Thăng chức cho chồng để giăng “bẫy tình” vợ?
GiadinhNet - Lần giở ngược lại mọi việc, tôi thấy Đường đối với tôi quá tốt. Phải chăng, điều đó để anh ta dễ bề chiếm đoạt Thơm? Anh ta lấy Thơm vào làm gì khi vai trò của vợ tôi đâu phải thực sự cần thiết?

Ảnh minh họa
Nghe tin một công ty đang cần tuyển người vào làm việc đúng chuyên môn được đào tạo, tôi quyết định đến phỏng vấn và không ngờ lại trúng tuyển dễ dàng như vậy. Vợ chồng tôi vô cùng sung sướng vì từ khi tốt nghiệp đại học, gần chục năm nay, cả hai đều phải làm những công việc tạm bợ, nay mới được làm đúng chuyên môn trong một cơ quan Nhà nước. Tôi biên chế trong phòng nghiệp vụ của công ty, dưới sự điều hành của một nữ trưởng phòng ở tuổi ngoài 30, chỉ hơn tôi vài tuổi. Chị này tên Hân, là thạc sĩ kinh tế, có nhan sắc.
Vào làm việc một thời gian, tôi nghe có người nói giữa Hân và vị thủ trưởng tên Đường có mối quan hệ ngoài luồng. Tôi về nói với vợ điều này thì Thơm gạt đi: “Anh đừng bận tâm đến những chuyện vô bổ ấy, chỉ tổ bất lợi. Nhất họ lại là sếp của mình, rách việc”. Vợ tôi nói quá đúng. Lời dị nghị là vậy nhưng chẳng ai dám công khai bàn tán gì. Lĩnh tháng lương đầu tiên, tôi bàn với vợ tổ chức cuộc liên hoan ở nhà hàng sang trọng mời vợ chồng sếp Đường và Hân đến dự, vừa để tạ ơn, vừa siết chặt mối quan hệ. Hân chỉ đến một mình vì chị ta sống độc thân, chẳng hiểu vì sao ngoài 30 tuổi, lại xinh đẹp nổi trội mà không lấy chồng. Cuộc liên hoan diễn ra khá vui vẻ. Tôi quan sát thấy Đường ứng xử rất giỏi, không có biểu hiện gì để vợ chồng tôi nghi ngờ quan hệ tình cảm của anh ta với nữ trưởng phòng.
Sau khi tôi ở công ty được một năm, trong một lần đi công tác với Đường vào miền Nam, anh đã nói với tôi: “Cậu làm việc tốt, được mọi người ghi nhận, ai cũng quý mến. Mình có ý định đề bạt cậu làm Phó phòng, giúp việc cô Hân, kiêm trợ lý chuyên môn cho mình. Việc này lẽ ra Hân đảm nhiệm. Nhưng cô ấy là nữ, không tiện, nhất là luôn phải đi công tác, khó tránh khỏi những dị nghị”. Tôi rất mừng. Sau đợt công tác ấy, tôi về kể cho Thơm nghe sếp Đường có ý định đề bạt tôi. Cứ tưởng cô nàng phải vui lắm, không ngờ rất bình thản, chỉ nói: “Anh phải lượng khả năng xem có kham nổi không và chị Hân có thực sự ok anh không, hay ý chị ấy muốn khác”. Tôi nói là mọi việc rất ổn. Anh em trong phòng cũng thuận, chị Hân với anh Đường là một.
Chỉ một tháng sau cái lần đi công tác với sếp Đường, tôi nhận quyết định bổ nhiệm Phó phòng. Hân đã giao hẳn cho tôi phụ trách một mảng việc mà trước đây chị ấy phải ôm. Thêm việc trợ lý chuyên môn cho sếp, tôi hay phải đi công tác cùng Đường, luôn vào Nam ra Bắc, thỉnh thoảng lại đi nước ngoài. Thu nhập được cải thiện rõ rệt so với trước, lại luôn tất cả chỉ vì vợ con, chẳng bao giờ để mắt đến bóng hồng nào nên Thơm rất vui vẻ.
