Vợ sắp sinh, chồng tôi vẫn trì hoãn việc đăng ký kết hôn, hôm ấy vô tình nghe anh và mẹ cãi nhau, tôi sốc đến nỗi lăn đùng ra ngất
Vợ đang mang thai, chỉ còn 4 tháng nữa là sinh. Vậy mà chồng tôi có thể nói ra những lời đao búa ấy sao?
Tôi biết trong chuyện này, tôi không phải người đúng hoàn toàn. Tuy nhiên với quan điểm của tôi, một khi đã trở thành người một nhà, chồng phải có sự tôn trọng nhất định với vợ.
Tôi và Thành là bạn học thời cấp 3. Ngày ấy, tôi có yêu thầm anh, nhưng tình cảm không được đáp lại. Chúng tôi vẫn tiếp tục là bạn bè, anh xem tôi như bạn thân, còn tôi cũng chưa bao giờ đi quá giới hạn. Thậm chí khi anh và người yêu giận nhau, tôi còn khuyên anh nên nhún nhường trước con gái một chút. Chưa bao giờ tôi thừa nước đục thả câu, khuyên anh chia tay với người ta.
Sự cố giữa chúng tôi xảy ra vào 5 tháng trước. Hôm ấy Thành và người yêu cãi nhau. Anh mang bia đến nhà tôi uống, rồi kể không muốn tiếp tục mối quan hệ ấy nữa. Chính vì câu nói ấy, tôi đã chủ động tiến tới với anh, chúng tôi ở bên nhau cả đêm ấy, nhưng buồn hơn là anh không giữ lời hứa. Dù nói muốn chia tay nhưng ngày hôm sau, anh lại tìm gặp người yêu và xin được làm lành.
Sau đó một tháng thì tôi phát hiện mình có bầu. Bố mẹ anh đều quý tôi từ trước nên nhanh chóng sang nhà tôi bàn chuyện người lớn. Bây giờ khi nghĩ lại, tôi chạnh lòng vô cùng khi đám cưới của mình được diễn ra trong sự háo hức của cô dâu và sự thờ ơ của chú rể.

Sống cùng chồng nhưng tôi luôn cảm thấy cô đơn và lạc lõng. (Ảnh minh họa)
Đám cưới tổ chức xong, chồng tôi cũng không cho vợ đi tuần trăng mật. Anh chưa bao giờ để ý đến vợ, hỏi xem vợ nghén thế nào, có thích ăn gì không. Có lần tôi còn phát hiện anh vẫn nhắn tin qua lại với người yêu cũ , thế nhưng vì con, tôi đành im lặng.
Ít ai biết, dù chúng tôi đã tổ chức đám cưới nhưng chúng tôi chưa đăng ký kết hôn . Bởi lẽ gần đến ngày cưới thì chồng tôi nói anh bị mất ví, trong đó có cả chứng minh thư và bằng lái xe. Chồng tôi bảo khi nào làm lại được giấy tờ, chúng tôi sẽ đi đăng ký như những cặp vợ chồng bình thường khác.
Tôi tin tưởng chồng nên không kiểm tra lại, cũng chẳng nói với ai. Cho đến hôm ấy, tôi về sớm và nghe được cuộc nói chuyện giữa anh và mẹ. Thì ra chồng tôi đã giấu giấy tờ để không phải đi đăng ký kết hôn. Mẹ chồng tôi phát hiện được chuyện này, bà tra hỏi con trai, kết quả là cả hai đã nảy sinh tranh cãi.
Hiểu mọi chuyện, tôi bước vào thẳng thắn hỏi chồng. Không ngờ anh lại thản nhiên nói, anh tổ chức đám cưới vì trách nhiệm, còn thâm tâm vẫn có ý muốn đợi thêm một thời gian nữa mới quyết định có nên đăng ký kết hôn hay không. Bởi đăng ký rồi sau này muốn bỏ nhau cũng khó. Tôi nghe xong vì quá sốc nên ngất lịm. Mấy ngày nay, tôi vẫn không nói chuyện với chồng, còn anh thì chẳng thanh minh và cũng chưa có ý định sẽ kết hôn trên giấy tờ. Tôi mệt mỏi quá mọi người ạ, phải lựa chọn thế nào cho cuộc hôn nhân của chúng tôi đây?
T.T.H.N
Họp lớp tuổi 40, tôi hiểu vì sao có người ngày càng giàu, có người mãi chật vật
Tâm sự - 2 giờ trướcGĐXH - Họp lớp sau 20 năm, tôi có cơ hội nhìn lại hành trình trưởng thành của mỗi người để hiểu điều gì thực sự tạo nên thành công và hạnh phúc.
Nghỉ hưu 5 năm, tôi mới thấm: Thà đi bộ, đi du lịch một mình còn hơn làm 2 việc khiến tuổi già thêm mệt mỏi
Tâm sự - 21 giờ trướcGĐXH - Sau 5 năm nghỉ hưu, điều khiến tôi tiếc nhất không phải là đã bỏ lỡ cơ hội kiếm thêm tiền, mà là từng dành quá nhiều thời gian cho những việc không thực sự mang lại bình yên. Đến bây giờ, tôi mới hiểu tuổi già hạnh phúc đôi khi chỉ cần biết bớt một vài điều.
Nghỉ hưu, càng kỳ vọng vào con cái càng dễ thất vọng: Tôi mất nhiều năm mới hiểu điều này
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều năm nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già bình yên không đến từ sự chu cấp của con cái mà từ việc chủ động chuẩn bị tài chính, sức khỏe và tinh thần ngay từ sớm.
Đừng đợi con cái báo hiếu: 3 điều giúp tôi có tuổi già bình yên ở tuổi 75
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau khi đi qua gần hết cuộc đời, tôi nhận ra điều giúp một người có tuổi già bình yên không phải là sự hy sinh của con cái, mà là sự chuẩn bị của chính mình.
Nghỉ hưu rồi mới hiểu: Không ở cùng con cái, tuổi già lại bình yên hơn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Với khoản lương hưu ổn định và những lựa chọn phù hợp, tôi đã tận hưởng cuộc sống tuổi già độc lập, bình yên và viên mãn theo cách riêng của mình.
Bố chồng mất, mẹ chồng nhất quyết không cho chúng tôi xây nhà ở riêng vì một lý do
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nghe những lời mẹ chồng nói, tôi hoang mang vô cùng. Tối hôm đó, tôi nói chuyện với chồng và anh cũng ngồi suy nghĩ rất lâu.
Sự tử tế cuối cùng của một người vợ bị chồng phản bội
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Trong câu chuyện hôm nay, người chồng đã mất đi một người vợ hết lòng vì gia đình. Người mẹ chồng cũng mang theo nỗi day dứt khi không thể giữ được người con dâu mà bà luôn xem như con gái ruột. Còn người phụ nữ ấy, chị không ra đi trong oán giận. Chị chỉ chọn khép lại một cuộc hôn nhân đã không còn nguyên vẹn, sau khi làm tròn điều mà lương tâm mình cho là đúng.
Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.
Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH – Nhiều đêm, tôi gần như thức trắng không ngủ được. Trong đầu tôi luôn thường trực câu hỏi: Nếu ngày ấy tôi không can thiệp, liệu giờ cuộc sống của con có hạnh phúc hơn không?
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sựGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.