Muốn nhận lại mẹ sau 25 năm bị bỏ rơi
Tôi nhờ người quen gửi tặng mẹ 400 triệu đồng để chi trả nợ nần, số tiền còn lại mẹ có thể lo cho cuộc sống. Mẹ không nhận, còn gửi lời lại rằng bà rất xấu hổ vì đã bỏ rơi tôi, không xứng đáng nhận tiền của tôi.
Tôi 33 tuổi, có vợ và một cô con gái 15 tuổi, cuộc sống khá giả, giàu có nhưng tôi không quên được người mẹ từng bỏ rơi mình thời thơ ấu. Hồi nhỏ, tôi có một gia đình hạnh phúc với tình thương của mẹ lẫn cha. Năm tôi tám tuổi, nước lũ tràn về cuốn đi tất cả mùa màng, nhà cửa, nhà tôi đứng trước bờ vực tan vỡ, cơm không đủ no áo không đủ ấm. Cuộc sống khó khăn nên mẹ không chịu nổi đành rẽ ngã để bước đi theo chồng mới, bỏ lại tôi và cha sống trong khó khăn, vất vả.
Cha đôi lần níu kéo lại tình yêu mà không được, suốt ngày say sưa men rượu. Hai năm sau cha qua đời, lúc đó tôi 10 tuổi. Cha là chỗ dựa cho tôi, giờ cha không còn, mẹ cũng bỏ đi, tôi thấy cuộc đời cô đơn và trống vắng, không muốn sống trên đời này nữa, chỉ muốn chết cho xong chuyện. Nghe người trong làng nói Sài Gòn là đất đỏ, ai đến đó sống cũng được, tôi quyết định giã từ làng quê nghèo khổ này lên Sài Gòn lập nghiệp.
Bước chân đến bến xe Chợ Lớn, tôi thấy đông người và nhộn nhịp, làm đủ thứ nghề từ đánh giày, bán trà đá, ca sĩ nghiệp dư ở quán ăn. Tám năm trôi qua, tôi trở thành thanh niên 18 tuổi đẹp trai cao to, gặp được người con gái xinh đẹp, con nhà giàu có, là vợ tôi bây giờ. Gia đình bên vợ có địa vị nên không chấp nhận tôi cho đến khi cô ấy mang thai, tôi cùng vợ bỏ trốn sang nhà trọ khác để sinh đẻ. Hai năm sau con gái bập bẹ kêu ông ngoại bà ngoại khiến bố mẹ vợ tôi mủi lòng, đồng ý cho vợ chồng tôi về sống chung, cuộc sống tôi giàu có kể từ đây.
Bố mẹ vợ cho chúng tôi một số vốn để làm ăn, công ty tôi kinh doanh thuận buồm xuôi gió, phát triển tốt. Giờ tôi là chủ khách sạo bốn sao ở quận I, cuộc sống không còn phải lo đói nghèo nữa. Lúc này tôi hay nghĩ về mộ cha, rảnh thời gian tôi thường về quê, nghe mọi người trong làng nói về mẹ. Bà đã có chồng và hai đứa con, cuộc sống khó khăn nên tôi muốn giúp đỡ bà và hai đứa em, dù sao đi nữa chúng cũng là anh em cùng mẹ với tôi.
Tôi có nhờ người quen gửi tặng mẹ 400 triệu đồng để chi trả nợ nần, số tiền còn lại mẹ có thể lo cho cuộc sống. Mẹ không nhận, còn gửi lời lại với tôi rằng bà rất xấu hổ vì đã bỏ rơi tôi, bà không xứng đáng nhận tiền của tôi. Nghe hai chữ bỏ rơi trong lòng tôi thấy cay đắng quá.
Cách đây hai tháng tôi nhận được thông báo của Nhà nước muốn san lấp mặt bằng tại phần mộ của cha, tôi chuyển hài cốt của ông vào chùa. Trong khi mọi người đào hài cốt, đằng xa xa trong bụi chuối bóng ai lấp ló, nhìn kỹ lại đó là mẹ tôi, một bóng hình mà 25 năm qua tôi mới gặp lại. Hóa ra bà đang theo dõi cuộc hành trình của tôi, từng bước chân của tôi. Tôi lại gần, trong lòng suy nghĩ câu đầu tiên sẽ nói với mẹ như nào.
Gần đến đó, mẹ quay lưng bước rất nhanh, đó là bước chân 25 năm trước đã ra đi để lại cho tôi bao nhiêu sóng gió cuộc đời, tôi nhìn theo mẹ cho đến khi khuất dạng. Tôi ôm hài cốt cha vào trong xe để về, nói với tài xế chở ngang qua ngôi làng mẹ sinh sống. Đến một căn nhà kém nhất trong làng, nơi mẹ đang sống với chồng và hai đứa con, tôi ra khỏi xe và tiến thẳng vào, mẹ nhìn thấy tôi liền đóng cửa lại. Tôi đứng bên ngoài 15 phút, nước mắt tuôn rơi. Không phải vì yếu đuối mà tôi khóc cho số phận bị lạc loài, trách ông trời sao đối với mình như vậy, trách người mẹ mang nặng đẻ đau sao lại bỏ con.
Tài xế phải dìu tôi vào trong xe để trở về thành phố. Trên đường đi tôi hoang mang, buồn bã, giờ phải làm sao để lấy lại tình mẫu tử? Hay tôi phải coi như trên đời này không có mẹ? Mong mọi người cho tôi lời khuyên. Chân thành cảm ơn. (Tuấn)
Theo VnExpress
Nghỉ hưu rồi tôi mới hiểu, có 3 điều khiến đàn ông suy sụp nhanh hơn cả thiếu tiền
Tâm sự - 1 phút trướcGĐXH - Chỉ vài năm sau khi nghỉ hưu, tôi mới hiểu rằng nếu không chuẩn bị tốt, tuổi già có thể trở thành chuỗi ngày đầy tiếc nuối.
Một câu nói của người vợ đã mất khiến tôi thay đổi suy nghĩ về tiền bạc tuổi già
Tâm sự - 10 giờ trướcGĐXH - Sau lần nhập viện ấy, tôi nhận ra điều quý giá nhất ở tuổi già không phải là sở hữu bao nhiêu tiền, mà là vẫn giữ được quyền chủ động đối với cuộc sống của mình.
Bạn vay tiền rồi đăng ảnh du lịch sang chảnh, cái kết khiến cả tôi và vợ đều nghẹn lòng
Tâm sự - 14 giờ trướcGĐXH - Cho bạn vay tiền với lý do xoay xở khó khăn, tôi không ngờ chỉ một tuần sau đã thấy bạn đăng ảnh du lịch khắp nơi.
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.
Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.
Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.
Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...
Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.
Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.
Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.