Ngày chồng ký đơn ly hôn, tôi đã mừng rơi nước mắt
Anh ta thoáng giật mình khi thấy tôi rơi nước mắt, điều anh ta chưa từng thấy. Nhưng anh ta không hề biết rằng đó là những giọt nước mắt hạnh phúc, vui mừng.
Tôi luôn nghĩ rằng lấy được người mình yêu thương là một điều hạnh phúc nhất. Vì thế tôi cãi lời tất cả mọi người để cương quyết lấy anh - một người không nghề nghiệp, tính tình nóng nảy. Giờ nghĩ lại, lúc đó tôi đúng là non nớt, ngây thơ và ấu trĩ.
Tôi luôn nghĩ một người như thế, lấy được tôi - một nhân viên ngân hàng - là phúc phận nên sẽ thương yêu, trân trọng tôi. Thế mà tôi nhầm. Ngay đêm tân hôn , mẹ chồng bắt tôi đưa hết trang sức cưới cho bà. Tôi giật mình ngạc nhiên. Nhà chồng chỉ đi cưới tôi đúng một chiếc vòng vàng, còn lại nhẫn, dây chuyền, lắc tay cùng bốn cây vàng đều là của bố mẹ, anh chị tôi cho. Vậy thì hà cớ gì mẹ chồng đòi lấy tất của hồi môn?
Tôi còn chưa kịp lên tiếng thì chồng tôi đã gắt gỏng nắm lấy tay tôi tháo vòng tay, rồi anh ta túm cổ tôi để tháo luôn dây chuyền, vòng cổ. Lúc định thần lại, tôi còn bị anh ta mắng mỏ vì không chịu đưa bốn cây vàng cưới ra. Lột sạch sẽ xong, anh ta lấy xe đi nhậu tới 2 giờ sáng mới về.
Thế đấy, đêm tân hôn của tôi diễn ra trong nước mắt chứ chẳng phải nụ cười.

Tôi có bầu. Gia đình tôi quan tâm tôi từng chút một. Mẹ tôi nấu móng, hầm giò, ninh gà thuốc bắc gửi qua cho tôi ăn. Nhưng tôi chẳng ăn được bao nhiêu bởi người nhà chồng đã ăn hết rồi. Mẹ chồng tôi có khi vừa ăn vừa mắng nhà tôi rách việc, không lẽ nhà bà không nấu nổi cho tôi một cái giò heo hay sao phải gửi qua.
Trong khi đó, chồng tôi vẫn ngày đêm cày game, nhậu nhẹt với chiến hữu. Mới đầu tôi còn gọi về, nhưng sau thì tôi chán chẳng buồn gọi nữa. Anh ta muốn đi đâu thì đi, khi nào về thì về. Tới tận lúc tôi sinh, chồng tôi chưa một lần đặt tay lên bụng vợ trò chuyện với con hay pha được cho vợ một ly sữa bầu.
Tôi sinh con được hai tuần thì bị chồng đánh vì để con khóc khiến anh ta không ngủ được. Lần đầu tiên bị chồng tát, tôi có cảm tưởng cả thế giới sụp đổ dưới chân. Tâm trạng tôi rơi vào tuyệt vọng, chán nản cùng cực, chưa bao giờ tôi thấy bí bách đến thế. Tôi bắt đầu suy nghĩ đến chuyện ly hôn. Nhưng rồi tôi không đủ can đảm.
Tôi cũng như bao người phụ nữ nhẹ lòng khác, tôi sợ con tôi không có bố. Tôi sợ bố mẹ tôi buồn lòng. Tôi sợ thiên hạ dèm pha. Tôi sợ nếu mình đi bước nữa liệu con mình có bị ngược đãi? Quá nhiều nỗi sợ hãi khiến tôi rúm ró trong một cuộc hôn nhân bi kịch không lối thoát.
Tôi cứ thế chịu đựng chồng và gia đình chồng, lấy con làm niềm vui để cố ở lại. Nhưng rồi sức chịu đựng của tôi cũng đến cực hạn khi chồng tôi ngang nhiên dẫn gái về nhà ngủ cùng.

Lúc đó vợ chồng tôi mới mua nhà riêng, con gái tôi còn chưa đầy 2 tuổi. Đêm đó, mẹ con tôi ngủ ở phòng bên cạnh. Ru con gái ngủ, tôi vẫn còn nghe những âm thanh bên phòng kia. Nhưng tôi đã chẳng còn nước mắt để khóc, cũng lâu rồi tôi không khóc vì người đàn ông này nữa.
