Ra mắt nhà bạn trai bố anh đi vắng, nhưng cô gái hoảng hồn thấy 1 người trong phòng đóng kín

| Tâm sự

GiadinhNet - Ăn cơm xong, em gái Quang nhất quyết không cho em rửa bát. Quang có việc cần ra ngoài nên bảo em vào phòng anh nghỉ ngơi trước.

Tuần trước em đã về nhà Quang ra mắt sau 7 tháng yêu nhau. Năm nay em 27 tuổi còn Quang 28, cũng không còn trẻ nữa nên hai đứa định cuối năm nay sẽ tổ chức đám cưới. Bởi vậy mà chúng em lên kế hoạch về ra mắt phụ huynh đôi bên, được gia đình ủng hộ thì thật không còn gì bằng.

Ngày em về ra mắt có mẹ và em gái anh tiếp đón. Bố Quang có việc đột xuất phải ra ngoài, biết em về nhưng không thể có mặt. Mọi người đều rất nhiệt tình và xởi lởi, mẹ và em gái anh đảm nhiệm việc nấu nướng không cho em vào bếp. Người nhà Quang thực sự rất hiếu khách, em cảm thấy thoải mái lắm. Tuy gia cảnh nhà Quang không giàu có nhưng sự tình cảm ấm áp này khiến em cảm thấy an tâm hơn về tương lai.

Ra mắt nhà bạn trai bố anh đi vắng, thấy 1 người trong phòng kín tôi vội chia tay - Ảnh 1.

Năm nay em 27 tuổi còn Quang 28, cũng không còn trẻ nữa nên hai đứa định cuối năm nay sẽ tổ chức đám cưới. (Ảnh minh họa)

Ăn cơm xong, em gái Quang nhất quyết không cho em rửa bát. Quang có việc cần ra ngoài nên bảo em vào phòng anh nghỉ ngơi trước. Đứng trước cửa phòng Quang, em giật mình nghe được tiếng động ở căn phòng nhỏ bên cạnh. Hình như phòng đó không có ai ở, vậy tại sao lại có tiếng động phát ra? Em nghĩ cũng chẳng có gì bí mật nên đẩy cửa vào xem thì kinh hai đến mức phải hét lên thất thanh khi nhìn thấy có một người trong căn phòng đó.

Đó là một bác trai trung niên đang nằm trên chiếc giường nhỏ. Nghe tiếng em hét, bác ấy quay lại nhìn em bằng ánh mắt vô hồn, không lên tiếng nói lời nào. Lúc đó em mới nhận ra bác ấy có phần giống Quang.

Mọi người chạy lại khi nghe em la lớn. Lúc ấy sự thật cũng được phơi bày, người đàn ông đó chính là bố Quang. Gia đình anh cố tình giấu ông vào đó, không để em nhìn thấy. Ông bị tai biến 2 năm nay, may mắn giữ lại được tính mạng nhưng hiện tại không thể nói hay đi lại được. Ông luôn cần người chăm sóc hàng ngày, thi thoảng lại phải nhập viện, rất tốn kém. 

- Anh xin lỗi. Anh biết hoàn cảnh nhà mình… Anh sợ em sẽ chê bai. Anh rất yêu em, không muốn để mất em…

Quang nghẹn ngào giải thích với em như vậy. Quang không có lỗi, gia đình anh cũng chẳng có lỗi gì hết, trái lại hoàn cảnh của anh còn có phần đáng thương. Em thương anh nhưng để kết hôn thì lại là vấn đề hoàn toàn khác, liên quan đến cả cuộc đời em. 

Ra mắt nhà bạn trai bố anh đi vắng, thấy 1 người trong phòng kín tôi vội chia tay - Ảnh 2.

Từ hôm đó về em vẫn tỏ ra bình thường với Quang nhưng trong lòng thì chỉ muốn buông tay. (Ảnh minh họa)

Em không cần bạn trai giàu có nhưng phải có chí tiến thủ, chứ không thể cả đời rau cháo nuôi nhau. Em không cần bố mẹ chồng có của ăn của để, mua nhà tặng xe cho các con, vậy nhưng cũng đừng quá khó khăn, là gánh nặng cho hai đứa. 

