Mỗi khi cãi nhau, vợ rủ bạn về nhà ăn nhậu để dằn mặt chồng

| Tâm sự

Mỗi khi vợ chồng cãi nhau, vợ tôi lại bỏ nhà đi nhậu. Thậm chí thời gian gần đây, cô ấy còn rủ bạn bè về nhà tổ chức ăn chơi, ca hát sau mỗi lần vợ chồng bất hòa.

Tôi lập gia đình đã 5 năm. Tuy nhiên, cuộc hôn nhân này không mấy êm ả. Vợ chồng tôi trái tính trái nết lại khắc khẩu nên câu trước câu sau là cãi cọ. Đôi khi, chúng tôi tranh luận rồi cãi nhau to chỉ vì một chuyện vặt vãnh không đầu không đuôi nào đó.

Thời gian gần đây, vợ chồng tôi bất hoà nhiều hơn. Chuyện không còn đơn giản là do vợ chồng khắc khẩu, không hiểu ý nhau nữa. Cô ấy tỏ ý xem thường tôi vì tôi không kiếm được nhiều tiền như nhiều người đàn ông khác.

Cuộc sống vợ chồng tôi càng ngột ngạt khi việc kinh doanh của cô ấy có chút thuận lợi. Từ chỗ buôn thúng bán bưng, bây giờ vợ tôi có sạp bán riêng, thậm chí nhận hàng về bỏ mối.

Mỗi khi cãi nhau, vợ rủ bạn về nhà ăn nhậu để dằn mặt chồng - Ảnh 1.

Ảnh minh họa: Pexels.

Có tiền, cô ấy càng không xem tôi ra gì. Đã thế, vợ tôi cũng bắt đầu sửa soạn, đi chơi, tiệc tùng với bạn hàng một cách thiếu chọn lọc. Nhiều đêm, cô ấy trở về trong tình trạng say khướt, người nồng nặc mùi rượu bia.

Không thể nhẫn nhịn, tôi nhiều lần to tiếng với vợ. Nhưng cũng chẳng ích gì. Tôi càng to tiếng, cô ấy càng chửi hăng hơn, quyết gán cho tôi là “thằng vũ phu, chỉ giỏi chửi vợ, mắng con”.

Sau mỗi lần như thế, cô ấy lại khóc ầm lên rồi giật lấy túi xách, đẩy cửa bỏ nhà đi nhậu với bạn bè. Có hôm, cô ấy ngủ lại khách sạn hoặc về nhà ai đó qua đêm.

Dạo gần đây, vợ tôi càng quá quắt. Sau mỗi lần vợ chồng lời ra tiếng vào, cô ấy không còn khóc nữa. Thay vào đó, cô thản nhiên gọi điện thoại rủ bạn hàng đi nhậu.

Nếu biết tôi tức tối, bỏ nhà ra ngoài mặc kệ đời, cô ấy lại trả đũa bằng cách gọi đám bạn chỉ xuất hiện khi được mời nhậu đến tận nhà bù khú, ăn uống, ca hát.

Tôi cảm thấy mình bất lực và không còn giá trị gì trong cuộc nhân cũng như mái nhà này nữa. Tôi muốn li hôn để tự giải thoát mình. Tuy vậy, mỗi lần như vậy, tôi lại nghĩ đến 2 đứa con.

Tôi không muốn các con phải sống trong gia đình có cha mẹ đổ vỡ. Hơn thế, dù đối xử với tôi không tốt nhưng cô ấy lại là một cô con dâu thảo hiền. Không chỉ chăm sóc, thương yêu bố mẹ chồng hết mực, cô ấy còn bảo bọc mấy đứa em của tôi.

Mỗi khi các em của tôi cần giúp đỡ, cô ấy đều sẵn sàng hỗ trợ mà không cần đợi tôi ra lời. Tôi lo sợ khi li hôn, những thứ mình đang có sẽ không còn.

Tuy vậy, tôi cũng không thể chịu được cảnh bị vợ xem thường hay chấp nhận việc vợ nhậu nhẹt, đàn đúm với bạn mỗi khi cả hai bất hòa. Tôi phải làm sao?

Ý kiến của bạn
58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

58 tuổi, góa chồng đã 12 năm: Tôi muốn đi bước nữa nhưng sợ các con nghĩ khác về mình

Tâm sự -

GĐXH - Chồng mất đã 12 năm, các con đều trưởng thành và có cuộc sống riêng. Tưởng rằng đã quen với những bữa cơm một mình và những buổi chiều lặng lẽ, nhưng đến khi gặp một người tử tế muốn cùng mình đi hết quãng đời còn lại, tôi mới nhận ra điều khiến mình day dứt nhất không phải là nỗi cô đơn, mà là nỗi sợ các con sẽ nghĩ khác về mẹ.

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Sau hơn 30 năm làm dâu, đến khi làm mẹ chồng, tôi mới thấm một điều quan trọng!

Tâm sự -

GĐXH - Trong cuộc đời của một người phụ nữ, có những điều chỉ khi bước sang một vai trò khác, chúng ta mới thật sự cảm nhận được. Ngày còn làm dâu, chúng ta mong được mẹ chồng yêu thương và cảm thông. Đến khi làm mẹ chồng, chúng ta lại học cách cảm thông với những nỗi lòng mà ngày xưa mình chưa từng nhìn thấy...

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Nằm viện ở tuổi 71, tôi mới hiểu: Khi còn khỏe ai cũng quý, đến lúc ngã bệnh mới biết ai thật lòng

Tâm sự -

GĐXH - Từng nghĩ điều đáng sợ nhất của tuổi già là bệnh tật, nhưng sau nhiều tuần nằm một chỗ, phải nhờ người khác bón từng thìa cơm, đỡ từng bước đi, tôi mới hiểu điều khiến lòng mình day dứt không phải những cơn đau, mà là cách các mối quan hệ âm thầm thay đổi. Cũng từ biến cố ấy, tôi học được một bài học quý giá...

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.