Từ khi khá giả, cuộc sống hôn nhân của tôi như địa ngục
Tôi thật sự chán nản, tôi chán cuộc hôn nhân này, sống với anh tôi luôn trong tâm trạng lo lắng, bất an, tôi không biết anh đang nghĩ gì, làm gì.
Vợ chồng tôi cũng đang ở độ tuổi vừa chạm mốc trung niên, chúng tôi cưới nhau 13 năm và có hai con trai. 8 năm đầu mới cưới cuộc sống còn khó khăn nhưng hạnh phúc, khoảng 5 năm trở lại đây công việc làm ăn của chồng tôi có khá hơn nhưng bên cạnh đó hạnh phúc cũng dần mất đi.
Chồng tôi là người không bao giờ chịu lắng nghe hay để ý quan tâm đến tâm tư của vợ, vợ chồng có chuyện gây gổ thì tôi luôn là người làm lành mặc dù không phải lỗi của tôi. Tiền bạc và thời gian của anh tôi không thể nào biết được, anh đưa bao nhiêu biết bấy nhiêu, thích thì đưa không thích thì không đưa, anh nói anh ghét nhất là tôi kêu anh đưa tiền. Như tôi đã nói anh là người không bao giờ chịu ngồi lại nói chuyện với vợ để tìm tiếng nói chung nên tôi rất bị ức chế.
Tôi cố gắng nhẫn nhục tìm cơ hội thích hợp để gửi đến chồng những điều từ đáy lòng để vợ chồng hòa hơp mỗi người phải giảm cái tôi của mình xuống một chút, nhưng rất hiếm khi tôi truyền đạt hết ý mình muốn nói vì nghe được vài câu là chồng không cho tôi nói tiếp. Những lúc như vậy tôi nói đến tiền thì anh nói: “Tiền đầy xài biết bao giờ cho hết”, nhưng anh lại không đưa cho tôi (tôi cũng xin nói là tiền anh đưa cho tôi cũng chỉ đủ để chi phí trong nhà hoặc dư chút đỉnh) nhưng thực tế công việc của anh kiếm được nhiều hơn số đó.
Tuy nhiên anh lại dành khá nhiều tiền để đi nhậu nhẹt, một tuần thì ít nhất anh phải nhậu đến 5 ngày. Trên bàn nhậu anh xài tiền không tiếc tay trong khi tôi thì ăn sáng với cơm nguội, lâu lâu cho con đi ăn ngoài thì tôi là người trả tiền. Tôi còn nhớ cách đây khoảng hơn 3 năm trong một lần đi ăn ngoài, do tôi mang không đủ tiền nên kêu anh đưa thêm để trả hóa đơn, anh đã trợn mắt và quát tôi là anh không có mang tiền, tại sao tôi lại mang tiền không đủ… Lúc đó tôi run bắn lên vì sợ không đủ tiền trả thì phải làm sao đây, sẽ làm chồng mất mặt với mọi người (chồng tôi là người rất sĩ diện) tôi đang rối tung lên định gọi điện kêu người nhà mang tiền lên thì anh móc tiền ra đưa cho tôi với thái độ thật là sợ.

Ảnh minh họa.
Nhưng cũng kể từ đó trong lòng tôi ngổn ngang những câu hỏi và thất vọng vô cùng (tôi là người rất nhạy cảm, tôi khó tha thứ nếu ai đó xúc phạm tôi), và kể từ ngày đó đến giờ chưa bao giờ đi với chồng ra ngoài mà tôi không mang theo tiền cả. Tôi cũng xin nói thêm là chồng tôi rất tốt với người ngoài, với bạn bè, tiền anh đưa cho tôi được 3 ngày tôi đã nạp vào tài khoản nhưng anh vẫn bắt tôi rút ra để cho bạn anh mượn, anh mới đưa cho tôi lúc tối sang ra anh kêu tôi đưa lại vì em anh mới vào viện (em anh còn giàu có hơn anh).
Việc nhà, chăm sóc con cái anh đều giao cho tôi hết, sáng tôi đi làm chiều về với con, tôi không có một khoảng thời gian nào cho riêng mình. Muốn đi ăn với đồng nghiệp cũng không được nếu đi thì phải dẫn hai con đi, khi tôi cằn nhằn anh nói đàn ông đi nhậu là bình thường, công việc phải vậy, còn đàn bà hết giờ làm là phải về lo cho con, đừng có đem mấy cái đó ra so sánh. Khi con đau ốm, công việc tôi bận không nghỉ làm được, tôi nói anh nghỉ làm một ngày ở nhà chăm con giúp tôi thì anh nói công việc đầy đầu không nghỉ được, nhưng nếu có bất cứ người quen nào ở quê ra anh đều có thể nghỉ cả ngày để đi nhậu với họ.
