Tôi nợ bản thân và các con sự bình yên
Tôi sinh được 2 con, một đứa 4 tuổi và một đứa 10 tháng. Tôi có cảm giác như kể từ khi đứa bé được sinh ra, chồng tôi rất khó kiềm chế tính khí của mình với đứa con lớn.
Phát ngán với người vợ hễ mở lời là chê bai chồng còn suốt ngày mang chồng ra so sánh với "chồng nhà người ta"Tôi cũng bực bội khi phải nghe chồng la hét. Có hôm, anh cáu giận đến mức không cho chúng tôi vào nhà vệ sinh để đánh răng. Con tôi còn quá nhỏ nên chưa thể tự làm mọi việc, vì thế con cần sự giúp đỡ của bố mẹ.
Những lúc mệt mỏi, nghe tiếng mè nheo của con, tôi thực sự khó chịu và cảm thấy phiền phức, nhưng tôi cố gắng giữ quan điểm rằng con chỉ là một đứa bé, đôi khi tình cảm và cảm xúc của con còn lớn hơn cơ thể mà con đang có.
Con là đứa trẻ hoạt ngôn, nhưng ngay cả như vậy, con vẫn không có khả năng truyền đạt hết những gì con đang cảm thấy. Vì thế, con khiến chồng tôi tức giận trong rất nhiều tình huống. Điều đó khiến tôi lo lắng.
Hơn cả những lo lắng, tính khí của anh nhiều lúc làm tôi hoảng sợ. So với con, anh là người đàn ông quá to lớn vì thế, những tiếng quát mắng của anh vượt quá sức chịu đựng của con.
Không muốn con bị tổn thương thêm nữa về tinh thần, tôi đã nhẹ nhàng nói với anh: “Em nghĩ, anh có thể kiềm chế sự cáu giận bằng cách ra ngoài công viên, đi dạo vài vòng cho để thư giãn đầu óc”. Tôi không ngờ, khi nghe điều đó, anh dường như phát điên với ý nghĩ tôi đang ám chỉ anh là một người cha bạo lực.

Ảnh minh họa
“Không, em không nghĩ anh cố ý làm tổn thương con trai của chúng ta. Em cũng không nghĩ anh vô tình làm tổn thương con, nhưng cách anh cư xử và giọng điệu tức giận của anh làm con sợ. Đó cũng là điều làm em lo ngại”, Mặc những lời giải thích của tôi, anh vẫn chứng nào nật nấy, thậm chí anh còn quát mắng mẹ con tôi bằng âm lượng lớn hơn.
Tôi có cảm giác tính nóng của anh được di truyền từ bố. Bố chồng tôi cũng là một người đàn ông to lớn với tính khí bộc phát - không bạo lực với thể xác, nhưng rất hay to tiếng và có những biểu cảm đáng sợ.
Tôi từng trực tiếp chứng kiến điều này trong một dịp về thăm nhà chồng. Đây không phải là một không khí gia đình mà tôi mong muốn. Tôi thực sự không thích con mình lớn lên với một ông bố tức giận và một bà mẹ chỉ biết xoa dịu.
Tôi không được lớn lên trong một môi trường lý tưởng. Bố tôi góa bụa và mắc chứng rối loạn lưỡng cực, nhưng ít nhất ông cũng hiền lành và không bao giờ có những tiếng nói giận dữ hay những biểu cảm đáng sợ.
Càng lo lắng cho các con, tôi càng quyết tâm thay đổi tình hình. Tôi nghĩ, bạo hành nhau về tinh thần cũng tồi tệ như bạo hành thể chất. Tiếng la hét, quát nạt là quá sức chịu đựng đối với một đứa trẻ. Sự tức giận thể hiện trong giọng điệu và cơn thịnh nộ của anh gây tổn thương sâu sắc cho cả tôi và 2 con.
Tôi hiểu rằng anh chán nản, bất lực vì sự phiền toái của các con. Khi không thể kiên nhẫn với các con, anh bắt đầu nổi cơn thịnh nộ. Cơn thịnh nộ của anh khiến tôi và các con cảm thấy không khác gì một trận động đất. Điều khó khăn với tôi lúc này là anh không chịu tiếp nhận bất cứ lời góp ý nào, cho dù tôi cố gắng phân tích tỉ mỉ và vô cùng hợp lý.
Không vì thế mà tôi buông xuôi. Sau một thời gian tìm hiểu, tôi phát hiện anh mắc chứng sợ hãi nhiều thứ, và để che giấu điều này, anh tìm cách đổ lỗi cho mọi người. Nhớ đến việc bố chồng hay cáu giận nên tôi cho rằng anh có thể cũng là nạn nhân của sự bạo hành tinh thần từ khi còn nhỏ. Nhưng có lẽ chính anh cũng không biết điều đó. Vì thế, anh từ chối hợp tác mỗi khi tôi muốn nói về chủ đề này. Thậm chí, anh còn phản kháng rất quyết liệt khi tôi muốn giúp đỡ.
Một người bạn khuyên tôi nên tìm một nhà trị liệu cho riêng mình. Cô ấy giải thích: “Cậu phải gặp bác sĩ trị liệu này thường xuyên nhất có thể để quyết định xem cậu sẽ tiến hành như thế nào trong mối quan hệ này. Nếu chồng cậu muốn hợp tác thì càng tốt, nhưng cậu phải cứng rắn hơn. Một người cha khủng bố con mình, về tình cảm hay thể chất, là điều không thể chấp nhận được. Nó gây tổn hại cho con cái của cậu.
