Ngại yêu
Gặp nó trong một buổi cơm trưa, cà phê chém gió, tôi cứ thấy lòng vương vấn những lấn bấn riêng. Ba mươi tuổi, tôi đã kịp xong một cuộc hôn nhân. Nó vẫn đợi một ý trung nhân chưa rõ mặt.
Biết chuyện hôn nhân của tôi đi đến hồi kết. Nó cười buồn. Chỉ mới đây thôi, cô em gái nó cũng đặt dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân đáng lẽ phải kết thúc sớm hơn thế rất nhiều. Em nó, bi kịch hơn tôi, phải về nhà ở cùng bố mẹ với cái bụng bầu chỉ sau chưa đầy một năm xuất giá. Sự thật trần trụi ấy có lẽ là cái lý thuyết phục nhất để bố mẹ không muốn giục giã chuyện chồng con với nó, ngay cả khi, năm nay đã dợm bước tuổi “băm”. Đôi khi, hình như để muốn an ủi nỗi khổ của ai đó, người ta thường có xu hướng kể cho họ nghe một câu chuyện khác bi đát hơn. Nhưng không hiểu sao, nghe chuyện em gái nó, tôi chỉ thấy lòng mình nặng nề, u ám thêm. Chả lẽ có thể vui được khi biết có một người khác khổ hơn mình ư? Chợt hiện lên gương mặt cô em nó. Hồn nhiên, vô tư thuở năm nào mới ra Hà Nội nhập học cùng chị gái.
Nhìn lại cả đám bạn“cùng một lứa bên trời lận đận”, nó bảo, nhiều đứa bỏ chồng hay chồng bỏ quá. Nó đâm ngần ngại trước hôn nhân. Một vài cuộc tình thoảng nhẹ không lưu lại dấu vết gì, dẫu chỉ là đau khổ. Nhiều lúc tôi than, yêu gì như mày, chia tay không thấy đau! Sự thực thì tôi biết nó đã bắt đầu ngại yêu, ngại “đầu tư” xúc cảm cho những cuộc tình mà đôi khi nỗi ám ảnh ngờ vực còn lớn hơn cả sự da diết nhớ nhung.
Dân Trí