Xem phim 'Sex Education', tôi dằn vặt mình vì suốt bao năm đã coi thường và hiểu sai về bố
GĐXH - Sự xa cách được hàn gắn sau gần 20 năm, ngày bố tôi bệnh nặng. Biết mình không còn sống được bao lâu nữa, ông đã gọi 5 anh em lại và bày tỏ ý nguyện muốn làm di chúc.
Xem phim Sex Education, tôi trách mình vì không đủ tinh tế với con, nhìn con sống lầm lũi, bế tắc mà thương con vô cùngSau khi xem đến tập 5, mùa 2 phim "Sex Education", tôi đã có một đêm dài trằn trọc, suy nghĩ và đã khóc rất nhiều về người bố vừa qua đời của mình. Giờ đây, đến lúc tôi trưởng thành cả về nhận thức lẫn điều kiện kinh tế thì bố tôi không còn nữa. Mong rằng ở thế giới bên kia, bố tôi được thanh thản và tha thứ cho tuổi trẻ bồng bột, non dại của tôi.
Nhân vật Adam Groff trong "Sex Education" có một mối quan hệ phức tạp với gia đình của mình, đặc biệt là với cha cậu, Hiệu trưởng Michael Groff. Trong một lần phải đối mặt với quá nhiều khó khăn, Adam Groff đã tâm sự với bạn: “Dreams aren’t real. That’s why they are called dreams”, dịch là: "Ước mơ không có thật. Đó là lý do người ta gọi chúng là ước mơ". Suy nghĩ và các thể hiện của Adam khiến tôi liên tưởng đến mình. Chính tuổi trẻ "ăn chưa no, lo chưa tới" của tôi đã làm bố tôi, một ông giáo mẫu mực bị tổn thương sâu sắc.

Ngày đấy, gia đình tôi nghèo lắm, cả 2 bố mẹ đều làm giáo viên dạy ở trường làng. Bố tôi, mặc dù là hiệu trưởng nhưng vừa liêm khiết, lại vừa nguyên tắc nên không tơ hào một đồng nào, sống bằng đồng lương của nhà nước và tiền phụ cấp.
Với số tiền lương ít ỏi đấy không đủ để nuôi 5 anh em tôi đang tuổi ăn tuổi lớn. Không chỉ vậy, bố tôi lại còn phải chăm lo cho bố mẹ già và gồng gánh cả gia đình chú thím không được nhanh nhẹn hoạt bát như người bình thường khác.
Vì gánh nặng cơm áo gạo tiền, mẹ tôi phải hy sinh để bố tôi được "sống với nghề". Mẹ tôi nghỉ dạy để chạy vạy, buôn bán, lấy đồng ra đồng vào để đảm bảo cho hơn 10 miệng ăn.
Tôi là anh cả trong gia đình, được hưởng gen từ bố nên từ bé tôi đã thông minh, học giỏi, luôn được học trường chuyên lớp chọn. Ngày học lớp 12, do thi học sinh giỏi được giải cao nên tôi là một trong số ít có tiêu chuẩn được đi học nước ngoài. Khi nhận được giấy thông báo trúng tuyển, tôi nhảy lên vì vui sướng. Bao ước mơ hoài bão nơi chân trời mới mở ra trước mắt tôi.
Nhưng rồi niềm vui ấy quá ngắn ngủi. Tôi vẫn nhớ như in buổi chiều hôm đó, bố tôi về thông báo tôi phải nhường suất đó cho bạn khác với lý do hồ sơ của tôi hoàn tất muộn nên lỡ cơ hội. Tôi truy vấn bố nhưng mọi câu hỏi đều không được giải đáp thấu đáo. Lúc đó, tôi giận bố và cho rằng bố tôi "bất tài vô dụng", việc khó nhất tôi đã làm được rồi, còn mỗi việc lo hồ sơ giấy tờ mà cũng không làm được, đã vậy, bố lại không hề nói với tôi. Tôi thất vọng vô cùng và cho rằng ông đã đánh mất tương lai của tôi. Mối quan hệ giữa tôi và bố có một khoảng cách nhất định. Có nhiều việc tôi làm mà không cần sự chia sẻ, tham gia của bố dù tôi biết ông vẫn luôn dõi theo và âm thầm hỗ trợ tôi trong công việc và các mối quan hệ.
Sự xa cách đã được hàn gắn sau gần 20 năm, ngày bố tôi bệnh nặng. Biết mình không còn sống được bao lâu nữa, ông đã gọi 5 anh em lại và bày tỏ ý nguyện muốn làm di chúc.
Ông nói: Tài sản lớn nhất bố có được hôm nay là cả 5 con đều thành đạt, đấy là thứ quý giá nhất mà cả đời bố dành được cho các con. Bố mẹ chỉ còn đất đai nhà cửa là số tài sản có giá trị duy nhất còn lại, không đủ để chia nên bố muốn trao hết cho tôi. Bố nói, bố tin tưởng vào tôi vì tôi là anh cả trong gia đình, là người hy sinh vì gia đình nhiều nhất và cũng là người bố tin tưởng sẽ thay bố để giữ gìn nề nếp gia phong gia đình. Bố tôi muốn anh em tôi luôn biết yêu thương, tương trợ lẫn nhau và luôn nhớ rằng "một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ". Bố muốn anh em chúng tôi dù có đi đâu cũng phải "có nơi để về"...
