Tôi nợ bản thân và các con sự bình yên
Tôi sinh được 2 con, một đứa 4 tuổi và một đứa 10 tháng. Tôi có cảm giác như kể từ khi đứa bé được sinh ra, chồng tôi rất khó kiềm chế tính khí của mình với đứa con lớn.
Phát ngán với người vợ hễ mở lời là chê bai chồng còn suốt ngày mang chồng ra so sánh với "chồng nhà người ta"Tôi cũng bực bội khi phải nghe chồng la hét. Có hôm, anh cáu giận đến mức không cho chúng tôi vào nhà vệ sinh để đánh răng. Con tôi còn quá nhỏ nên chưa thể tự làm mọi việc, vì thế con cần sự giúp đỡ của bố mẹ.
Những lúc mệt mỏi, nghe tiếng mè nheo của con, tôi thực sự khó chịu và cảm thấy phiền phức, nhưng tôi cố gắng giữ quan điểm rằng con chỉ là một đứa bé, đôi khi tình cảm và cảm xúc của con còn lớn hơn cơ thể mà con đang có.
Con là đứa trẻ hoạt ngôn, nhưng ngay cả như vậy, con vẫn không có khả năng truyền đạt hết những gì con đang cảm thấy. Vì thế, con khiến chồng tôi tức giận trong rất nhiều tình huống. Điều đó khiến tôi lo lắng.
Hơn cả những lo lắng, tính khí của anh nhiều lúc làm tôi hoảng sợ. So với con, anh là người đàn ông quá to lớn vì thế, những tiếng quát mắng của anh vượt quá sức chịu đựng của con.
Không muốn con bị tổn thương thêm nữa về tinh thần, tôi đã nhẹ nhàng nói với anh: “Em nghĩ, anh có thể kiềm chế sự cáu giận bằng cách ra ngoài công viên, đi dạo vài vòng cho để thư giãn đầu óc”. Tôi không ngờ, khi nghe điều đó, anh dường như phát điên với ý nghĩ tôi đang ám chỉ anh là một người cha bạo lực.

Ảnh minh họa
“Không, em không nghĩ anh cố ý làm tổn thương con trai của chúng ta. Em cũng không nghĩ anh vô tình làm tổn thương con, nhưng cách anh cư xử và giọng điệu tức giận của anh làm con sợ. Đó cũng là điều làm em lo ngại”, Mặc những lời giải thích của tôi, anh vẫn chứng nào nật nấy, thậm chí anh còn quát mắng mẹ con tôi bằng âm lượng lớn hơn.
Tôi có cảm giác tính nóng của anh được di truyền từ bố. Bố chồng tôi cũng là một người đàn ông to lớn với tính khí bộc phát - không bạo lực với thể xác, nhưng rất hay to tiếng và có những biểu cảm đáng sợ.
Tôi từng trực tiếp chứng kiến điều này trong một dịp về thăm nhà chồng. Đây không phải là một không khí gia đình mà tôi mong muốn. Tôi thực sự không thích con mình lớn lên với một ông bố tức giận và một bà mẹ chỉ biết xoa dịu.
Tôi không được lớn lên trong một môi trường lý tưởng. Bố tôi góa bụa và mắc chứng rối loạn lưỡng cực, nhưng ít nhất ông cũng hiền lành và không bao giờ có những tiếng nói giận dữ hay những biểu cảm đáng sợ.
Càng lo lắng cho các con, tôi càng quyết tâm thay đổi tình hình. Tôi nghĩ, bạo hành nhau về tinh thần cũng tồi tệ như bạo hành thể chất. Tiếng la hét, quát nạt là quá sức chịu đựng đối với một đứa trẻ. Sự tức giận thể hiện trong giọng điệu và cơn thịnh nộ của anh gây tổn thương sâu sắc cho cả tôi và 2 con.
Tôi hiểu rằng anh chán nản, bất lực vì sự phiền toái của các con. Khi không thể kiên nhẫn với các con, anh bắt đầu nổi cơn thịnh nộ. Cơn thịnh nộ của anh khiến tôi và các con cảm thấy không khác gì một trận động đất. Điều khó khăn với tôi lúc này là anh không chịu tiếp nhận bất cứ lời góp ý nào, cho dù tôi cố gắng phân tích tỉ mỉ và vô cùng hợp lý.
Không vì thế mà tôi buông xuôi. Sau một thời gian tìm hiểu, tôi phát hiện anh mắc chứng sợ hãi nhiều thứ, và để che giấu điều này, anh tìm cách đổ lỗi cho mọi người. Nhớ đến việc bố chồng hay cáu giận nên tôi cho rằng anh có thể cũng là nạn nhân của sự bạo hành tinh thần từ khi còn nhỏ. Nhưng có lẽ chính anh cũng không biết điều đó. Vì thế, anh từ chối hợp tác mỗi khi tôi muốn nói về chủ đề này. Thậm chí, anh còn phản kháng rất quyết liệt khi tôi muốn giúp đỡ.
Một người bạn khuyên tôi nên tìm một nhà trị liệu cho riêng mình. Cô ấy giải thích: “Cậu phải gặp bác sĩ trị liệu này thường xuyên nhất có thể để quyết định xem cậu sẽ tiến hành như thế nào trong mối quan hệ này. Nếu chồng cậu muốn hợp tác thì càng tốt, nhưng cậu phải cứng rắn hơn. Một người cha khủng bố con mình, về tình cảm hay thể chất, là điều không thể chấp nhận được. Nó gây tổn hại cho con cái của cậu.
