Khách ăn cưới ở nhà hàng chỉ mừng 300 nghìn, bố chú rể 'kêu trời' vì lỗ

| Tâm sự

Lúc bóc phong bì mừng cưới của gia đình xong, bố hốt hoảng gọi điện lên cho tôi thông báo tình hình khiến tôi cũng lo lây.

Tôi sinh ra ở quê nhưng lấy vợ ở thành phố, điều kiện gia đình tốt. Vì vậy trong ngày cưới, nhà gái đề nghị bố mẹ tôi tổ chức đám cưới ở nhà hàng, khách sạn thay vì làm ở quê để tiện việc tiếp khách.

Vợ tôi bảo, bạn bè của bố mẹ cô ấy ở thành phố, nhiều người giàu có nên cũng muốn ngày trọng đại của con có thể nở mày nở mặt.

Muốn con trai được tự hào trong ngày cưới, bố mẹ tôi cũng thuê nhà hàng lớn cách nhà 10km để tổ chức. Nhưng khách đến dự chủ yếu là những người ở quê. Bạn bè tôi, ngoài những người học đại học, đi làm ở thành phố thì đa số là bạn học cấp 2, cấp 3 ở quê nên việc đi lại hơi bất tiện. Tôi bàn với bố mẹ thuê 2 chuyến xe rộng đón mọi người lên nhà hàng. Bố tôi đồng ý ngay.

Khách ăn cưới ở nhà hàng chỉ mừng 300 nghìn, bố chú rể 'kêu trời' vì lỗ - Ảnh 1.

Lỗ nặng vì khách chỉ mừng 300 nghìn trong khi đám cưới tổ chức ở nhà hàng. Ảnh minh họa: FP

Hôm đó, nhìn bố mẹ vui, hạnh phúc vì con trai lấy được người vợ gia cảnh tốt, tôi cũng thấy tự hào trong lòng. Quan khách từ quê lên, ai cũng trầm trồ về đám cưới của tôi. Những người bạn ở xa không về được đều gửi phong bì mừng và gọi điện thoại chúc phúc. Tôi cảm thấy hạnh phúc, vui vẻ vì tất cả những gì mình nhận được.

Nhưng sau cưới một ngày, bố gọi điện lên cho tôi, giọng hốt hoảng: “Con à, tổ chức được tiệc cưới cho con như vậy, bố mẹ cũng thấy vui. Nhưng lần này nhà mình lỗ nặng con ạ.

Ở quê, khách chỉ đi 200 nghìn, nhiều cũng chỉ 300 nghìn, bạn bè con cũng vậy. Phong bì 500 nghìn hầu như không có. Chỉ có đồng nghiệp của con mới đi được số tiền như vậy. Chưa kể mình cũng lo phần cỗ cho nhà gái nên khá tốn kém. Con khéo lời nói với vợ con nhé”.

Nghe bố nói xong, tôi có chút chạnh lòng. Tôi cũng hiểu những người ở quê không giàu nhưng việc đi ăn cưới ở nhà hàng khác với ăn cưới tổ chức ở quê. Mức trung bình ở nhà hàng bây giờ theo tôi là phải 500 nghìn. Mừng 200-300 nghìn chỉ hợp với ăn cỗ tại nhà.

Chi phí thuê nhà hàng, thuê các dịch vụ, thuê MC tốn khá nhiều tiền. Chưa kể, tôi phải bỏ tiền thuê xe đón mọi người lên tận nơi, không mất sức đi lại. Nhìn danh sách tiền mừng bố gửi, tôi giật mình. Có nhiều người cưới ở quê nhiều năm trước, tôi cũng mừng 300 nghìn mà giờ họ được mời ở nhà hàng cũng chỉ mừng lại tôi số tiền đó.

Thật ra, khi tổ chức ở nhà hàng, bố có lẽ cũng không không nghĩ lại hụt nhiều tiền đến vậy. Nhà tôi không giàu nên để gánh lỗ một cái đám cưới không phải chuyện dễ dàng gì.

Giờ sự đã rồi, tôi cũng không biết phải làm sao. Tôi nói bố cứ giữ lại toàn bộ tiền mừng, kể cả tiền của bạn tôi và tôi sẽ nói chuyện với vợ sau. Tôi cũng hứa sẽ lo liệu dần số tiền lỗ để gửi bố trả nợ người ta. Nhưng cứ nghĩ đến chuyện nhiều người đi ăn ở nhà hàng mà mừng 200 - 300 nghìn, tôi lại thấy bực trong lòng.

Độc giả giấu tên

Ý kiến của bạn
Chồng gặp tai nạn nguy kịch, tôi vô tình phát hiện bí mật bố mẹ chồng giấu kín suốt 40 năm

Chồng gặp tai nạn nguy kịch, tôi vô tình phát hiện bí mật bố mẹ chồng giấu kín suốt 40 năm

Tâm sự -

GĐXH - Chồng gặp tai nạn phải nhập viện phẫu thuật gấp, tôi chỉ nghĩ đó là những ngày tháng khó khăn nhất của gia đình. Nhưng rồi, khi vô tình nghe được cuộc trò chuyện của bố mẹ chồng, tôi biết một bí mật mà ông bà đã giấu kín suốt hàng chục năm. Từ đó, tôi đứng trước một lựa chọn quá khó: Nói cho chồng biết sự thật hay tiếp tục im lặng để giữ bình yên cho anh và gia đình?

Hơn 30 năm trách mẹ không cho mình gia đình trọn vẹn: Đọc những dòng mẹ viết, tôi nghẹn ngào trách bản thân

Hơn 30 năm trách mẹ không cho mình gia đình trọn vẹn: Đọc những dòng mẹ viết, tôi nghẹn ngào trách bản thân

Tâm sự -

GĐXH - Từng trách mẹ vì không cho mình một gia đình đủ đầy, tôi chưa bao giờ biết rằng mẹ đã có rất nhiều cơ hội bắt đầu lại cuộc đời. Cho đến khi đọc những dòng tâm sự mẹ viết hơn 30 năm trước, tôi mới hiểu, ngày ấy, mẹ đã dũng cảm chọn tôi, dù biết phía trước là một cuộc đời đầy thị phi và vất vả...

Ngoài 80 tuổi, bà ngoại mới kể cho tôi nghe bí mật giấu kín hơn nửa thế kỷ: Nghe xong, tôi bật khóc thương mẹ

Ngoài 80 tuổi, bà ngoại mới kể cho tôi nghe bí mật giấu kín hơn nửa thế kỷ: Nghe xong, tôi bật khóc thương mẹ

Tâm sự -

GĐXH - Trên giường bệnh, bà ngoại bất ngờ kể cho tôi nghe câu chuyện bà đã giữ kín suốt hơn 50 năm. Tôi chưa từng biết rằng phía sau sự lạnh nhạt của bà dành cho mẹ tôi là một nỗi đau và những điều bà luôn ân hận. Nghe bà kể, tôi thấy thương mẹ hơn vì những tổn thương mẹ đã âm thầm mang theo suốt cuộc đời.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.