Cũng trong một lần đi công tác cùng Đường vào Đà Nẵng, anh hỏi thăm tôi về công việc của Thơm. Tôi nói chưa đâu vào đâu, việc thất thường, thu nhập không ổn định. Đường nói sẽ nhận cả vợ tôi vào công ty làm việc. Rồi việc này được giải quyết rất gọn nhẹ sau đó. Vợ tôi chính thức được nhận vào làm việc ở một phòng chuyên môn khác, có địa điểm làm việc ở chỗ khác (công ty tôi có nhiều cơ sở khác nhau). Như vậy là rất tiện, vì chúng tôi đều không thích cùng một chỗ làm việc. Thủ trưởng Đường tỏ ra rất tâm lý.
Vậy là chúng tôi quá may mắn, thuận lợi. Còn gì phải kể nữa? Vâng. Một lần, sau chuyến vào Sài Gòn công tác ba tháng, lúc trở ra, tôi nghe có dư luận xì xào giữa Thơm và Đường có mối quan hệ không bình thường. Lúc đầu, tôi cố kìm nén, chỉ lặng lặng quan sát thì không thấy có gì. Nhưng dư luận mỗi lúc càng rộ lên, khiến tôi không thể cho qua. Và đặc biệt, chính chị Hân đã cho tôi biết mối quan hệ giữa vợ tôi và giám đốc Đường. Chị nói với tôi: “Tôi nói với cậu để tùy cậu tìm cách xử lý thông tin, nhưng chớ để lộ với ai là tôi nói chuyện này, kẻo làm ơn lại mang oán”. Tôi hứa với Hân sẽ làm theo lời chị dặn.
Tôi mất ăn mất ngủ, suy nghĩ mông lung xem nên như thế nào thì Thơm phát hiện ra sự bất bình thường của tôi, đã gặng hỏi. Vợ đã chủ động, tôi quyết định nói chuyện. Thơm tỏ ra rất ngạc nhiên và phản ứng dữ dội. Cô yêu cầu tôi phải nói rõ nghe ai nói. Tôi không thể đáp ứng vì đã hứa với chị Hân. Nhưng Thơm đã nói: “Anh cần bảo vệ ai đó hơn hạnh phúc gia đình sao? Anh với em là một. Anh cho em biết để em hiểu vì sao có dư luận tệ hại này, chứ em cũng phải giữ cho họ chứ. Sao anh có thể lo ngại?”. Tôi buộc phải nói biết được chuyện là do Hân kể. Lúc này Thơm đã trở nên bình tĩnh hơn, nói với tôi: “Vậy là em hiểu rồi. Anh quên là giữa Hân và sếp có mối quan hệ riêng bí mật sao. Anh Đường rất thích em. Nhạy cảm của phụ nữ đã cho em biết điều này ngay từ buổi liên hoan vợ chồng mình mời họ. Không khó hiểu khi anh ấy dễ dàng nhận em vào làm việc. Nhưng tự tin ở bản thân, cây ngay không sợ chết đứng, mình cần công việc chứ không sợ chuyện vớ vẩn nên em đã không e ngại gì mà không nhận lời vào làm việc. Tình cảm của Đường với em đã không qua được mắt Hân. Chị ấy đã ghen, tìm cách triệt trước đó mà. Chị này ghê gớm thật…”
Nghe vợ nói, tôi thấy có lý và phần nào yên tâm. Cứ bằng vào tính cách của Thơm, tôi hoàn toàn tin vợ mình chung thủy. Nhưng khi đến cơ quan nghe tin người này, người nọ xì xào thì tôi lại gợn lên sự hồ nghi. Nhất là vợ tôi vừa có thai được 3 tháng, tôi nhẩm tính đúng thời gian tôi vào Sài Gòn công tác. Nhưng việc này, tôi không thể lấy làm căn cứ vì trước hôm tôi bay, chúng tôi có quan hệ gối chăn. Khả năng mỗi người là tác giả cái thai đều có thể là 50-50. Vợ tôi cũng rất có nhan sắc, lại trẻ hơn Hân. Đường là người đàn ông thành đạt, lại điển trai, được rất nhiều phụ nữ để ý. Việc anh ta mê vợ tôi không khó hiểu. Sự đáp lại ở phía Thơm mới là vấn đề.
