Tôi nợ bản thân và các con sự bình yên
Tôi sinh được 2 con, một đứa 4 tuổi và một đứa 10 tháng. Tôi có cảm giác như kể từ khi đứa bé được sinh ra, chồng tôi rất khó kiềm chế tính khí của mình với đứa con lớn.
Phát ngán với người vợ hễ mở lời là chê bai chồng còn suốt ngày mang chồng ra so sánh với "chồng nhà người ta"Tôi cũng bực bội khi phải nghe chồng la hét. Có hôm, anh cáu giận đến mức không cho chúng tôi vào nhà vệ sinh để đánh răng. Con tôi còn quá nhỏ nên chưa thể tự làm mọi việc, vì thế con cần sự giúp đỡ của bố mẹ.
Những lúc mệt mỏi, nghe tiếng mè nheo của con, tôi thực sự khó chịu và cảm thấy phiền phức, nhưng tôi cố gắng giữ quan điểm rằng con chỉ là một đứa bé, đôi khi tình cảm và cảm xúc của con còn lớn hơn cơ thể mà con đang có.
Con là đứa trẻ hoạt ngôn, nhưng ngay cả như vậy, con vẫn không có khả năng truyền đạt hết những gì con đang cảm thấy. Vì thế, con khiến chồng tôi tức giận trong rất nhiều tình huống. Điều đó khiến tôi lo lắng.
Hơn cả những lo lắng, tính khí của anh nhiều lúc làm tôi hoảng sợ. So với con, anh là người đàn ông quá to lớn vì thế, những tiếng quát mắng của anh vượt quá sức chịu đựng của con.
Không muốn con bị tổn thương thêm nữa về tinh thần, tôi đã nhẹ nhàng nói với anh: “Em nghĩ, anh có thể kiềm chế sự cáu giận bằng cách ra ngoài công viên, đi dạo vài vòng cho để thư giãn đầu óc”. Tôi không ngờ, khi nghe điều đó, anh dường như phát điên với ý nghĩ tôi đang ám chỉ anh là một người cha bạo lực.

Ảnh minh họa
“Không, em không nghĩ anh cố ý làm tổn thương con trai của chúng ta. Em cũng không nghĩ anh vô tình làm tổn thương con, nhưng cách anh cư xử và giọng điệu tức giận của anh làm con sợ. Đó cũng là điều làm em lo ngại”, Mặc những lời giải thích của tôi, anh vẫn chứng nào nật nấy, thậm chí anh còn quát mắng mẹ con tôi bằng âm lượng lớn hơn.
Tôi có cảm giác tính nóng của anh được di truyền từ bố. Bố chồng tôi cũng là một người đàn ông to lớn với tính khí bộc phát - không bạo lực với thể xác, nhưng rất hay to tiếng và có những biểu cảm đáng sợ.
Tôi từng trực tiếp chứng kiến điều này trong một dịp về thăm nhà chồng. Đây không phải là một không khí gia đình mà tôi mong muốn. Tôi thực sự không thích con mình lớn lên với một ông bố tức giận và một bà mẹ chỉ biết xoa dịu.
Tôi không được lớn lên trong một môi trường lý tưởng. Bố tôi góa bụa và mắc chứng rối loạn lưỡng cực, nhưng ít nhất ông cũng hiền lành và không bao giờ có những tiếng nói giận dữ hay những biểu cảm đáng sợ.
Càng lo lắng cho các con, tôi càng quyết tâm thay đổi tình hình. Tôi nghĩ, bạo hành nhau về tinh thần cũng tồi tệ như bạo hành thể chất. Tiếng la hét, quát nạt là quá sức chịu đựng đối với một đứa trẻ. Sự tức giận thể hiện trong giọng điệu và cơn thịnh nộ của anh gây tổn thương sâu sắc cho cả tôi và 2 con.
Tôi hiểu rằng anh chán nản, bất lực vì sự phiền toái của các con. Khi không thể kiên nhẫn với các con, anh bắt đầu nổi cơn thịnh nộ. Cơn thịnh nộ của anh khiến tôi và các con cảm thấy không khác gì một trận động đất. Điều khó khăn với tôi lúc này là anh không chịu tiếp nhận bất cứ lời góp ý nào, cho dù tôi cố gắng phân tích tỉ mỉ và vô cùng hợp lý.
