Tội vạ vì con dâu lười
Ngày con trai dẫn người yêu về ra mắt, bà mừng thầm trong bụng. Nhìn con dâu tương lai dáng người “thắt đáy lưng ong”, ăn nói nhẹ nhàng lại là cô giáo cấp ba, bà ưng ý lắm.
Có lần, cô con gái bà về chơi ngày chủ nhật, thấy mẹ cặm cụi lau nhà trong khi vợ chồng em trai ngủ chưa dậy dù trời đã quá trưa, tỏ ý bực mình, đã góp ý với em, lại trách mẹ nuông chiều con dâu. Nghe chị chồng góp ý, con dâu có chút thay đổi, xin đi chợ mua thức ăn vào ngày cuối tuần. Nhưng khổ nỗi, lúc nào bà đưa tiền thì con dâu mới chịu đi chợ còn không thì cứ ra vào đợi tiền, khiến bà thêm sốt ruột. Nhà có việc gì thì con dâu đều thờ ơ, từ chuyện sắm sửa đến nấu nướng. Dần dần, bà nhận ra con dâu thuộc loại “lười”. Lấy lý do công việc bận rộn nên không quan tâm đến chuyện nhà nhưng nghỉ hè rảnh rỗi gần ba tháng, con dâu cũng chẳng mó tay vào việc gì, ăn ngủ chán lại xin về nhà ngoại chơi. Dù thương con nhưng bà bắt đầu thấy mệt mỏi với cảnh này vì tuổi càng cao, sức càng yếu…
Bà không đòi hỏi vợ chồng con góp tiền hàng tháng vì muốn hai đứa dành dụm làm vốn nhưng sau này, bà té ngửa ra khi biết sự thật là làm được bao nhiêu tiền, con dâu đều đem về giúp đỡ bên ngoại, chi phí hàng tháng cho hai vợ chồng cứ trông vào ông bà. Con trai bà vốn vô tâm, chẳng để ý đến chuyện đó, vợ muốn làm gì thì làm. Mỗi lần về ngoại, con dâu sắm sửa không thiếu thứ gì nhưng chưa bao giờ mua cho ông bà cái áo hay hộp sữa…
Thấy bà vất vả trong khi con dâu quá ỷ lại, ông đã phải lên tiếng. Dù chỉ có một cậu con trai, ông vẫn quyết định cho hai vợ chồng ra riêng; trước mắt là thuê phòng trọ gần trường con dâu để tiện việc đi lại. Ông bà mong, khi sống, phải tự lo mọi việc, con dâu sẽ bớt “lười”. Vợ chồng cũng phải lo làm ăn, dành dụm tiền mua nhà chứ không thể dựa dẫm vào bố mẹ chồng mãi.