Thưa các anh, chị. Tôi hiện rất phân vân. Không phải là không tin vợ, nhưng dư luận luôn dội vào, khiến tôi bán tín bán nghi. Lần giở ngược lại mọi việc, tôi thấy Đường đối với tôi quá tốt. Phải chăng, điều đó để anh ta dễ bề chiếm đoạt Thơm? Anh ta lấy Thơm vào làm gì khi vai trò của vợ tôi đâu phải thực sự cần thiết? Nhưng việc Hân muốn độc chiếm Đường, càng ngày tôi càng thấy đúng, chứ không phải chỉ là dư luận. Vậy cô ấy tung tin và nói với tôi cũng là một lô-gic tất yếu. Tôi rất đỗi vui sướng khi biết vợ đang mang bầu. Nhưng sẽ là bi kịch khủng khiếp khi tác giả cái thai không phải là tôi. Tôi thấy hối hận khi để vợ vào công ty làm việc và trỗi dậy ý định để cô rời vị trí công tác hiện tại. Nhưng mỗi khi nhìn thấy vợ vẫn vô tư, rất tự tin, rất đàng hoàng, thể hiện như không có chuyện gì xỷ ra, tôi cảm thấy ân hận vì đã nghi oan cho cô ấy. Những lúc như vậy, tôi có mặc cảm mình có tội với vợ. Tôi đang rất khủng hoảng, không biết nên làm thế nào trong lúc này?
Trần Xuân Lợi (Quận Đống Đa, HN)
Nhà văn – Tiến sĩ tâm lý Nguyễn Đình San:
Việc anh nghi ngờ vợ không có chút cơ sở nào, chỉ là sự suy diễn, do quá yêu vợ và cô ấy lại có sức hấp dẫn. Hãy nhanh chóng thoát ra khỏi trạng thái tâm lý bất ổn, không có lợi này. Cứ như những gì anh kể, cô Thơm là người vợ rất đàng hoàng, thông minh và chín chắn. Mọi việc sẽ được sáng tỏ khi đứa trẻ ra đời. Tốt nhất là hãy tin ở vợ, cùng cô ấy tháo gỡ mọi vướng mắc và phải phớt lờ mọi chuyện, coi như không thấy, không nghe. Tin rằng, vợ anh sẽ biết cách làm sao vừa thoát khỏi sự háo sắc của sếp, vừa bảo toàn được công việc và hạnh phúc gia đình. Anh hãy tin và cảm ơn cô ấy.
Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu
Tâm sự - 3 giờ trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.
Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt
Tâm sự - 15 giờ trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.
Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình
Tâm sự - 22 giờ trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...
Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.
Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.
Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.
Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.
Sau tuổi 60, càng sớm bỏ 3 điều này, những năm cuối đời càng bình yên
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Đi qua hơn 60 năm cuộc đời, tôi mới hiểu điều khiến con người mệt mỏi nhất không phải tuổi tác, mà là những thứ mình cố giữ suốt nhiều năm.
Nghỉ hưu vẫn đi làm trả nợ thay con, tôi bàng hoàng khi thấy con dốc tiền đãi thông gia
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu chưa kịp tận hưởng cuộc sống, tôi quyết định đi làm bảo vệ để lấy tiền giúp con trai trả nợ rồi nhận ra bài học đắt giá.
Tôi phát hiện chồng nợ nửa tỷ đồng vì lối sống ham hưởng thụ
Tâm sự - 2 ngày trướcSau hai năm kết hôn, tôi cứ ngỡ mình may mắn khi lấy được người chồng tâm lý, yêu chiều vợ. Nhưng một tin nhắn đòi nợ đã khiến mọi thứ sụp đổ.
Đến tuổi 60 mới hiểu: Có 3 việc cha mẹ càng làm nhiều, tuổi già càng dễ cô quạnh
Tâm sựGĐXH - Có những điều tôi từng nghĩ là yêu thương, nhưng đến sau tuổi 60 mới nhận ra lại vô tình trở thành gánh nặng cho chính mình và con cái.