Về quê thăm con, tôi lập tức đưa con đi ngay trong đêm khi chứng kiến hành động này của mẹ chồng
GĐXH – Dọc đường đi, bố mẹ chồng liên tục gọi điện dọa sẽ từ mặt, không nhận con, nhận cháu nữa. Thậm chí, mẹ chồng còn nói sẽ gọi cho gia đình thông gia để kể tội về thái độ hỗn láo của tôi.
Tôi lấy chồng khác quê, nhà chồng cách nhà bố mẹ đẻ gần 200 cây số. Sau đám cưới, vợ chồng tôi thuê nhà trên thành phố để đi làm, bố mẹ chồng sống ở quê.
Dù không sống chung nhưng mối quan hệ giữa tôi và nhà chồng không mấy tốt đẹp. Nguyên nhân là do bố mẹ chồng chê nhà tôi nghèo. Hơn nữa, chuyện con cái của tôi cũng khiến bố mẹ chồng không hài lòng.
3 tháng sau đám cưới, tôi có thai. Tuy nhiên, do sức khỏe không được tốt nên đến tuần thứ 8, em bé không giữ được. Sau lần ấy, vợ chồng tôi mất gần 2 năm để tẩm bổ, uống nhiều loại thuốc mới có thai lại. Giữ gìn cẩn thận, may mắn, em bé cũng chào đời bình an.
Thế nhưng, ngày tôi sinh con gái, bố mẹ chồng tỏ vẻ không vui. Vì vậy, quãng thời gian ở cữ của tôi cũng không mấy vui vẻ, hay nói đúng hơn là khá áp lực.

Ảnh minh họa.
Con được 3 tháng, mẹ con tôi bồng bế nhau lên Hà Nội để cơm nước cho chồng đi làm. Bé con hay ốm nên chúng tôi cũng tốn nhiều khoản lo thuốc men, viện phí cho con. Mẹ chồng không những không thương còn liên tục bóng gió nói mẹ con tôi là gánh nặng của chồng.
Trải qua thời gian vất vả ấy, vợ chồng tôi thống nhất để đến khi nào con lớn hẳn mới tính sinh tiếp. Trong khi bố mẹ chồng thì ngược lại, liên tục thúc giục chúng tôi phải đẻ ngay, để lâu khéo lại "tịt". Thậm chí nhiều lần mẹ chồng nói thẳng, nếu tôi không có ý định đẻ tiếp thì nói luôn để ông bà biết đường tính. Dĩ nhiên, tôi hiểu ý mẹ chồng là gì.
Năm nay, con gái tôi vừa tròn 4 tuổi. Mọi năm, tôi vẫn để con ở Hà Nội đi học mầm non, thỉnh thoảng mới cho về quê chơi với ông bà. Thế nhưng, từ lúc trước nghỉ hè, bố mẹ chồng lại thường xuyên gọi điện nói vợ chồng tôi sắp xếp cho cháu về quê chơi với ông bà cho đỡ buồn.
Chồng cũng động viên tôi cho con về chơi khoảng 1 tháng cho biết quê hương, đi thả diều và chơi cùng các anh chị em họ ở quê. Dù thực lòng vẫn lăn tăn chuyện bố mẹ chồng không thích cháu gái nhưng tôi vẫn quyết định nghe theo chồng.
Tuần đầu tiên về thăm con, tôi thấy con bé có vẻ buồn nhiều nhưng hỏi thì con không nói lý do. Bé chỉ bảo muốn lên thành phố với bố mẹ. Nghĩ trẻ con hay làm nũng nên tôi lại động viên con, ở quê chơi với ông bà thêm vài tuần nữa. Đầu tháng mới, mẹ về đón lên đi học cùng các bạn.
Thế nhưng, đến tuần này, khi về thăm con, tôi nhận ra, quyết định cho con về quê có lẽ là sai lầm của mình.
Tối qua, vợ chồng tôi về quê không báo trước vì tính tạo bất ngờ cho con. Ai ngờ, chiếc xe vừa dừng trước cổng, tôi đã nghe tiếng con khóc nức nở từ trong nhà vọng ra.
Tôi và chồng nhìn nhau, vội chạy vào. Và cảnh tượng trước mặt khiến tôi nghẹn đắng. Con gái tôi đang quỳ dưới đất, mắt mũi đỏ hoe, tay phải ôm lấy tay trái đang chảy máu.
"Tao đã nói không được nghịch cái cốc, vậy mà mày vẫn cố tình. Giờ đứt tay đau thì phải chịu chứ khóc lóc cái gì nữa".
