Mẹ chồng tương lai ra "tối hậu thư" ép có bầu mới cho cưới
Chúng tôi làm lễ ăn hỏi đã được hơn 1 năm, dự định ra giêng vừa rồi sẽ cưới, nhưng bất ngờ, mẹ chồng tương lai của tôi ra “tối hậu thư” bắt khi nào tôi có bầu mới cho cưới.
Tôi và Hùng yêu nhau cũng đã 4 năm từ khi chúng tôi còn học cùng nhau trên giảng đường đại học. Sau khi ra trường, anh đưa tôi về ra mắt bố mẹ anh. Tôi được nhận xét là khá hiền lành, biết điều, cũng ưa nhìn nên được bố mẹ anh rất quý mến. Ngược lại, bố mẹ tôi cũng rất ưng Hùng, một chàng trai có trách nhiệm, có chí tiến thủ mà theo nhận xét của bố tôi là rất… đàng hoàng.

Mẹ chồng tương lai "bật đèn xanh" và mong muốn tôi có bầu trước khi cưới (ảnh minh họa: IT)
Tháng 2 (âm lịch) cách đây 2 năm, gia đình anh đã quyết định mang trầu cau sang nhà tôi thưa chuyện, làm lễ ăn hỏi và ấn định ngày cưới của chúng tôi vào tháng giêng năm nay. Không như những gia đình khác, bố mẹ Hùng rất “thoáng” trong vấn đề quan hệ trước hôn nhân. Mẹ anh còn nhiều lần to nhỏ và gợi ý với tôi chuyện cứ có con trước đi rồi cưới, ông bà không bao giờ đánh giá gì tôi.
Bà cũng thật lòng cho biết, do Hùng là con một, ông bà cũng đã nhiều tuổi rồi, về hưu đã lâu chỉ mong có đứa cháu đích tôn bế bồng cho vui cửa vui nhà. Bà nói chuyện ngày cưới chỉ là ấn định cho có thôi, cứ tôi có bầu lúc nào là tổ chức đám cưới lúc đó.
Được bố mẹ chồng tương lai “bật đèn xanh”, lại đã làm đám hỏi, tôi và Hùng cũng coi nhau như vợ chồng. Về quê thì “ai về nhà nấy” nhưng lên thành phố thì chúng tôi lại góp gạo thổi cơm chung. Để tiện bề chăm sóc nhau, tôi dọn qua chỗ anh ở luôn. Bố mẹ tôi biết chuyện cũng không vui vẻ, chỉ khuyên bảo “gạo chưa nấu thành cơm” nếu có bề gì thì chỉ có tôi là thiệt thòi, còn Hùng chả có gì mất mát. Tin và yêu nên tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện chúng tôi sẽ có ngày tan đàn xẻ nghé. Chúng tôi cũng “thả cửa” theo gợi ý của mẹ chồng mà không kế hoạch gì cả.
Nhưng gần 1 năm trời tôi vẫn… chưa có gì. Lần nào về nhà, mẹ Hùng cũng kéo tôi vào xoắn xít hỏi chuyện con cái. Từ động viên, đến khuyên nhủ, rồi thì bà “đe” tôi không được kế hoạch, cứ có con đi, khó khăn gì ông bà lo tất. Rồi có lần bà chất vấn: “Tại sao ở với nhau gần 1 năm rồi chưa có con, hay tôi bị gì?”. Ban đầu hai đứa thấy chuyện con cái cũng bình thường, không vội vàng gì, nhưng mẹ Hùng nói nhiều quá tôi và anh cũng bắt đầu lo lắng.
Lên thành phố, anh dẫn tôi đi khám sản, kết quả nhận được, tôi bị đa nang buồng trứng và khó có con. Tuy nhiên, bác sỹ nói tôi vẫn có thể chữa trị nhưng phải kiên trì, việc có con không thể một sớm một chiều được. Nghĩ đến mong muốn của mẹ chồng tương lai, tôi chết lặng người và suy sụp. Thương tôi, Hùng động viên và nói sẽ giữ kín chuyện này với gia đình, để cưới xong rồi tính.
Tuy nhiên, thời gian sau đó, tôi thấy thái độ của gia đình anh thay đổi rõ rệt. Mỗi lần về nhà, mẹ Hùng không còn xoắn xuýt săn đón như trước nữa. Càng gần đến ngày cưới, tôi càng thấy bất an vì thấy cả gia đình chồng tương lai vẫn bình chân như vại, không thấy động tĩnh gì việc cưới xin.
