Tôi lấy chồng để chạy trốn tình yêu
Chỉ còn 2 tháng nữa là tôi lên xe hoa, nhưng tôi không cảm thấy hạnh phúc, mà thay vào đó là cảm giác lo lắng, sợ hãi. Bởi tôi biết, đây là một đám cưới không có tình yêu, hay nói đúng hơn, tôi không hề yêu anh.
Tôi năm nay đã 27 tuổi, ở tuổi tôi, nhiều người đã yên bề gia thất, còn tôi vẫn đi về một mình. Không phải tôi quá xấu xí nên không được ai yêu, mà tôi chẳng thể yêu được ai, sau mối tình đầu dang dở kéo dài 5 năm trời.
Tôi biết yêu từ năm tôi 18 tuổi, khi ấy người yêu của tôi là một người bạn học cùng cấp 3. Chúng tôi yêu nhau, và cùng nhau ra Hà Nội học đại học. Những tháng ngày xa quê, thiếu thốn tình cảm gia đình, càng làm cho chúng tôi thêm gắn bó với nhau hơn.
Mặc dù chưa cưới, chúng tôi vẫn dọn về sống với nhau như vợ chồng. Chúng tôi đã có những ngày thực sự hạnh phúc bên nhau, anh nói anh yêu tôi, tình yêu ấy hiển nhiên như một ngày thì phải có ngày và có đêm vậy. Nếu tôi là đêm thì anh sẽ là ngày, chúng tôi sẽ không bao giờ chia xa nhau.
Sau mối tình đầu dang dở đó, tôi chẳng dám yêu ai, vì tôi sợ họ lại phản bội mình thêm một lần nữa. Bạn bè tôi, lần lượt lấy chồng, lấy vợ ổn định cuộc sống, mỗi lần về quê thấy tôi vẫn một mình bố mẹ tôi rất lo lắng và muốn tôi lấy chồng. Một người bạn của mẹ làm mối cho tôi một anh kỹ sư xây dựng cũng làm ở Hà Nội, chúng tôi gặp nhau vài lần, anh cũng yêu quý tôi và muốn tiến tới hôn nhân.
Anh là một người đàn ông tốt, tôi cảm nhận được điều đó. Chỉ có điều, tôi chẳng có cảm xúc yêu đương gì khi ở bên anh, nhưng tôi vẫn đồng ý cưới anh, chỉ bởi vì tôi muốn kết thúc cuộc sống độc thân, muốn có chồng để quên đi người đàn ông đã làm tôi đau khổ.