Xem phim 'Sex Education', tôi dằn vặt mình vì suốt bao năm đã coi thường và hiểu sai về bố
GĐXH - Sự xa cách được hàn gắn sau gần 20 năm, ngày bố tôi bệnh nặng. Biết mình không còn sống được bao lâu nữa, ông đã gọi 5 anh em lại và bày tỏ ý nguyện muốn làm di chúc.
Xem phim Sex Education, tôi trách mình vì không đủ tinh tế với con, nhìn con sống lầm lũi, bế tắc mà thương con vô cùngSau khi xem đến tập 5, mùa 2 phim "Sex Education", tôi đã có một đêm dài trằn trọc, suy nghĩ và đã khóc rất nhiều về người bố vừa qua đời của mình. Giờ đây, đến lúc tôi trưởng thành cả về nhận thức lẫn điều kiện kinh tế thì bố tôi không còn nữa. Mong rằng ở thế giới bên kia, bố tôi được thanh thản và tha thứ cho tuổi trẻ bồng bột, non dại của tôi.
Nhân vật Adam Groff trong "Sex Education" có một mối quan hệ phức tạp với gia đình của mình, đặc biệt là với cha cậu, Hiệu trưởng Michael Groff. Trong một lần phải đối mặt với quá nhiều khó khăn, Adam Groff đã tâm sự với bạn: “Dreams aren’t real. That’s why they are called dreams”, dịch là: "Ước mơ không có thật. Đó là lý do người ta gọi chúng là ước mơ". Suy nghĩ và các thể hiện của Adam khiến tôi liên tưởng đến mình. Chính tuổi trẻ "ăn chưa no, lo chưa tới" của tôi đã làm bố tôi, một ông giáo mẫu mực bị tổn thương sâu sắc.

Ngày đấy, gia đình tôi nghèo lắm, cả 2 bố mẹ đều làm giáo viên dạy ở trường làng. Bố tôi, mặc dù là hiệu trưởng nhưng vừa liêm khiết, lại vừa nguyên tắc nên không tơ hào một đồng nào, sống bằng đồng lương của nhà nước và tiền phụ cấp.
Với số tiền lương ít ỏi đấy không đủ để nuôi 5 anh em tôi đang tuổi ăn tuổi lớn. Không chỉ vậy, bố tôi lại còn phải chăm lo cho bố mẹ già và gồng gánh cả gia đình chú thím không được nhanh nhẹn hoạt bát như người bình thường khác.
Vì gánh nặng cơm áo gạo tiền, mẹ tôi phải hy sinh để bố tôi được "sống với nghề". Mẹ tôi nghỉ dạy để chạy vạy, buôn bán, lấy đồng ra đồng vào để đảm bảo cho hơn 10 miệng ăn.
Tôi là anh cả trong gia đình, được hưởng gen từ bố nên từ bé tôi đã thông minh, học giỏi, luôn được học trường chuyên lớp chọn. Ngày học lớp 12, do thi học sinh giỏi được giải cao nên tôi là một trong số ít có tiêu chuẩn được đi học nước ngoài. Khi nhận được giấy thông báo trúng tuyển, tôi nhảy lên vì vui sướng. Bao ước mơ hoài bão nơi chân trời mới mở ra trước mắt tôi.
Nhưng rồi niềm vui ấy quá ngắn ngủi. Tôi vẫn nhớ như in buổi chiều hôm đó, bố tôi về thông báo tôi phải nhường suất đó cho bạn khác với lý do hồ sơ của tôi hoàn tất muộn nên lỡ cơ hội. Tôi truy vấn bố nhưng mọi câu hỏi đều không được giải đáp thấu đáo. Lúc đó, tôi giận bố và cho rằng bố tôi "bất tài vô dụng", việc khó nhất tôi đã làm được rồi, còn mỗi việc lo hồ sơ giấy tờ mà cũng không làm được, đã vậy, bố lại không hề nói với tôi. Tôi thất vọng vô cùng và cho rằng ông đã đánh mất tương lai của tôi. Mối quan hệ giữa tôi và bố có một khoảng cách nhất định. Có nhiều việc tôi làm mà không cần sự chia sẻ, tham gia của bố dù tôi biết ông vẫn luôn dõi theo và âm thầm hỗ trợ tôi trong công việc và các mối quan hệ.
Sự xa cách đã được hàn gắn sau gần 20 năm, ngày bố tôi bệnh nặng. Biết mình không còn sống được bao lâu nữa, ông đã gọi 5 anh em lại và bày tỏ ý nguyện muốn làm di chúc.
Ông nói: Tài sản lớn nhất bố có được hôm nay là cả 5 con đều thành đạt, đấy là thứ quý giá nhất mà cả đời bố dành được cho các con. Bố mẹ chỉ còn đất đai nhà cửa là số tài sản có giá trị duy nhất còn lại, không đủ để chia nên bố muốn trao hết cho tôi. Bố nói, bố tin tưởng vào tôi vì tôi là anh cả trong gia đình, là người hy sinh vì gia đình nhiều nhất và cũng là người bố tin tưởng sẽ thay bố để giữ gìn nề nếp gia phong gia đình. Bố tôi muốn anh em tôi luôn biết yêu thương, tương trợ lẫn nhau và luôn nhớ rằng "một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ". Bố muốn anh em chúng tôi dù có đi đâu cũng phải "có nơi để về"...
