Vợ khóc lóc cầu xin tôi ký đơn ly hôn
Bị vợ phát hiện tôi vẫn ngoại tình với bồ, cô ấy ghê sợ không muốn gần gũi tôi. Bốn năm nay vợ chồng tôi không quan hệ. Tôi phát hiện vợ đang uống thuốc trị bệnh trầm cảm và khoảng một năm nay thường xuyên mất ngủ phải dùng thuốc.
Tôi và vợ kết hôn chín năm, có hai con đủ nếp đủ tẻ. Tôi là kỹ sư công trình, vợ là trưởng phòng marketing của ngân hàng nước ngoài. Cô ấy là tuýp phụ nữ tham vọng, thông minh, kiêu hãnh, nhiệt tình và ăn nói rất duyên. Do tính chất công việc tôi thường đi làm xa nhà, một tháng về nhà vài ngày. Khi vợ mang thai cháu thứ hai tôi ngoại tình với cô thư ký cùng đi theo công trình. Tôi đến với bồ không phải vì yêu, chẳng qua xa nhà cô đơn, thiếu thốn; còn nàng chưa chồng mà hoàn cảnh thuận lợi nên tôi không kiềm chế được. Chúng tôi như hai kẻ xa nhà an ủi nhau.
Vai diễn tròn một năm thì hạ màn, vợ tôi đọc được tin nhắn thắm thiết bồ gửi vào máy tôi. Mới đầu tôi còn chối, sau vợ gặng hỏi mãi đành phải thú thật. Vì tự ái tôi tỏ ra bất cần, trách ngược vợ không hiểu, không thông cảm, đàn ông xa nhà cần phụ nữ chăm sóc. Vợ yêu cầu tôi chấm dứt nếu không sẽ họp mặt gia đình thông báo. Nóng giận mất khôn, tôi dọa nếu bung bét tôi không còn mặt mũi nào về nhà nữa và sẽ bỏ đi sống với bồ.

Lần sau về nhà, vợ mời hai bên gia đình họp mặt, trình bày rõ mọi việc kèm theo đơn ly hôn. Cha mẹ chúng tôi đều khuyên hàn gắn. Dù không ly hôn nhưng vợ chồng tôi sống với nhau trên danh nghĩa, chiến tranh lạnh thậm chí vài tháng chẳng nói chuyện, vợ chồng như kẻ thù. Tôi biết tình cảm rạn nứt không bao giờ tìm lại được. Tôi muốn yêu thương vợ nhưng cô ấy không nhận, tôi về nhà cô ấy không chào đón, cả ngày ở suốt trong phòng làm việc. Dần dần tôi mặc kệ không cứu vãn nữa, về nhà chỉ chơi với con, vợ chồng cứ sống vậy như hai kẻ xa lạ theo ý vợ.
Nhiều lần tôi trở mình, nằm gần vợ cảm nhận rõ cả người nàng co rúm, cả hai đều khó xử không thể đối diện nhau, không thể giả tạo yêu thương cũng chẳng thể chia tay. Bị vợ phát hiện tôi vẫn ngoại tình với bồ, vợ không chấp nhận điều đó nên ghê sợ không muốn gần gũi. Bốn năm nay vợ chồng tôi không quan hệ. Tôi phát hiện vợ đang uống thuốc trị bệnh trầm cảm và khoảng một năm gần đây thường xuyên mất ngủ phải dùng thuốc.
Nàng nghiện thuốc lá, hút đến nỗi móng tay và da bắt đầu vàng, giải thích vì căng thẳng nên mới hút thế. Nhiều lần tôi bắt gặp vợ ngồi ngoài phòng khách vừa nhả khói vừa lẩm nhẩm gì đó, tôi hoảng quá ép vợ đi khám, bác sĩ nói vợ bị stress nặng. Số là bố vợ tôi làm ăn bị lừa, đối tác đòi kiện đi tù, mẹ vợ đánh bài nợ tiền xã hội đen, có lẽ vừa lo cho bố mẹ vừa chăm hai con, công việc dày đặc quá áp lực, cô ấy lại sống nội tâm, ít khi trò chuyện cùng ai nên không có chỗ tâm sự, giúp đỡ.
Rồi cô ấy bị tai nạn gãy xương tay cũng chẳng báo tôi một câu, việc gì cũng tự làm, hỏi tới thì bảo giải quyết xong rồi. Dù sa sút tinh thần như thế nhưng trước mặt người khác nàng luôn tỏ ra kiêu hãnh, không muốn ai thấy sự yếu đuối của mình, luôn cầu toàn trong mọi việc để không ai có cơ hội xem thường, chê trách. Nàng muốn ly hôn còn tôi thì không, tôi không muốn mất gia đình nên không ký.
