Sự thật về chồng đằng sau cánh cửa phòng mổ khiến tôi nhớ mãi không quên

Chủ nhật, 22:00 13/08/2017 | Tâm sự

Anh ôm lấy tôi an ủi, cố kiềm chế những cơn khóc nấc của vợ.

30 tuổi, tôi đã từng có trong tay tất cả những gì mà mọi người phụ nữ đều mong muốn. Tôi là phó hiệu trưởng của một trường tiểu học. Công việc ổn định và được các em học sinh quý mến.

Chồng tôi mở tiệm cơ điện, công việc cũng rất tốt. Anh ít nói nhưng thể hiện tình cảm với vợ con bằng hành động là nhiều. Con gái tôi năm nay được 4 tuổi, ngoan ngoãn, lễ phép, học giỏi. Vợ chồng tôi thường xuyên đi du lịch đây đó để con gái có một tuổi thơ thật đẹp.

Và dù đi chơi hay ở nhà, con bé đều quấn lấy ba. Mỗi lần chồng tôi hỏi: “Con là gì của ba nè?”. Nó đều cười tít mắt nói: “Con là cái đuôi thỏ của ba”. Chồng tôi chăm con như công chúa, đòi gì cũng được nhưng cũng nghiêm khắc dạy con những điều không tốt.

Anh dù làm việc nặng nhọc nhưng chẳng ngại vào bếp nấu ăn cho vợ con. Sau đó còn ngồi đút con ăn từng muỗng một. Gia đình tôi trở thành hình mẫu hạnh phúc của nhiều người. Thậm chí mấy cô giáo trường tôi còn hay nói đùa ước gì sau này gặp được một người chồng tốt như chồng tôi.


Suốt một tuần, tôi chỉ có khóc và khóc. (Ảnh minh họa)

Suốt một tuần, tôi chỉ có khóc và khóc. (Ảnh minh họa)

Nhưng ông trời đúng là chẳng cho ai trọn vẹn cái gì. Hè năm trước, tôi điếng người nhận được kết quả mình có khối u ở ngực. Chỉ là tôi cảm thấy trong ngực mình nằng nặng, có khối u, đụng vào đau đớn nên đi kiểm tra. Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ bị ung thư . Mặc dù bác sĩ nói đó là u lành, chỉ cần mổ cắt bỏ là ổn. Nhưng như vậy đồng nghĩa với việc tôi chẳng còn ngực nữa.

Đêm đó, tôi khóc nấc lên. Chồng tôi đưa cơm tới tận miệng ép tôi ăn liền bị tôi hất tung. Anh lại im lặng dọn dẹp cơm rơi, chén bể. Anh cũng sợ con gái tôi biết nên đưa con bé về ngoại gửi một tuần. Suốt một tuần, tôi chỉ có khóc và khóc. Chỉ cần nghĩ đến chuyện không còn ngực nữa là tôi lại tuyệt vọng.

Chồng tôi vẫn lặng lẽ làm hết việc nhà rồi chạy qua chạy lại nhà ngoại để chăm con. Một hôm, anh ép tôi uống sữa để chuẩn bị nhập viện mổ. Tôi cầm lấy hộp sữa bóp nát đi. Anh giận dữ, lần đầu tiên tôi thấy anh giận như vậy với tôi.

Anh nói: “Em còn muốn cái gì hả? Chẳng phải em chỉ cắt đi bộ ngực thôi sao? Chẳng phải em vẫn còn cơ hội sống à? Mở to mắt ra nhìn xem ngoài kia biết bao nhiêu người khác phải chết vì u ác tính. Em quá may mắn rồi, chỉ đánh đổi bộ ngực thôi mà cũng khiến em tuyệt vọng thế à? Sao không nghĩ đến anh và con cần em chứ không cần bộ ngực của em?”.


Anh hét lên: Anh và con cần em chứ không cần bộ ngực của em?. (Ảnh minh họa)

Anh hét lên: "Anh và con cần em chứ không cần bộ ngực của em?". (Ảnh minh họa)

Anh vừa hét lên vừa đấm nát tấm kính trên phòng ngủ. Lúc này tôi mới hoảng hốt. Tôi vội chạy đi tìm khăn băng bó tay anh lại nhưng anh cứ ôm chặt lấy tôi. Tôi nghe thấy tiếng nấc khe khẽ của anh.

Tôi nhập viện phẫu thuật hơn 1 tuần. Chồng tôi lúc nào cũng ở bên cạnh. Tôi nghe mẹ kể, lúc tôi đang mê man trong phòng phẫu thuật thì anh bên ngoài cứ đi qua đi lại. Anh còn hút hết cả hai bao thuốc lá và uống liên tục mấy ly cà phê đen. Tôi vì đau (một phần cũng vì nhõng nhẽo) nên chẳng đi lại được. Anh cứ bế tôi đi vệ sinh, tắm rửa, giúp tôi thay quần áo cả tuần liền.

Giờ tôi chẳng còn ngực nữa và luôn phải dùng áo ngực đặc biệt dành cho người từng bị ung thư vú. Mỗi lần đứng trước gương với lồng ngực phẳng lỳ cùng vết sẹo xấu xí, tôi cảm thấy rất buồn nhưng cũng nhờ nó mà tôi mới nhận ra chồng mình yêu thương mình thế nào. Tấm chân tình này của anh, tôi sẽ dùng cả đời còn lại để báo đáp. Nhưng thú thật tôi cũng sợ dần dần anh sẽ chán tôi. Tôi vẫn cảm thấy rất tự ti, mong mọi người cho tôi lời động viên.

Theo Tri thức trẻ

Ý kiến của bạn
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'

Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'

Tâm sự - 18 giờ trước

GĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.

Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu

Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu

Tâm sự - 23 giờ trước

GĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.

Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt

Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.

Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình

Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...

Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện

Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.

Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững

Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.

Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể

Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.

Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...

Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.

Sau tuổi 60, càng sớm bỏ 3 điều này, những năm cuối đời càng bình yên

Sau tuổi 60, càng sớm bỏ 3 điều này, những năm cuối đời càng bình yên

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Đi qua hơn 60 năm cuộc đời, tôi mới hiểu điều khiến con người mệt mỏi nhất không phải tuổi tác, mà là những thứ mình cố giữ suốt nhiều năm.

Nghỉ hưu vẫn đi làm trả nợ thay con, tôi bàng hoàng khi thấy con dốc tiền đãi thông gia

Nghỉ hưu vẫn đi làm trả nợ thay con, tôi bàng hoàng khi thấy con dốc tiền đãi thông gia

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Nghỉ hưu chưa kịp tận hưởng cuộc sống, tôi quyết định đi làm bảo vệ để lấy tiền giúp con trai trả nợ rồi nhận ra bài học đắt giá.

Top

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.