Về quê thăm con, tôi lập tức đưa con đi ngay trong đêm khi chứng kiến hành động này của mẹ chồng
GĐXH – Dọc đường đi, bố mẹ chồng liên tục gọi điện dọa sẽ từ mặt, không nhận con, nhận cháu nữa. Thậm chí, mẹ chồng còn nói sẽ gọi cho gia đình thông gia để kể tội về thái độ hỗn láo của tôi.
Tôi lấy chồng khác quê, nhà chồng cách nhà bố mẹ đẻ gần 200 cây số. Sau đám cưới, vợ chồng tôi thuê nhà trên thành phố để đi làm, bố mẹ chồng sống ở quê.
Dù không sống chung nhưng mối quan hệ giữa tôi và nhà chồng không mấy tốt đẹp. Nguyên nhân là do bố mẹ chồng chê nhà tôi nghèo. Hơn nữa, chuyện con cái của tôi cũng khiến bố mẹ chồng không hài lòng.
3 tháng sau đám cưới, tôi có thai. Tuy nhiên, do sức khỏe không được tốt nên đến tuần thứ 8, em bé không giữ được. Sau lần ấy, vợ chồng tôi mất gần 2 năm để tẩm bổ, uống nhiều loại thuốc mới có thai lại. Giữ gìn cẩn thận, may mắn, em bé cũng chào đời bình an.
Thế nhưng, ngày tôi sinh con gái, bố mẹ chồng tỏ vẻ không vui. Vì vậy, quãng thời gian ở cữ của tôi cũng không mấy vui vẻ, hay nói đúng hơn là khá áp lực.

Ảnh minh họa.
Con được 3 tháng, mẹ con tôi bồng bế nhau lên Hà Nội để cơm nước cho chồng đi làm. Bé con hay ốm nên chúng tôi cũng tốn nhiều khoản lo thuốc men, viện phí cho con. Mẹ chồng không những không thương còn liên tục bóng gió nói mẹ con tôi là gánh nặng của chồng.
Trải qua thời gian vất vả ấy, vợ chồng tôi thống nhất để đến khi nào con lớn hẳn mới tính sinh tiếp. Trong khi bố mẹ chồng thì ngược lại, liên tục thúc giục chúng tôi phải đẻ ngay, để lâu khéo lại "tịt". Thậm chí nhiều lần mẹ chồng nói thẳng, nếu tôi không có ý định đẻ tiếp thì nói luôn để ông bà biết đường tính. Dĩ nhiên, tôi hiểu ý mẹ chồng là gì.
Năm nay, con gái tôi vừa tròn 4 tuổi. Mọi năm, tôi vẫn để con ở Hà Nội đi học mầm non, thỉnh thoảng mới cho về quê chơi với ông bà. Thế nhưng, từ lúc trước nghỉ hè, bố mẹ chồng lại thường xuyên gọi điện nói vợ chồng tôi sắp xếp cho cháu về quê chơi với ông bà cho đỡ buồn.
Chồng cũng động viên tôi cho con về chơi khoảng 1 tháng cho biết quê hương, đi thả diều và chơi cùng các anh chị em họ ở quê. Dù thực lòng vẫn lăn tăn chuyện bố mẹ chồng không thích cháu gái nhưng tôi vẫn quyết định nghe theo chồng.
Tuần đầu tiên về thăm con, tôi thấy con bé có vẻ buồn nhiều nhưng hỏi thì con không nói lý do. Bé chỉ bảo muốn lên thành phố với bố mẹ. Nghĩ trẻ con hay làm nũng nên tôi lại động viên con, ở quê chơi với ông bà thêm vài tuần nữa. Đầu tháng mới, mẹ về đón lên đi học cùng các bạn.
Thế nhưng, đến tuần này, khi về thăm con, tôi nhận ra, quyết định cho con về quê có lẽ là sai lầm của mình.
Tối qua, vợ chồng tôi về quê không báo trước vì tính tạo bất ngờ cho con. Ai ngờ, chiếc xe vừa dừng trước cổng, tôi đã nghe tiếng con khóc nức nở từ trong nhà vọng ra.
Tôi và chồng nhìn nhau, vội chạy vào. Và cảnh tượng trước mặt khiến tôi nghẹn đắng. Con gái tôi đang quỳ dưới đất, mắt mũi đỏ hoe, tay phải ôm lấy tay trái đang chảy máu.
"Tao đã nói không được nghịch cái cốc, vậy mà mày vẫn cố tình. Giờ đứt tay đau thì phải chịu chứ khóc lóc cái gì nữa".
Tôi lao tới ôm con vào lòng, tay run run chạm vào vết thương đang chảy máu của con. Con bé thấy mẹ, úp mặt vào ngực tôi, nấc lên không thành tiếng. Tôi quay sang mẹ chồng, uất nghẹn trào dâng: "Con bé đang bị chảy máu, sao mẹ nỡ…"
"Trẻ con hư phải dạy. Cứ để máu chảy, cho chừa đi, sau không dám nghịch nữa".
Câu nói của mẹ chồng càng khiến tôi uất ức. Con tôi mới chỉ 4 tuổi. Nó nghịch cốc để bị vỡ là sai nhưng liệu có đáng bị bà nội bắt quỳ trong lúc tay đang chảy máu hay không.
Thấy tôi bênh con, bố chồng chép miệng nhiếc móc: "Đúng là con hư tại mẹ. Con gái đã không được tích sự gì lại còn hay gây chuyện".
