Hành động của bố chồng trong bữa tiệc sinh nhật cháu nội khiến tôi uất nghẹn trào nước mắt
GĐXH - Chưa bao giờ tôi nghĩ một ngày vui như sinh nhật đầu tiên của con gái lại trở thành một ký ức cay đắng đến vậy…
Tôi lấy chồng gần 4 năm, có một cô con gái vừa tròn 1 tuổi. Lúc mới cưới, vợ chồng tôi sống chung cùng bố mẹ chồng trong căn nhà 2 tầng cũ. Sau đó, tôi nhiều lần xin ra ở riêng vì không thể chịu được cuộc sống quá ngột ngạt dưới sự gia trưởng, hà khắc của bố chồng. Tuy nhiên, hết lần này đến lần khác, ông phản đối vì cho rằng con dâu phải sống cùng để phụng dưỡng bố mẹ chồng.
Mãi cho đến khi tôi sinh con, bé thường xuyên quấy khóc khiến bố chồng mất ngủ, ông mới chịu cho chúng tôi ra riêng. Ngày dọn đồ đạc sang căn nhà được làm tạm còn chưa kịp quét sơn, tôi hạnh phúc khôn nguôi vì cuối cùng cũng có cuộc sống tự do, tự tại, không phải nhìn sắc mặt bố chồng để sống nữa.
Thế nhưng, niềm hạnh phúc đó cũng kéo dài chẳng được bao lâu. Bởi nói là cho vợ chồng tôi ở riêng nhưng ngày nào bố chồng cũng sang kiểm tra, giám sát xem nhà tôi ăn ở ra sao, có theo nề nếp không.

Ảnh minh họa.
Có nhiều hôm đang bữa ăn cơm, bố chồng đến bất chợt. Thấy mâm cơm nhà tôi vài món, bố chồng liền tỏ ý khó chịu nói tôi tiêu hoang, không biết tiết kiệm. Rồi ông hậm hực nói chúng tôi bất hiếu, nhất quyết đòi ra ở riêng để ăn ngon, mặc đẹp, sống hưởng thụ, bỏ mặc bố mẹ già không cần quan tâm.
Thực lòng, tôi vẫn sang hỏi thăm bố mẹ chồng, vẫn mua đồ ăn, thỉnh thoảng biếu ông bà chút tiền tiêu vặt. Vậy mà bố chồng vẫn không hài lòng.
Nhưng đó chưa phải là điều ấm ức nhất mà tôi muốn tâm sự. Điều tôi muốn kể hôm nay là hành động của bố chồng trong buổi sinh nhật con gái tôi vài hôm trước. Nó như giọt nước tràn ly khiến tôi muốn bỏ đi ngay lập tức, càng xa bố chồng càng tốt.
Hôm ấy con tôi tròn 1 tuổi nên tôi cũng muốn tổ chức buổi sinh nhật đầu tiên đủ đầy cho con một chút. Mẹ đẻ tôi cũng vượt gần 40 cây số đến dự và cũng dự định ở lại chơi với cháu ngoại một vài hôm.
Buổi chiều, tôi có làm mâm cơm, mời bố mẹ chồng và một vài anh em thân thiết bên cạnh đến chung vui. Chỉ là bữa cơm ấm cúng tại nhà chứ không phải tiệc tùng cao sang gì cả nên mọi người cũng vui vẻ nhận lời.
Đến tối, khi khách khứa đã đến đông đủ, mẹ chồng tôi cũng sang nói chuyện với thông gia từ sớm. Chỉ còn mỗi bố chồng là mãi chưa thấy đâu. Đến khi ông xuất hiện, nhìn một góc nhà được tôi trang trí bóng bay, bánh kẹo rồi 2 mâm cơm được bày biện tươm tất, ông thể hiện rõ thái độ không hài lòng ra mặt.
Bố chồng bóng gió nói tôi vượt quyền, không coi bố mẹ chồng ra gì, tổ chức sinh nhật cho con "hoành tráng" mà không thèm xin phép.
Tôi cố giữ bình tĩnh, nhẹ nhàng nói với bố chồng, đây là sinh nhật đầu tiên của con gái nên chỉ muốn tổ chức một buổi tiệc nho nhỏ cho vui. Nhưng ông lại chỉ tay thẳng mặt tôi trước mặt bao nhiêu người, lớn tiếng nói: "To hay nhỏ cũng phải xin phép. Cái nhà này không còn tôn ti trật tự gì à". Rồi ông quay sang mắng cả chồng tôi không biết dạy vợ, để vợ lên mặt, coi thường bố mẹ chồng.
Không khí bỗng trùng xuống. Một vài người họ hàng khuyên bố chồng tôi nay là sinh nhật của cháu, chớ nóng giận mất vui nhưng ông vẫn không chịu. Ông bắt tôi phải nhận lỗi rồi mới cho mọi người vào mâm cơm.
Cả buổi hôm ấy, tôi cảm thấy mặt mình nóng ran, cổ họng nghẹn ứ. Mẹ đẻ tôi ngồi mâm cơm nhưng sắc mặt cũng không vui. Dĩ nhiên, tôi biết, bà đang thương con gái nhưng không biết phải làm thế nào. Suốt bữa ăn, bà cẩn thận đút bột cho cháu ngoại rồi dỗ dành, trông bé khỏi nghịch vào mâm cơm. Nhưng không may, con vẫn làm vỡ một chiếc cốc thủy tinh đựng nước ngọt.
Ngay lúc tôi đang cố gắng dọn dẹp các mảnh vỡ trên sàn, bố chồng lại chép miệng chê bai tôi rằng đẻ con gái không được tích sự gì, nuôi lớn rồi lại "bay" đi. Thế mà cũng vẽ vời sinh với chả nhật, phí tiền.
