa từng nghi ngờ người đàn ông luôn yêu thương, che chở và gọi tôi là con gái. Cho đến ngày bố gặp tai nạn, tôi mới vô tình phát hiện mình không có quan hệ huyết thống với ông. Nhưng điều khiến tôi bật khóc lại là sự thật phía sau, được mẹ kể lại sau bao nhiêu năm im lặng.

Vợ mất hơn 30 năm, bố không tái hôn: Sau khi ông qua đời, tôi rơi nước mắt khi biết lý do thật sự

Vợ mất hơn 30 năm, bố không tái hôn: Sau khi ông qua đời, tôi rơi nước mắt khi biết lý do thật sự

Tâm sự -

GĐXH - Suốt hơn 30 năm, tôi luôn nghĩ bố không tái hôn vì quá yêu mẹ. Nhưng sau khi ông qua đời, tôi vô tình tìm thấy những lá thư bố viết cho mẹ. Hóa ra, phía sau cuộc sống một mình của bố không chỉ là tình yêu, mà còn là một nỗi ân hận ông mang theo suốt cuộc đời...

Từng trách mẹ chồng vì quá bao bọc con trai, đến khi bà mất tôi mới biết nỗi đau bà giấu kín hơn 40 năm

Từng trách mẹ chồng vì quá bao bọc con trai, đến khi bà mất tôi mới biết nỗi đau bà giấu kín hơn 40 năm

Tâm sự -

GĐXH - Gần 20 năm làm dâu, tôi luôn nghĩ mẹ chồng quá bao bọc con trai, như thể sợ tôi “cướp” mất anh. Chỉ đến khi mẹ qua đời, nghe một người bác trong họ kể lại quá khứ hơn 40 năm trước, tôi mới bật khóc và hiểu vì sao mẹ chồng cả đời không thể buông đứa con duy nhất...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.