Không vì thế mà tôi buông xuôi. Sau một thời gian tìm hiểu, tôi phát hiện anh mắc chứng sợ hãi nhiều thứ, và để che giấu điều này, anh tìm cách đổ lỗi cho mọi người. Nhớ đến việc bố chồng hay cáu giận nên tôi cho rằng anh có thể cũng là nạn nhân của sự bạo hành tinh thần từ khi còn nhỏ. Nhưng có lẽ chính anh cũng không biết điều đó. Vì thế, anh từ chối hợp tác mỗi khi tôi muốn nói về chủ đề này. Thậm chí, anh còn phản kháng rất quyết liệt khi tôi muốn giúp đỡ.
Một người bạn khuyên tôi nên tìm một nhà trị liệu cho riêng mình. Cô ấy giải thích: “Cậu phải gặp bác sĩ trị liệu này thường xuyên nhất có thể để quyết định xem cậu sẽ tiến hành như thế nào trong mối quan hệ này. Nếu chồng cậu muốn hợp tác thì càng tốt, nhưng cậu phải cứng rắn hơn. Một người cha khủng bố con mình, về tình cảm hay thể chất, là điều không thể chấp nhận được. Nó gây tổn hại cho con cái của cậu.
Cảm giác sợ hãi sâu sắc về cha mẹ khiến đứa trẻ thường xuyên lo lắng và hoảng loạn. Trẻ em bị bạo hành tinh thần có nhiều khả năng gặp các vấn đề về giấc ngủ, ăn uống, trầm cảm, chậm phát triển. Sau này, khi lớn hơn, chúng còn có xu hướng sa đà vào việc lạm dụng chất kích thích, đánh giá thấp bản thân và có ý định tự tử.
Gia đình của cậu có đi theo hướng nào thì cậu cũng đang nợ bản thân và các con sự bình yên. Tớ biết, mặc dù cậu không thể thay đổi người bạn đời của mình, nhưng hãy can thiệp nhiều nhất có thể vì hai đứa con nhỏ của cậu”.
Vợ cũ mời cưới với tâm trạng hả hê, trông thấy người sắp kết hôn là ai tôi lại thấy tội nghiệp cô ấy
Đến viện dưỡng lão, tôi mới hiểu vì sao cha mẹ khôn ngoan luôn giữ kín 3 điều với con cái
Tâm sự - 1 giờ trướcGĐXH - Một chuyến ghé thăm viện dưỡng lão đã khiến tôi nhận ra rằng, nhiều cha mẹ không khổ vì con bất hiếu mà vì từng dành hết mọi thứ cho con.
Mẹ đẻ di chúc cho tôi nửa mảnh đất và dặn: 'Tuyệt đối giữ bí mật với chồng'
Tâm sự - 4 giờ trướcGĐXH – Với những gì đã xảy ra trong quá khứ và với hoàn cảnh của gia đình tôi hiện tại, tôi cũng hiểu tại sao mẹ lại lo xa như thế…
Nghỉ hưu rồi tôi mới hiểu, có 3 điều khiến đàn ông suy sụp nhanh hơn cả thiếu tiền
Tâm sự - 7 giờ trướcGĐXH - Chỉ vài năm sau khi nghỉ hưu, tôi mới hiểu rằng nếu không chuẩn bị tốt, tuổi già có thể trở thành chuỗi ngày đầy tiếc nuối.
Một câu nói của người vợ đã mất khiến tôi thay đổi suy nghĩ về tiền bạc tuổi già
Tâm sự - 18 giờ trướcGĐXH - Sau lần nhập viện ấy, tôi nhận ra điều quý giá nhất ở tuổi già không phải là sở hữu bao nhiêu tiền, mà là vẫn giữ được quyền chủ động đối với cuộc sống của mình.
Bạn vay tiền rồi đăng ảnh du lịch sang chảnh, cái kết khiến cả tôi và vợ đều nghẹn lòng
Tâm sự - 22 giờ trướcGĐXH - Cho bạn vay tiền với lý do xoay xở khó khăn, tôi không ngờ chỉ một tuần sau đã thấy bạn đăng ảnh du lịch khắp nơi.
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.
Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.
Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.
Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...
Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.