Trong khi đó, bên nhà tôi bố mẹ lúc nào cũng giục giã. Tôi không nói chuyện mình khó sinh con cho bố mẹ biết vì sợ ông bà lo lắng và suy nghĩ cho tôi. Tôi nói rằng vì hai đứa kế hoạch muốn ổn định kinh tế, cưới xin đoàng hoàng rồi mới có con.
Sát ngày cưới 2 tháng, không thấy Hùng động tĩnh gì, tôi giục anh lên kế hoạch chụp ảnh cưới, mua nhẫn cưới, đặt cỗ và mời bạn bè… Những lần như thế, anh đều nói công việc quá bận, chưa có thời gian, tôi cứ đi xem xét và tham khảo các nơi đi rồi tự quyết định.
Cũng vì chuyện anh ề à, lề mề không quan tâm đến việc cưới xin mà tôi với anh phải nhiều lần cãi vã. Tôi đã khóc rất nhiều khi nghĩ mình dại dột, nỡ dọn về ở với anh trước khi cưới khiến anh không còn tôn trọng và yêu tôi nhiều như trước nữa.
Rồi cũng đến ngày Hùng “lật bài ngửa” với tôi. Anh nói rằng gia đình anh đã biết chuyện tôi khó có con và rất sốc. Ông bà ép anh nói với tôi, chỉ khi nào tôi có bầu mới nói chuyện cưới xin, còn không thì sẽ hủy hôn.
Tôi như người chết đuối, chới với và không biết phải làm thế nào? Trước đây, tôi cứ nghĩ vì yêu tôi, thương tôi, Hùng sẽ cùng tôi đấu tranh cùng gia đình để vượt qua khó khăn này. Chúng tôi sẽ cùng nhau chữa bệnh và chờ đợi ngày đơm hoa kết trái. Tôi cũng nghĩ gia đình anh sẽ thông cảm và cho chúng tôi thời gian…
Nhưng bây giờ, mọi chuyện đã khác. Có người khuyên tôi nên trả tự do cho anh vì nếu như tôi mãi không có con thì chẳng khác gì “giam cầm” anh trong cuộc hôn nhân không hạnh phúc và tôi sẽ phải sống với mâu thuẫn dai dẳng cùng gia đình chồng?
Tôi phải làm thế nào? Có phải tôi quá ích kỷ hay không? Ngày cưới dự kiến giờ đã qua gần 2 tháng…
Theo Đặng Nguyễn/Dân Việt
Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình
Tâm sự - 2 giờ trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...
Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện
Tâm sự - 6 giờ trướcGĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.
Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững
Tâm sự - 23 giờ trướcGĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.
Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.
Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.
Sau tuổi 60, càng sớm bỏ 3 điều này, những năm cuối đời càng bình yên
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Đi qua hơn 60 năm cuộc đời, tôi mới hiểu điều khiến con người mệt mỏi nhất không phải tuổi tác, mà là những thứ mình cố giữ suốt nhiều năm.
Nghỉ hưu vẫn đi làm trả nợ thay con, tôi bàng hoàng khi thấy con dốc tiền đãi thông gia
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu chưa kịp tận hưởng cuộc sống, tôi quyết định đi làm bảo vệ để lấy tiền giúp con trai trả nợ rồi nhận ra bài học đắt giá.
Tôi phát hiện chồng nợ nửa tỷ đồng vì lối sống ham hưởng thụ
Tâm sự - 1 ngày trướcSau hai năm kết hôn, tôi cứ ngỡ mình may mắn khi lấy được người chồng tâm lý, yêu chiều vợ. Nhưng một tin nhắn đòi nợ đã khiến mọi thứ sụp đổ.
5 năm giúp con chăm cháu, đến lúc xin nghỉ tôi mới biết mình bị xem là điều hiển nhiên
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau 5 năm sống cùng con trai để chăm cháu, tôi nhận ra có những sự hy sinh nếu kéo dài quá lâu sẽ trở thành điều hiển nhiên trong mắt người khác.
Chồng đòi bán căn nhà tích cóp 15 năm để chữa bệnh cho mẹ
Tâm sự - 2 ngày trướcDù bác sĩ kết luận mẹ chồng chỉ còn sống được vài tháng, chồng tôi vẫn nhất quyết bán căn nhà duy nhất của gia đình để đưa bà sang Singapore chữa bệnh.
Đến tuổi 60 mới hiểu: Có 3 việc cha mẹ càng làm nhiều, tuổi già càng dễ cô quạnh
Tâm sựGĐXH - Có những điều tôi từng nghĩ là yêu thương, nhưng đến sau tuổi 60 mới nhận ra lại vô tình trở thành gánh nặng cho chính mình và con cái.