Bây giờ chúng em mới bước những bước đầu tiên gây dựng cuộc sống của mình, nếu còn phải gánh vác cả gia đình lớn nữa, vậy thì áp lực đến nhường nào. Đó là thực tế mà em phải đối mặt chứ tình yêu và tình thương cũng không thể giúp em cải thiện, vượt qua được.

Từ hôm đó về em vẫn tỏ ra bình thường với Quang nhưng trong lòng thì chỉ muốn buông tay. Nếu các chị ở vào hoàn cảnh của em thì các chị sẽ xử sự ra sao? Bức thư chia tay em đã soạn sẵn, cũng quyết tâm đường ai nấy đi rồi nhưng em phải nói sao để Quang không oán hận mình? 

QUỲNH CHI (GHI)
Bình luận (0)
Ý kiến của bạn

Cùng chuyên mục

Nghỉ hưu ở nhà chăm cháu, đến lúc muốn đi du lịch, tôi lặng người với câu hỏi của con trai

Nghỉ hưu ở nhà chăm cháu, đến lúc muốn đi du lịch, tôi lặng người với câu hỏi của con trai

Tâm sự -

GĐXH - Sau khi nghỉ hưu, tôi dành nhiều năm liền để chăm cháu. Tôi chưa bao giờ nghĩ đó là sự hy sinh, bởi thương con thương cháu thì giúp được gì tôi đều sẵn lòng. Chỉ đến khi muốn đi đâu đó vài ngày cùng bạn bè, tôi mới nhận ra cuộc sống của mình từ lâu đã gắn với lịch trình của các con. Và một câu hỏi của con trai khiến tôi lặng người: Có phải lâu nay, sự có mặt của tôi đã trở thành điều mặc nhiên với các con...

Gần 5 năm chăm hai cháu ngoại, đến ngày muốn về quê, tôi chạnh lòng khi nghe câu nói của thông gia

Gần 5 năm chăm hai cháu ngoại, đến ngày muốn về quê, tôi chạnh lòng khi nghe câu nói của thông gia

Tâm sự -

GĐXH - Suốt nhiều năm qua, tôi gác lại cuộc sống riêng để lên thành phố chăm hai cháu ngoại, chỉ mong con gái bớt vất vả. Đến khi chồng ở quê đau yếu, các cháu nội cũng cần người chăm nom, tôi quyết định trở về. Nhưng khi vô tình nghe được cuộc trò chuyện của thông gia, tôi mới cay đắng nhận ra, có lẽ những năm tháng mình nghĩ là tình thân, trong mắt họ lại chỉ là một sự tiện lợi.

Rời căn chung cư 150m² của con trai để vào viện dưỡng lão: Quyết định 'cởi trói' cho cả ba thế hệ của người mẹ tuổi 70

Rời căn chung cư 150m² của con trai để vào viện dưỡng lão: Quyết định 'cởi trói' cho cả ba thế hệ của người mẹ tuổi 70

Tâm sự -

GĐXH - Có con cái thành đạt, nhà cao cửa rộng giữa trung tâm thành phố, người mẹ già 70 tuổi vẫn kiên quyết ký hợp đồng vào viện dưỡng lão. Quyết định “ngược đời” này đã phản ánh những góc khuất trong tâm lý của người cao tuổi trong gia đình hiện đại.

Vợ chồng tôi 'cấm' ông bà can thiệp dạy con: Cái kết lặng người sau 2 năm vạch rõ ranh giới

Vợ chồng tôi 'cấm' ông bà can thiệp dạy con: Cái kết lặng người sau 2 năm vạch rõ ranh giới

Tâm sự -

GĐXH - Thấy ông bà nuông chiều cháu vô điều kiện, vợ chồng tôi từng kiên quyết vạch ra ranh giới, cấm ông bà can thiệp vào việc nuôi dạy con theo khoa học. Nhưng sau hai năm giữ khoảng cách, nhìn căn phòng trống và món quà muộn của ông nội, chúng tôi mới bàng hoàng nhận ra mình đã đánh mất điều trân quý nhất dưới danh nghĩa "dạy con đúng cách".

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.