Quả thật đến giờ phút ấy, tôi không thể nhịn được nữa. Tôi không thể chấp nhận được việc bố chồng trọng nam khinh nữ, nhiếc móc một đứa trẻ chỉ mới tròn 1 tuổi ngay trong ngày sinh nhật như vậy được.
Vậy nên, tôi đã nói lại bố chồng vài câu và bữa tiệc sinh nhật đã trở thành nơi trút giận cực độ của ông. Mọi thứ trở nên hỗn loạn. Bố chồng thẳng thừng đuổi tôi đi như một "tội đồ" của gia đình.
Khoảnh khắc ấy, tôi uất nghẹn, trào nước mắt. Chưa bao giờ tôi nghĩ một ngày vui như sinh nhật đầu tiên của con gái lại trở thành một ký ức cay đắng đến vậy.
Sống chung cũng khổ, giờ sống riêng bố chồng cũng không tha, quả thật khiến tôi vô cùng mệt mỏi. Tôi đang nghĩ đến việc khuyên chồng bỏ quê lên thành phố tìm việc làm, để thoát khỏi "tầm mắt" của bố chồng càng xa càng tốt.
Thế nhưng, tôi biết, việc này cũng không hề đơn giản khi chồng tôi là con trai duy nhất trong nhà.
Giờ tôi đang rất rối, chưa biết phải làm thế nào. Xin mọi người cho tôi lời khuyên!
Tôi từ chối khi con trai xin sang tên nhà để 'báo hiếu', về già mới thấy quyết định này quá sáng suốt
Tâm sự - 4 giờ trướcGĐXH - Sau những gì đã trải qua, tôi nhận ra rằng chỗ dựa đáng tin cậy nhất lúc về già không phải ai khác mà chính là bản thân mình.
62 tuổi mới nhận ra: Tôi phạm 2 sai lầm sau khi nghỉ hưu khiến chồng ly hôn, con cái xa lánh
Tâm sự - 6 giờ trướcGĐXH - Tôi đã dành cả đời cho gia đình, nhưng sau khi nghỉ hưu lại vô tình đẩy những người thân yêu ra xa...
Từ niềm tự hào đến nỗi đau: Con trai tiến sĩ từ mặt cha chỉ vì một căn nhà
Tâm sự - 8 giờ trướcGĐXH - Sau nhiều năm vay nợ, bán tài sản để cho con trai học Tiến sĩ, người cha không ngờ tuổi già lại rơi vào cảnh cô đơn.
Chồng nghỉ hưu, tôi mất luôn khoảng trời riêng
Tâm sự - 20 giờ trướcGĐXH - Khi còn trẻ, tôi từng nghĩ rằng, hạnh phúc tuổi già là lúc chồng nghỉ hưu, con cái trưởng thành, vợ chồng mỗi ngày được ở bên nhau nhiều hơn. Thế nhưng, khi điều đó thật sự diễn ra, tôi mới nhận thấy, có những thay đổi tưởng là niềm vui, nhưng lại là "khủng hoảng" phải loay hoay rất lâu mới thích nghi được.
Nghỉ hưu rồi mới thấm: Điều đau nhất không phải nghèo mà là mất đi sự tôn trọng
Tâm sự - 22 giờ trướcGĐXH - Từng giữ vị trí quan trọng trong một doanh nghiệp lớn, được cấp dưới nể trọng, nhưng sau khi nghỉ hưu, cuộc sống của tôi lại rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.
Cho anh họ ở nhờ lúc khó khăn, 15 năm sau tôi muốn bán nhà phải ra tòa mới đòi lại được
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau 15 năm cho anh họ ở nhờ mà không thu tiền, tôi định bán nhà để lấy tiền cho con đi du học. Thế nhưng, anh họ bất ngờ yêu cầu được chia khoản tiền lên tới hơn nửa tỷ đồng.
Em chồng mới ra trường lương 50 triệu/tháng, mẹ chồng tự hào khoe khắp nơi nhưng tôi biết sự thật đằng sau
Tâm sự - 1 ngày trướcTôi không biết câu chuyện này sẽ đi đến đâu. Không biết một ngày nào đó mẹ chồng tôi có biết sự thật không.
Về già tôi mới hiểu: Có 2 chuyện càng giữ kín, tuổi già càng nhẹ lòng và ít rắc rối
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Bước sang tuổi 68, sau nhiều thăng trầm của cuộc sống, tôi nhận ra rằng không phải sự chân thành tuyệt đối nào cũng mang lại kết quả tốt. Có những điều nếu nói hết với người thân, đôi khi lại trở thành nguồn cơn của áp lực, hiểu lầm hoặc tổn thương.
Ngày con trai lấy vợ, tôi mới hiểu thế nào là hụt hẫng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Người ta thường nói về nỗi vất vả khi nuôi con khôn lớn. Nhưng có lẽ ít ai nhắc đến một thử thách khác cũng khó khăn không kém. Đó là học cách chấp nhận khi con trưởng thành và rời khỏi vòng tay mình...
Từng tin con cái là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau 5 ngày nằm viện một mình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau một lần phải nhập viện và tự xoay xở mọi thứ mà không có con cái bên cạnh, tôi nhận ra tuổi già hạnh phúc không chỉ dựa vào tình thân.
Về già tôi mới hiểu: Có 2 chuyện càng giữ kín, tuổi già càng nhẹ lòng và ít rắc rối
Tâm sựGĐXH - Bước sang tuổi 68, sau nhiều thăng trầm của cuộc sống, tôi nhận ra rằng không phải sự chân thành tuyệt đối nào cũng mang lại kết quả tốt. Có những điều nếu nói hết với người thân, đôi khi lại trở thành nguồn cơn của áp lực, hiểu lầm hoặc tổn thương.