Thấy tôi vẫn tỉnh táo đi làm, chăm sóc con và cơm nước như chưa có gì xảy ra, anh ta càng lộng hành hơn. Anh ta rước luôn cô ả ấy về nhà ở để tôi hầu hạ cả hai. Tôi mỉm cười đưa cho anh ta tờ đơn ly hôn . Anh ta không hề suy nghĩ mà đặt bút kí luôn vào đơn ly hôn. Ngay lúc ấy, tôi rơi nước mắt . Anh ta thoáng ngỡ ngàng vì lâu rồi không thấy tôi khóc nhưng anh ta không hề biết rằng tôi khóc vì sung sướng, vì hạnh phúc. Tôi đã được giải thoát.
Bây giờ đã hai năm sau khi chúng tôi chia tay. Cuộc đời tôi trở lại màu hường tươi đẹp. Tôi tự do đi chơi khắp nơi với con. Vì tinh thần tốt nên tôi tươi trẻ, xinh đẹp hơn hẳn. Giờ tôi mới nghiệm ra, tại sao tôi cứ phải giãy giụa trong đám bùn hôn nhân tuyệt vọng mà không rút chân ra sớm hơn? Chia tay đôi lúc lại là con đường sống còn của một con người.
Theo Trí thức trẻ
Tưởng đổi đời nhờ tái hôn, U60 phải bỏ chạy vì phát hiện bí mật động trời của chồng mới
Tâm sự - 3 giờ trướcGĐXH - Mong tìm chỗ dựa khi về già, bà quyết định tái hôn với người đàn ông có lương hưu cao gấp đôi mình. Thế nhưng chỉ sau nửa năm, bà nhận ra bài học đắt giá.
Sau hành động của chồng trong cuộc họp chia đất bên ngoại, tôi sợ cuộc gọi của bố, sợ không dám về quê
Tâm sự - 18 giờ trướcGĐXH - Tôi biết chồng nói cũng có cái lý. Thế nhưng, điều tôi sợ không phải là mất đất mà tôi sợ làm như vậy sẽ khiến mọi việc phức tạp hơn.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.
'Đợi ông về quê rồi nhà mình ăn hải sản nhé', câu nói của cháu gái khiến ông lão suy sụp
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Mang theo hơn 3,5 tỷ đồng lên thành phố sống cùng con gái, ông nhiều lần chạnh lòng khi ngày nào cũng ăn bắp cải.
Tôi giữ lại tiền dưỡng già, con trai nói sau này đừng mong nó phụng dưỡng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Có những người mẹ sẵn sàng nhịn ăn, nhịn mặc để lo cho con. Nhưng đến một ngày, khi họ giữ lại cho mình chút vốn liếng cuối cùng của tuổi già, họ lại bị chính con cái trách móc là ích kỷ.
Bán nhà mình mua cho con nhà mới: Đó là điều tôi hối hận nhất đời
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Thương con, tôi quyết định bán nhà để giúp con trai mua nơi ở rộng rãi hơn. Thế nhưng điều tôi nhận lại là nỗi tủi thân ngay trong chính ngôi nhà ấy.
Bước qua tuổi 40, nhiều phụ nữ sở hữu 5 nét cuốn hút mà tuổi 20 khó có được
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng tuổi trẻ là giai đoạn đẹp nhất của phụ nữ. Thế nhưng trên thực tế, không ít phụ nữ sau tuổi 40 lại trở nên cuốn hút hơn nhờ sự tự tin, điềm tĩnh và trải nghiệm sống. Những thay đổi này không chỉ thể hiện qua ngoại hình mà còn đến từ khí chất và cách ứng xử.
Về già, tôi nhận ra điều đáng sợ nhất không phải nghèo mà là không còn nơi thuộc về mình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Khi bước sang tuổi xế chiều, tôi mới hiểu rằng tài sản quý giá nhất không phải tiền bạc hay lương hưu, mà là một mái nhà thuộc về chính mình.
Người giàu không thông minh hơn bạn, họ chỉ khác biệt ở một tư duy này
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau 7 năm nghiên cứu, trò chuyện và làm việc với những người giàu tôi nhận ra họ có một điểm chung đặc biệt.
Nếu sau này mẹ lẫn, hãy đưa mẹ vào viện dưỡng lão!
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Khi còn trẻ, ít ai muốn nghĩ đến tuổi già. Cũng giống như khi còn minh mẫn, ít ai muốn tưởng tượng đến một ngày mình sẽ quên đi những người thân yêu nhất. Nhưng rồi thời gian vẫn lặng lẽ trôi. Và có những nỗi lo chỉ khi bước qua tuổi 60, người ta mới thực sự hiểu...
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sựGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.