Nghe xong, tôi nghẹn lại. Vậy mà bao lâu nay tôi vẫn giữ một khoảng cách với bố. Đến lúc này tôi mới thực sự thấm thía và ân hận vì suốt một thời gian tôi không đủ trải nghiệm để hiểu nỗi lòng của bố. Giờ đây, khi được giao trọng trách này, tôi biết bố đã đặt hoàn toàn niềm tin vào tôi. Tôi tự hứa sẽ sống sao cho xứng đáng với những gì ông đã kỳ vọng vào tôi.
Tôi mong rằng các em tôi sẽ đồng lòng với quyết định này, tôi hứa sẽ thay bố xây dựng và giữ gìn những tài sản bố để lại để anh em tôi luôn có chốn đi về. Nhưng tôi cũng lo sợ rằng liệu các em tôi có nghĩ tôi là người tham lam ích kỷ?
Bỏ quê lên phố trông cháu, mẹ già sững sờ khi con dâu đòi 'phí sinh hoạt' gần hết tháng lương hưu
Tâm sự - 3 giờ trướcGĐXH - Bữa cơm đang ăn dở thì con dâu đặt bát xuống: “Mẹ, có chuyện này con muốn bàn với mẹ một chút”.
Tiêu sạch 1,9 tỷ để tận hưởng tuổi già, khi biến cố xảy ra vợ chồng tôi chỉ biết khóc gọi con
Tâm sự - 7 giờ trướcGĐXH - Du lịch khi nghỉ hưu là lựa chọn của nhiều người để tận hưởng cuộc sống. Tuy nhiên, nếu không chuẩn bị kỹ, tuổi già có thể đối mặt với những rủi ro khó lường.
Lấy tôi 5 năm, vợ vẫn phục vụ mẹ chồng cũ cứ như làm dâu 2 nhà
Tâm sự - 8 giờ trướcDù đã lấy tôi được 5 năm nhưng cứ 2 tuần một lần, vợ tôi lại sang nhà mẹ chồng cũ để dọn dẹp, chăm sóc bà; nhiều hôm bận sang muộn là bà gọi điện giục.
Giúp hàng xóm tiền bạc lúc hoạn nạn, tôi nhận về bài học nhớ đời
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Tử tế cho hàng xóm vay 22 triệu đồng để đi viện trong lúc nguy cấp, tôi không hề nghĩ rằng vài ngày sau khi nhận lại tiền, mình lại rơi vào tình huống “đứng hình”.
Về già, vợ chồng tôi đưa ra 5 quyết định 'phũ phàng' lại giúp cuộc sống nhẹ gánh hơn
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Sau nhiều đêm trăn trở, vợ chồng tôi quyết định nhìn thẳng vào thực tế và đưa ra một số lựa chọn cho chặng đường về già.
10 năm làm công việc chăm sóc người già, tôi nhận ra điều khiến họ sợ nhất mỗi ngày
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng, người già có lương hưu cao, có điều kiện thuê người chăm sóc chắc chắn sẽ sống an nhàn và hạnh phúc. Nhưng thực tế lại không như họ nghĩ.
Nghỉ hưu, tôi nghe lời con dâu: Không mua nhà, mua ô tô rồi sống những ngày đáng giá nhất
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, nhiều người thường nghĩ đến việc mua thêm nhà để an tâm tuổi già. Tôi cũng từng có suy nghĩ như vậy, cho đến khi nghe lời khuyên chân thành của con dâu.
20 năm làm dâu, tôi lặng người khi biết ngôi nhà đang ở được bố mẹ chồng sang tên cho ai
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Khoảnh khắc biết căn nhà mình đang vun vén suốt hai thập kỷ được sang tên cho ai, tôi mới bàng hoàng nhận ra: Có những nỗ lực cả đời cũng không thể xóa nhòa ranh giới giữa "máu mủ" và "người ngoài".
Nghỉ hưu xin vào công ty con trai làm việc, tôi tưởng có 'đặc quyền' không ngờ nhận bài học đắt giá
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, không chịu nổi cảm giác nhàn rỗi nên tôi xin vào làm tại công ty của con trai. Nhưng chỉ một sai lầm, tôi bị phạt tiền và khiển trách trước gần 200 nhân viên.
Bị cho là khó tính, tôi rời nhà con để giữ tuổi già bình yên
Tâm sự - 4 ngày trướcGĐXH - Sống chung với con cái một thời gian và nhận ra nhiều bất tiện, cụ ông đã chuyển đến viện dưỡng lão. Một năm sau, ông khẳng định đây là lựa chọn sáng suốt giúp tuổi già nhẹ nhõm hơn.
Bị cho là khó tính, tôi rời nhà con để giữ tuổi già bình yên
Tâm sựGĐXH - Sống chung với con cái một thời gian và nhận ra nhiều bất tiện, cụ ông đã chuyển đến viện dưỡng lão. Một năm sau, ông khẳng định đây là lựa chọn sáng suốt giúp tuổi già nhẹ nhõm hơn.