Cảm giác sợ hãi sâu sắc về cha mẹ khiến đứa trẻ thường xuyên lo lắng và hoảng loạn. Trẻ em bị bạo hành tinh thần có nhiều khả năng gặp các vấn đề về giấc ngủ, ăn uống, trầm cảm, chậm phát triển. Sau này, khi lớn hơn, chúng còn có xu hướng sa đà vào việc lạm dụng chất kích thích, đánh giá thấp bản thân và có ý định tự tử.
Gia đình của cậu có đi theo hướng nào thì cậu cũng đang nợ bản thân và các con sự bình yên. Tớ biết, mặc dù cậu không thể thay đổi người bạn đời của mình, nhưng hãy can thiệp nhiều nhất có thể vì hai đứa con nhỏ của cậu”.
Vợ cũ mời cưới với tâm trạng hả hê, trông thấy người sắp kết hôn là ai tôi lại thấy tội nghiệp cô ấy
Hôn nhân ở tuổi trung niên: Chồng ngoại tình nhưng tôi chưa ly hôn
Tâm sự - 5 giờ trướcGĐXH - Có những cuộc hôn nhân kết thúc bằng một tờ đơn ly hôn. Nhưng cũng có những cuộc hôn nhân đã chết từ rất lâu mà người trong cuộc vẫn cố gắng giữ lại. Không phải vì còn yêu. Cũng không phải vì không biết đau. Mà bởi họ còn những điều chưa thể buông bỏ.
Sau tuổi trung niên, tôi không còn sợ già đi vì nhận ra 4 điều giúp mình sống bình yên hơn
Tâm sự - 11 giờ trướcGĐXH - Nhiều người xem tuổi trung niên là giai đoạn đầy áp lực. Thế nhưng với tôi đây lại là khởi đầu của sự an yên và thấu hiểu bản thân sâu sắc hơn.
Tưởng nghỉ hưu là lúc tận hưởng, tôi trả giá đắt vì không có nổi một khoản tiết kiệm
Tâm sự - 19 giờ trướcGĐXH - Nghỉ hưu, việc chi tiêu thiếu kế hoạch có thể khiến cuộc sống đối mặt với những rủi ro không ngờ tới.
52 tuổi và nỗi khổ tâm mang tên: Không còn ai cần đến mình!
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Hiện nay, có một nỗi lòng mà rất nhiều phụ nữ tuổi trung niên đang mang theo, nhưng hiếm khi nói ra. Họ vẫn vui vẻ, vẫn đi chợ mỗi sáng, vẫn chăm lo cho gia đình. Nhìn bên ngoài, mọi thứ dường như vẫn bình thường. Nhưng sâu trong lòng, có những đêm họ nằm trằn trọc và tự hỏi: Liệu mình còn quan trọng với ai nữa không?
Tôi có lương hưu, em họ không có đồng nào nhưng người an nhàn lại là em ấy
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi từng tin chỉ cần có lương hưu ổn định và tiền tiết kiệm đủ lớn, tuổi già sẽ an nhàn. Thế nhưng sau chuyến về quê thăm người em họ, tôi mới nhận ra mình đã nhầm.
Con anh chị về quê cả tháng chả sao, con tôi lên Hà Nội 1 tuần đã bị kêu tốn kém
Tâm sự - 2 ngày trướcHè nào anh chị cũng đưa 2 cháu về quê ở nhà tôi 2 tháng nhưng chỉ đưa 1 triệu đồng; con tôi năm nay mới lên Hà Nội chơi 1 tuần mà chị dâu đã bóng gió kêu tốn kém.
Tuổi già, bỏ thành phố về quê an dưỡng, tôi hối hận sau chưa đầy 2 năm
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm lần lượt về quê và sống cùng con cái, tôi nhận ra đâu mới là nơi phù hợp nhất để an dưỡng tuổi già một cách bình yên.
Qua tuổi 40, tôi coi chồng như người bạn sống cùng nhà
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH – Hiện tại, vợ chồng tôi vẫn tôn trọng nhau, vẫn làm tròn trách nhiệm của mình với gia đình, chỉ có điều, đã không còn cảm xúc đặc biệt với nhau như trước.
Bước qua tuổi 65, tôi dừng làm 4 việc: Tuổi già nhẹ nhõm hẳn
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già hạnh phúc là được sống bên con cháu. Nhưng sau nhiều biến cố, tôi nhận ra sự bình yên khi về già lại đến từ việc biết buông bỏ đúng lúc.
Chết lặng khi chồng xin ly hôn sau 10 năm chung sống để quay lại với người yêu cũ
Tâm sự - 3 ngày trướcKhi người yêu cũ của chồng bất ngờ ly hôn, anh thú nhận chưa từng quên cô ấy và xin tôi cho anh cơ hội được sống thật với cảm xúc của mình.
Bỏ hơn 600 triệu xây nhà cho bố mẹ chồng, 1 năm sau, tôi bật khóc trong buổi họp chia đất
Tâm sựGĐXH - Nghe bố chồng công bố việc phân chia đất, tôi bất giác nhìn chồng, sự tủi thân cứ thế dâng trào...