Vợ bật khóc, khản cả giọng xin tôi ly hôn, đừng dày vò nhau nữa. Tôi biết nàng tuyệt vọng và mệt mỏi với mớ bòng bong rắc rối, không muốn gánh thêm áp lực trong hôn nhân nên xin vợ cơ hội làm lại từ đầu. Tôi sẽ chuyển công tác về gần nhà sống cùng gia đình nhưng liệu còn cơ hội nào cho cả hai không? Nếu ly hôn tôi không đành bỏ vợ một mình, sợ nàng không chịu nổi sẽ bệnh nặng thêm, con tôi ra sao khi sống với người mẹ có vấn đề về thần kinh lại nghiện thuốc lá, chưa kể đặc thù công việc phải xã giao nên vợ tôi hay say xỉn. Còn làm lại từ đầu cả chặng đường dài, tôi thấy nản khi nghĩ tới không khí gia đình lạnh lẽo, đống nợ bên nhà vợ và phải sống chung nhà với người phụ nữ nhiều thói quen xấu. Xin mọi người cho tôi lời khuyên. (Thành)
Theo VnExpress
Gặp lại đồng nghiệp cũ, tôi ngỡ ngàng khi biết cái giá phía sau chức giám đốc
Tâm sự - 16 giờ trướcGĐXH - Sau hai thập kỷ xa cách, buổi gặp mặt đồng nghiệp cũ tưởng chừng là dịp để nhìn lại những thành tựu rực rỡ. Thế nhưng, càng trò chuyện, tôi càng nhận ra một sự thật hoàn toàn khác.
Sau khi nghỉ hưu, tôi bỏ 6 thói quen giúp ví tiền không còn hao hụt mỗi tháng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khi bước vào tuổi nghỉ hưu, tôi bắt đầu rà soát lại các khoản chi tiêu trong gia đình và bất ngờ nhận ra căn bếp mới chính là nơi “ngốn tiền” nhiều nhất.
Nghỉ hưu lên ở với con gái, một câu nói của con rể khiến tôi lập tức quay về quê
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu, tôi lên thành phố sống cùng con gái với hy vọng tuổi già an yên. Nhưng một cuộc trò chuyện khiến tôi nhận ra mình đang mắc sai lầm mà nhiều người lớn tuổi mắc phải.
Đi họp lớp với chiếc áo cũ, tôi nhận về lời mỉa mai và bài học đắt giá
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Khoảng cách giữa con người đôi khi không nằm ở ví tiền, mà ở cách họ nhìn nhận và đối xử với nhau. Tôi nhận ra điều đó sau một buổi họp lớp tưởng chừng chỉ để gặp lại bạn cũ.
Sau khi nghỉ hưu, tôi dứt khoát không làm 5 việc, nhờ vậy cuộc sống nhẹ nhàng hẳn
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau khi bước sang tuổi 65 và chính thức nghỉ hưu, bà Dương chọn sống một mình trong căn nhà riêng.
Cả nhà đồng thuận khi bố mẹ chia thừa kế, lúc đất tăng giá gấp 5 lần, 3 em trai liền trở mặt với tôi
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Mâu thuẫn vì thừa kế không còn là chuyện hiếm, nhưng đôi khi những xung đột ấy lại xuất hiện theo cách không ai ngờ tới.
Tưởng ôn kỷ niệm, ai ngờ toàn khoe bản thân: Người phụ nữ dự họp lớp một lần rồi 'cạch mặt'
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Không khí buổi gặp gỡ khiến bà nhận ra rằng, theo thời gian, ý nghĩa của họp lớp cũng đã thay đổi.
Hai chị em chọn hai cách tiêu tiền: Cuộc sống tuổi trung niên khác nhau 'một trời một vực'
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Tính cách khác nhau, lựa chọn lối sống khác nhau khiến cuộc sống của hai người cô tôi khi bước vào tuổi trung niên rẽ sang hai hướng hoàn toàn đối lập.
Ở nhà 2 con trai chưa đầy 1 năm, cụ bà quyết định dọn đi: Tuổi già vui hơn hẳn
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Quyết định tưởng chừng khiến nhiều người bất ngờ lại giúp bà tìm thấy sự bình yên trong những năm tháng tuổi già, đồng thời giảm bớt áp lực cho con cái.
8 năm làm giúp việc, tôi thấy rõ nỗi đau chung của tuổi già: Giàu mấy cũng không tránh khỏi
Tâm sự - 4 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm làm nghề giúp việc, tôi nhận ra một sự thật: khi bước vào tuổi già, mọi người đều đối diện với những nỗi lo tương tự nhau, bất kể giàu nghèo hay địa vị xã hội.
Cả đời tích cóp cho tuổi già, đến khi qua đời mới nhận ra điều quan trọng nhất
Tâm sựGĐXH - Sau khi chứng kiến sự ra đi của một người đồng nghiệp thân quen, tôi bất giác nhìn lại cách sống ở tuổi già của chính mình.