Khi cuộc sống dư dả chút đỉnh chúng tôi đã xây được cái nhà khang trang hơn thì cũng là lúc tôi mệt mỏi hơn. Anh ra ngoài khoe khoang, ra vẻ là người có tiền và anh được mọi người thán phục. Anh càng làm vậy thì tôi càng co cụm lại, tôi chán nản với người chồng như vậy. Anh khoe khoang của anh chưa đủ anh còn đi khoe cả cho gia đình em trai mình nữa, đến nỗi em chồng tôi phải thốt lên với tôi rằng anh làm nó cũng khổ sở vì anh đã khoe khoang dùm cho nó.
Nhà tôi có hai phòng ngủ, tôi làm để cho hai con trai ra ngủ riêng, nhưng anh lại thích rủ bạn bè người quen về nhà ngủ. Tôi cũng xin nói thêm, chồng tôi cũng là người gia trưởng nếu tôi gặp người quen của anh mà không chào hỏi, không tiếp đãi niềm nở là không được với anh. Trong lần người bạn này ghé mặc dù tôi rất khó chịu nhưng vẫn tiếp đãi đàng hoàng.
Đỉnh điểm là việc anh đã dẫn người cháu (khoảng 20 tuổi) của anh ở quê ra ở nhà tôi để đi làm. Mà người cháu này mới vừa ra trại một ngày trước do tội chơi ma túy, đánh lộn, nhậu nhẹt. Gia đình anh dưới quê tính toán thế nào tôi không biết, cuối cùng anh về dẫn nó lên nhà tôi. Tôi không ưng ý khi nghe tin này, tôi đã rất lo lắng vì có hai con trai mà sống ở thành thị thì bao nhiêu tệ nạn vậy mà giờ anh lôi cháu anh, một người nghiện ngập về ở chung trong nhà mà không bàn với tôi một tiếng nào trong khi anh thừa biết tôi sẽ không bao giờ đồng ý.
Tôi thật sự chán nản, tôi chán cuộc hôn nhân này, sống với anh tôi luôn trong tâm trạng lo lắng, bất an, tôi không biết anh đang nghĩ gì, làm gì. Đến nước này tôi đang nghĩ đến việc ly hôn, tôi đang cân nhắc xem sau khi ly hôn tôi phải đối mặt với những khó khăn gì. Còn nếu sống với anh thì tôi không còn sức chịu đựng nữa. Tôi chỉ sợ tôi điên mất vì cứ bị anh làm tôi stress, giờ tôi bị bệnh mất ngủ, ăn không được, đầu óc không tập trung làm việc và hay nóng giận la hét vô cớ.
Càng ngày anh càng coi thường tôi. Anh làm cuộc sống của tôi như địa ngục, tôi sống trong sự bất an, tôi phải sống giả dối để không phải chịu những ánh mắt thương hại của người khác. Trong thời gian này tôi đang cố gắng tỉnh táo để suy nghĩ xem tôi phải làm gì sau ly hôn, tôi không chắc là sẽ cho hai con tôi một cuộc sống sung túc nhưng ít nhất tôi cũng không để cho con tôi bị đói và thất học. Tôi xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên, giờ tôi đang rất tuyệt vọng không có gì để làm động lực cho tôi tiếp tục cuộc sống hôn nhân này.
Theo Ngôi sao
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'
Tâm sự - 19 giờ trướcGĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.
Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.
Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.
Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...
Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.
Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.
Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.
Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.
Sau tuổi 60, càng sớm bỏ 3 điều này, những năm cuối đời càng bình yên
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Đi qua hơn 60 năm cuộc đời, tôi mới hiểu điều khiến con người mệt mỏi nhất không phải tuổi tác, mà là những thứ mình cố giữ suốt nhiều năm.
Nghỉ hưu vẫn đi làm trả nợ thay con, tôi bàng hoàng khi thấy con dốc tiền đãi thông gia
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu chưa kịp tận hưởng cuộc sống, tôi quyết định đi làm bảo vệ để lấy tiền giúp con trai trả nợ rồi nhận ra bài học đắt giá.
Đến tuổi 60 mới hiểu: Có 3 việc cha mẹ càng làm nhiều, tuổi già càng dễ cô quạnh
Tâm sựGĐXH - Có những điều tôi từng nghĩ là yêu thương, nhưng đến sau tuổi 60 mới nhận ra lại vô tình trở thành gánh nặng cho chính mình và con cái.