Tôi lao tới ôm con vào lòng, tay run run chạm vào vết thương đang chảy máu của con. Con bé thấy mẹ, úp mặt vào ngực tôi, nấc lên không thành tiếng. Tôi quay sang mẹ chồng, uất nghẹn trào dâng: "Con bé đang bị chảy máu, sao mẹ nỡ…"
"Trẻ con hư phải dạy. Cứ để máu chảy, cho chừa đi, sau không dám nghịch nữa".
Câu nói của mẹ chồng càng khiến tôi uất ức. Con tôi mới chỉ 4 tuổi. Nó nghịch cốc để bị vỡ là sai nhưng liệu có đáng bị bà nội bắt quỳ trong lúc tay đang chảy máu hay không.
Thấy tôi bênh con, bố chồng chép miệng nhiếc móc: "Đúng là con hư tại mẹ. Con gái đã không được tích sự gì lại còn hay gây chuyện".
Ngay khoảnh khắc ấy, tôi đã quyết định phải đưa con trở lại thành phố ngay, không thể để con tiếp tục chịu đựng sự đối xử hà khắc từ ông bà nội được. Chồng tôi không nói nhưng anh cũng không phản đối. Có lẽ anh cũng thương con và không chấp nhận được hành động của bố mẹ mình.
Dọc đường đi, bố mẹ chồng liên tục gọi điện cho chồng tôi dọa nạt sẽ từ mặt, không nhận con nhận cháu nữa. Thậm chí bà còn nói sẽ gọi cho gia đình thông gia (là bố mẹ tôi) để kể tội về thái độ hỗn láo của tôi.
Nhưng cứ nghĩ đến cảnh tượng con gái vừa phải trải qua, tôi thấy mình không làm gì sai cả. Tôi chỉ làm mọi việc để bảo vệ đứa con bé bỏng của mình.
Theo mọi người, tôi quyết định đưa con lên thành phố luôn là đúng đắn hay nóng vội khiến mọi việc phức tạp lên?
Họp lớp tuổi 40, tôi hiểu vì sao có người ngày càng giàu, có người mãi chật vật
Tâm sự - 1 giờ trướcGĐXH - Họp lớp sau 20 năm, tôi có cơ hội nhìn lại hành trình trưởng thành của mỗi người để hiểu điều gì thực sự tạo nên thành công và hạnh phúc.
Nghỉ hưu 5 năm, tôi mới thấm: Thà đi bộ, đi du lịch một mình còn hơn làm 2 việc khiến tuổi già thêm mệt mỏi
Tâm sự - 21 giờ trướcGĐXH - Sau 5 năm nghỉ hưu, điều khiến tôi tiếc nhất không phải là đã bỏ lỡ cơ hội kiếm thêm tiền, mà là từng dành quá nhiều thời gian cho những việc không thực sự mang lại bình yên. Đến bây giờ, tôi mới hiểu tuổi già hạnh phúc đôi khi chỉ cần biết bớt một vài điều.
Nghỉ hưu, càng kỳ vọng vào con cái càng dễ thất vọng: Tôi mất nhiều năm mới hiểu điều này
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già bình yên không đến từ sự chu cấp của con cái mà từ việc chủ động chuẩn bị tài chính, sức khỏe và tinh thần ngay từ sớm.
Đừng đợi con cái báo hiếu: 3 điều giúp tôi có tuổi già bình yên ở tuổi 75
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau khi đi qua gần hết cuộc đời, tôi nhận ra điều giúp một người có tuổi già bình yên không phải là sự hy sinh của con cái, mà là sự chuẩn bị của chính mình.
Nghỉ hưu rồi mới hiểu: Không ở cùng con cái, tuổi già lại bình yên hơn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Với khoản lương hưu ổn định và những lựa chọn phù hợp, tôi đã tận hưởng cuộc sống tuổi già độc lập, bình yên và viên mãn theo cách riêng của mình.
Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi hoang mang vô cùng. Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và anh cũng ngồi suy nghĩ rất lâu.
Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Trong câu chuyện hôm nay, người chồng đã mất đi một người vợ hết lòng vì gia đình. Người mẹ chồng cũng mang theo nỗi day dứt khi không thể giữ được người con dâu mà bà luôn xem như con gái ruột. Còn người phụ nữ ấy, chị không ra đi trong oán giận. Chị chỉ chọn khép lại một cuộc hôn nhân đã không còn nguyên vẹn, sau khi làm tròn điều mà lương tâm mình cho là đúng.
Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.
Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH – Nhiều đêm, tôi gần như thức trắng không ngủ được. Trong đầu tôi luôn thường trực câu hỏi: Nếu ngày ấy tôi không can thiệp, liệu giờ cuộc sống của con có hạnh phúc hơn không?
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
