Vì ngoại tình, từ một gia đình hạnh phúc tôi mất tất cả
GiadinhNet – Khi tôi ngồi gõ những dòng tâm sự này thì cuộc hôn nhân của tôi đã bước vào ngõ cụt, không thể cứu vãn được.
Điều đầu tiên tôi phải thừa nhận là tôi đã mắc sai lầm lớn khi ngoại tình. Vậy nhưng không bao giờ ngờ rằng mình lại bị mất tất cả, không còn gì như thế này.
Tôi là một giảng viên dạy một trường cao đẳng, lấy vợ được 7 năm và có con trai đã 5 tuổi. Vợ kém tôi 4 tuổi, làm nhân viên hành chính cho một công ty. Chúng tôi quen và yêu nhau 2 năm rồi mới cưới. Tình cảm vợ chồng sau 9 năm có nhiều nhạt phai nhưng vẫn là một gia đình hạnh phúc, được nhiều người khen là “gia đình kiểu mẫu”.
Cách đây hơn một năm, khoa tôi dạy có một đồng nghiệp mới chuyển về. Em xinh xắn, thông minh, chưa có gia đình và là người rất biết quan tâm đến người khác. Quá trình làm việc cùng nhau, tôi đã giúp em rất nhiều về công tác chuyên môn. Ngược lại, em cũng chia sẻ với tôi khá nhiều về quan điểm sống, chuyện gia đình. “Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”, không biết từ bao giờ tôi và em trở nên gần gũi, cảm tưởng không thể sống thiếu nhau được. Rất nhiều lần tôi muốn thoát khỏi mối quan hệ này, cảm thấy có lỗi với vợ con nhưng rồi sức trẻ cộng với sự quyến rũ khó cưỡng lại của em, tôi và em lại lao vào vòng tay của nhau.

Tôi thống nhất với em là giấu kín mối quan hệ này. Mọi chuyện êm đẹp trôi đi nếu như một ngày kia vợ tôi không vào máy tính và tò mò truy cập hòm thư, trong đó có một vài lá thư tôi và em viết cho nhau chưa kịp xóa. Vợ tôi làm um lên. Tôi đành cố giải thích cho vợ hiểu rằng giữa tôi và cô đồng nghiệp chỉ là những “say nắng” nhất thời và hứa sẽ dàn xếp mọi chuyện ổn thỏa để giữ ấm gia đình.
Một buổi sáng, giữa tiết giải lao, tôi đang ở trong văn phòng khoa cùng với đồng nghiệp thì vợ tôi đến, cô ấy lao vào em xỉa xói là “có học mà đi cướp chồng người”… khiến em chỉ biết bưng mặt khóc. Tôi được phen xấu hổ với cả đồng nghiệp và một số sinh viên. Thật sự là tôi choáng với sự ghê gớm, quá đáng của vợ. Làm loạn xong thì vợ tôi về, bỏ mặc tôi và đồng nghiệp vẫn chưa hết bàng hoàng, sững sờ.
Cho đến hôm nay, sau sự cố, thời gian trôi đi đã gần 1 tháng. Khoảng thời gian này đúng là như địa ngục với tôi. Tôi đã nhận được đơn ly dị của vợ và mặc dù tôi tha thiết xin được tha thứ nhưng cô ấy không đồng ý. Tôi bị vợ dằn vặt, hành hạ, chửi bới, moi móc đủ kiểu. Đồng nghiệp của tôi cũng vì sự cố đó mà xấu hổ phải chuyển cơ quan. Tôi nhớ và thương em rất nhiều mà không dám nhắn tin hoặc hẹn gặp em bởi biết vợ theo dõi nghiêm. Nếu cô ấy phát hiện ra, tôi e em sẽ bị cô ấy làm tổn thương hơn lần đầu nhiều.
Đau đớn hơn cả, vợ tôi vì hận tôi mà suốt ngày nói xấu tôi với con trai, “bơm” vào cháu những ý nghĩ xấu về bố khiến con ngày càng trở lên lạnh nhạt. Chưa kể, bạn bè chung của cả tôi và vợ đều được cô ấy kể lể, bôi xấu khiến tôi không để đâu đâu cho hết xấu hổ.
Đành rằng, lỗi là tôi sai hoàn toàn nhưng tôi thấy vợ mình ghen tuông quá đáng, đã mất lý trí và hành động như một người không có kiểm soát khiến tôi tức muốn hộc máu. Tuy nhiên, nghĩ đến con trai phải sống cảnh cha mẹ chia lìa tôi lại cảm thấy mình cần phải nhẫn nhịn. Vậy nhưng hai hôm nay, vợ tôi bế con về nhà ngoại, không một lời nói với tôi khiến tôi cảm thấy chán nản. Gọi cho cô ấy, cô ấy cũng không nghe máy. Tôi về nhà bố mẹ vợ thì bị cô ấy và gia đình từ chối không cho gặp con. Thật sự tôi cảm thấy ức chế, mất hết sĩ diện của một thằng đàn ông. Tôi không biết làm gì với tình cảnh hiện tại của mình? Mọi người cho tôi lời khuyên để tôi sáng suốt. Chân thành cảm ơn.
M.T/Báo Gia đình và Xã hội
Họp lớp sau 25 năm, tôi nhận ra người thành công đều hiểu sớm 'quy tắc 3/7'
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp khiến tôi nhận thấy khoảng cách giữa người thành công và người mãi giậm chân tại chỗ không đến từ gia cảnh, mà từ cách họ áp dụng "quy tắc 3/7" trong cuộc sống.
Ở tuổi 72, tôi chủ động xin ra ở riêng sau 5 năm sống cùng con trai và con dâu
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già được sống cùng con cháu dưới một mái nhà là điều hạnh phúc nhất. Thế nhưng sau 5 năm chung sống, tôi nhận ra yêu thương không có nghĩa là lúc nào cũng phải ở cạnh nhau.
Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.
Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...
Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.
Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.
Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.
Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.
Sau tuổi 60, càng sớm bỏ 3 điều này, những năm cuối đời càng bình yên
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Đi qua hơn 60 năm cuộc đời, tôi mới hiểu điều khiến con người mệt mỏi nhất không phải tuổi tác, mà là những thứ mình cố giữ suốt nhiều năm.
Nghỉ hưu vẫn đi làm trả nợ thay con, tôi bàng hoàng khi thấy con dốc tiền đãi thông gia
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu chưa kịp tận hưởng cuộc sống, tôi quyết định đi làm bảo vệ để lấy tiền giúp con trai trả nợ rồi nhận ra bài học đắt giá.
Đến tuổi 60 mới hiểu: Có 3 việc cha mẹ càng làm nhiều, tuổi già càng dễ cô quạnh
Tâm sựGĐXH - Có những điều tôi từng nghĩ là yêu thương, nhưng đến sau tuổi 60 mới nhận ra lại vô tình trở thành gánh nặng cho chính mình và con cái.