Ngay khoảnh khắc ấy, tôi đã quyết định phải đưa con trở lại thành phố ngay, không thể để con tiếp tục chịu đựng sự đối xử hà khắc từ ông bà nội được. Chồng tôi không nói nhưng anh cũng không phản đối. Có lẽ anh cũng thương con và không chấp nhận được hành động của bố mẹ mình.
Dọc đường đi, bố mẹ chồng liên tục gọi điện cho chồng tôi dọa nạt sẽ từ mặt, không nhận con nhận cháu nữa. Thậm chí bà còn nói sẽ gọi cho gia đình thông gia (là bố mẹ tôi) để kể tội về thái độ hỗn láo của tôi.
Nhưng cứ nghĩ đến cảnh tượng con gái vừa phải trải qua, tôi thấy mình không làm gì sai cả. Tôi chỉ làm mọi việc để bảo vệ đứa con bé bỏng của mình.
Theo mọi người, tôi quyết định đưa con lên thành phố luôn là đúng đắn hay nóng vội khiến mọi việc phức tạp lên?
Em chồng mới ra trường lương 50 triệu/tháng, mẹ chồng tự hào khoe khắp nơi nhưng tôi biết sự thật đằng sau
Tâm sự - 3 giờ trướcTôi không biết câu chuyện này sẽ đi đến đâu. Không biết một ngày nào đó mẹ chồng tôi có biết sự thật không.
Về già tôi mới hiểu: Có 2 chuyện càng giữ kín, tuổi già càng nhẹ lòng và ít rắc rối
Tâm sự - 3 giờ trướcGĐXH - Bước sang tuổi 68, sau nhiều thăng trầm của cuộc sống, tôi nhận ra rằng không phải sự chân thành tuyệt đối nào cũng mang lại kết quả tốt. Có những điều nếu nói hết với người thân, đôi khi lại trở thành nguồn cơn của áp lực, hiểu lầm hoặc tổn thương.
Ngày con trai lấy vợ, tôi mới hiểu thế nào là hụt hẫng
Tâm sự - 16 giờ trướcGĐXH - Người ta thường nói về nỗi vất vả khi nuôi con khôn lớn. Nhưng có lẽ ít ai nhắc đến một thử thách khác cũng khó khăn không kém. Đó là học cách chấp nhận khi con trưởng thành và rời khỏi vòng tay mình...
Từng tin con cái là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau 5 ngày nằm viện một mình
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau một lần phải nhập viện và tự xoay xở mọi thứ mà không có con cái bên cạnh, tôi nhận ra tuổi già hạnh phúc không chỉ dựa vào tình thân.
53 tuổi đi viện, tôi nhận ra bản thân không có nổi 5 triệu đồng của riêng mình
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Lần đầu tiên sau hơn 30 năm làm vợ, làm mẹ, tôi bắt đầu nghĩ về một câu hỏi mà trước đây chưa từng nghĩ tới: Nếu lỡ tôi mắc bệnh nặng, cần một khoản tiền lớn để chữa, tôi sẽ phải làm gì?
Tuổi già được con trai báo hiếu một căn nhà phố: Tưởng là phúc, ai ngờ phải 'gánh' cả nhà con
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Ai cũng nghĩ vợ chồng tôi có tuổi già đáng mơ ước khi được con trai mua nhà trên thành phố báo hiếu. Thế nhưng chỉ sau một năm, chúng tôi lại quyết định trở về quê.
Tôi U70 phải trông 4 đứa cháu cả mùa hè, thèm thuồng nhìn bạn bè đi du lịch
Tâm sự - 2 ngày trướcMỗi dịp học sinh nghỉ hè, vợ chồng tôi phải chăm 4 đứa cháu, nhiều người bảo đó là niềm vui tuổi già, nhưng tôi thực sự rất mệt và ước được đi chơi như bạn bè.
Mẹ chồng chia gần hết đất đai cho con thứ, còn tôi là người chăm bà lúc cuối đời
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi luôn nghĩ, thương ai thì thể hiện bằng việc làm. Và chỉ cần sống chân thành, có trách nhiệm thì sớm muộn gì cũng sẽ được mọi người ghi nhận. Nhưng gần 30 năm làm dâu, có những lúc tôi nhận ra, cuộc sống không phải lúc nào cũng đơn giản như mình nghĩ.
Sau nghỉ hưu, tôi đánh mất niềm vui sống chỉ vì 3 điều tưởng chừng vô hại
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu từng là khoảng thời gian tôi mong đợi nhất. Thế nhưng chỉ sau vài năm, tôi nhận ra mình đã mắc 3 sai lầm phổ biến khiến cuộc sống tuổi già trở nên cô đơn, mệt mỏi và đầy tiếc nuối.
46 tuổi lên chức bà nội: Tôi yêu cháu nhưng đôi khi cũng thương chính mình
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Có những người phụ nữ vừa bước qua tuổi 40 đã được gọi bằng một danh xưng mới: Bà nội, bà ngoại. Nhiều người nghĩ đó là niềm hạnh phúc khi được “lên chức”. Nhưng ít ai biết rằng, đằng sau niềm vui ấy đôi khi còn là những tâm sự rất khó nói.
Từng tin con cái là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau 5 ngày nằm viện một mình
Tâm sựGĐXH - Sau một lần phải nhập viện và tự xoay xở mọi thứ mà không có con cái bên cạnh, tôi nhận ra tuổi già hạnh phúc không chỉ dựa vào tình thân.