Cảm giác sợ hãi sâu sắc về cha mẹ khiến đứa trẻ thường xuyên lo lắng và hoảng loạn. Trẻ em bị bạo hành tinh thần có nhiều khả năng gặp các vấn đề về giấc ngủ, ăn uống, trầm cảm, chậm phát triển. Sau này, khi lớn hơn, chúng còn có xu hướng sa đà vào việc lạm dụng chất kích thích, đánh giá thấp bản thân và có ý định tự tử.
Gia đình của cậu có đi theo hướng nào thì cậu cũng đang nợ bản thân và các con sự bình yên. Tớ biết, mặc dù cậu không thể thay đổi người bạn đời của mình, nhưng hãy can thiệp nhiều nhất có thể vì hai đứa con nhỏ của cậu”.
Vợ cũ mời cưới với tâm trạng hả hê, trông thấy người sắp kết hôn là ai tôi lại thấy tội nghiệp cô ấy
Về già, tôi nhận ra điều đáng sợ nhất không phải nghèo mà là không còn nơi thuộc về mình
Tâm sự - 23 phút trướcGĐXH - Khi bước sang tuổi xế chiều, tôi mới hiểu rằng tài sản quý giá nhất không phải tiền bạc hay lương hưu, mà là một mái nhà thuộc về chính mình.
Người giàu không thông minh hơn bạn, họ chỉ khác biệt ở một tư duy này
Tâm sự - 3 giờ trướcGĐXH - Sau 7 năm nghiên cứu, trò chuyện và làm việc với những người giàu tôi nhận ra họ có một điểm chung đặc biệt.
Nếu sau này mẹ lẫn, hãy đưa mẹ vào viện dưỡng lão!
Tâm sự - 14 giờ trướcGĐXH - Khi còn trẻ, ít ai muốn nghĩ đến tuổi già. Cũng giống như khi còn minh mẫn, ít ai muốn tưởng tượng đến một ngày mình sẽ quên đi những người thân yêu nhất. Nhưng rồi thời gian vẫn lặng lẽ trôi. Và có những nỗi lo chỉ khi bước qua tuổi 60, người ta mới thực sự hiểu...
Sau tuổi 30, người khôn ngoan thanh lọc 4 thứ khiến cuộc đời nặng gánh
Tâm sự - 15 giờ trướcGĐXH - Khi bước sang tuổi 30, điều cần làm không còn là tích lũy thật nhiều, mà là biết chọn lọc.
Tôi mất công việc lương 1,5 tỷ đồng/năm chỉ vì một câu quá thật thà khi phỏng vấn
Tâm sự - 19 giờ trướcGĐXH - Tưởng tìm được cơ hội thay đổi cuộc đời, thế nhưng chỉ vì một câu trả lời quá thật trong buổi phỏng vấn, tôi đã đánh mất công việc nhận mức lương đáng mơ ước.
Sang tên hết đất đai cho con, ngoài 70 tuổi, mẹ tôi có nguy cơ không còn nhà để ở
Tâm sự - 23 giờ trướcGĐXH - Tôi thương mẹ - người từng dành cả tuổi trẻ để cùng bố làm lụng gây dựng cơ ngơi này. Vậy mà giờ đây, ngay cả việc giữ lại mái nhà mình đang sống cũng không còn quyền quyết định.
Nghỉ làm thuê sau 11 năm để làm chủ, tôi mất trắng vốn và gánh thêm nợ chỉ sau 7 tháng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Chán cảnh làm thuê, tôi quyết định đầu tư mở cửa hàng quần áo. Thế nhưng chỉ sau 7 tháng tôi nhận ra làm chủ không hề dễ dàng như tưởng tượng.
36 năm oán trách mẹ bỏ đi, cuối cùng tôi là người phải nói lời xin lỗi
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Suốt hơn 30 năm, tôi trách mẹ vì nghĩ bà không thương tôi nên mới bỏ đi. Chỉ đến khi chính mình rơi vào hoàn cảnh tương tự, tôi mới hiểu nỗi đau và sự bất lực của mẹ năm xưa.
Bán nhà 31 tỷ để về quê trồng rau nuôi cá, tôi nhận ra sự thật không như mơ
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm lao lực ở thành phố lớn, tôi quyết định bán căn nhà 27 tỷ đồng để về quê sống chậm, trồng rau, nuôi cá. Nhưng trải nghiệm thực tế không dễ thở như tôi nghĩ.
Dốc hết tiền cho con, đến khi vào viện dưỡng lão tôi mới hiểu đâu là chỗ dựa thật sự
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Bước sang tuổi 65, ông mới thấm thía một điều rằng tuổi già hạnh phúc không phụ thuộc hoàn toàn vào con cái hay tài sản, mà nằm ở những điều tưởng chừng rất đơn giản.
Góp tiền xây nhà ở chung sau nghỉ hưu, 3 chị em tôi từ người thân trở thành người dưng
Tâm sựGĐXH - Chỉ sau vài tháng thi công, giấc mơ an hưởng tuổi già của ba chị em tôi nhanh chóng tan vỡ.