Nghe xong, tôi nghẹn lại. Vậy mà bao lâu nay tôi vẫn giữ một khoảng cách với bố. Đến lúc này tôi mới thực sự thấm thía và ân hận vì suốt một thời gian tôi không đủ trải nghiệm để hiểu nỗi lòng của bố. Giờ đây, khi được giao trọng trách này, tôi biết bố đã đặt hoàn toàn niềm tin vào tôi. Tôi tự hứa sẽ sống sao cho xứng đáng với những gì ông đã kỳ vọng vào tôi.
Tôi mong rằng các em tôi sẽ đồng lòng với quyết định này, tôi hứa sẽ thay bố xây dựng và giữ gìn những tài sản bố để lại để anh em tôi luôn có chốn đi về. Nhưng tôi cũng lo sợ rằng liệu các em tôi có nghĩ tôi là người tham lam ích kỷ?
Tôi từng nghĩ sinh con là bảo hiểm tuổi già, đến khi nghỉ hưu mới hiểu mình đã nhầm
Tâm sự - 8 giờ trướcGĐXH - Hạnh phúc không phải là sống thật lâu, mà là khi nghỉ hưu vẫn có điểm tựa cả về tinh thần lẫn tài chính.
Thường xuyên mơ thấy mối tình đầu, tôi ngỡ ngàng phát hiện sự thật bất ngờ
Tâm sự - 12 giờ trướcChẳng hiểu sao, hình bóng của người bạn gái đầu tiên – mối tình thuở ngây ngô thời sinh viên – lại bắt đầu xuất hiện dày đặc trong những giấc mơ của tôi.
Sụp đổ khi phát hiện bố chồng "mẫu mực" có con riêng
Tâm sự - 22 giờ trướcTrong mắt tôi và cả khu phố này, bố chồng tôi luôn là một hình mẫu người đàn ông đĩnh đạc, chuẩn mực. Ông sống điềm đạm, hiếm khi to tiếng với ai và luôn yêu thương con cháu.
Lương hưu cao vẫn không 'vừa mắt' con rể, 1 năm sau tôi lặng lẽ xách vali về quê
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi 69, khi đã đi gần hết một hành trình đời người, tôi mới thấm thía một điều cha mẹ có thể yêu con vô điều kiện, nhưng tiền lương hưu thì không nên trao hết cho con.
Cay đắng nghỉ hưu: Khi hào quang quyền lực chỉ còn là ký ức
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Có những người từng đứng rất cao khi còn đi làm, lời nói có trọng lượng, cấp dưới nghe răm rắp. Nhưng đến lúc nghỉ hưu, mọi hào quang dường như tan biến. Tôi là một trong số đó.
Phát hiện chồng sắp cưới thường xuyên tiếp khách ở karaoke "tay vịn"
Tâm sự - 1 ngày trướcChỉ còn 2 tháng nữa là đám cưới diễn ra, thiệp hồng cũng đã in, thế nhưng tôi phát hiện chồng sắp cưới thường xuyên đi tiếp khách ở các quán karaoke, lại gọi cả "tay vịn".
10 năm đưa hết lương cho vợ, chồng chết lặng khi biết tiền đã được chi tiêu thế nào
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Chi tiêu gia đình chưa bao giờ chỉ là câu chuyện "mỗi tháng tiêu bao nhiêu tiền". Đằng sau đó là cả một bài toán dài hơi về nhà cửa, con cái, sinh hoạt.
Ngột ngạt chốn công sở khi phải cố theo đuổi ước mơ của... bố mẹ
Tâm sự - 2 ngày trướcBước chân vào tòa nhà văn phòng hiện đại, nhìn đồng nghiệp hối hả check-in, tôi thấy mình như một kẻ lạc loài, lúc nào cũng phải cố gắng để làm công việc mình không yêu thích.
Vừa nghỉ chế độ 178, tôi bối rối khi con gái hỏi vay tiền mua nhà trước ngày sinh
Tâm sự - 3 ngày trướcTôi vừa nghỉ theo chế độ 178 với một khoản tiền đủ để gửi tiết kiệm dưỡng tuổi già. Nhưng khi con gái sắp sinh và ngỏ ý vay tiền mua chung cư thay vì thuê nhà khiến tôi khó nghĩ...
32 tuổi, tôi hoang mang khi rung động với chị gái của người yêu trong buổi ra mắt
Tâm sự - 3 ngày trướcGần một năm yêu nhau, tôi xác định yêu để tiến tới hôn nhân vì đã đến lúc phải lập gia đình. Nhưng trong lần đầu ra mắt nhà bạn gái, trái tim tôi lại loạn nhịp khi gặp chị gái cô ấy…
Cay đắng nghỉ hưu: Khi hào quang quyền lực chỉ còn là ký ức
Tâm sựGĐXH - Có những người từng đứng rất cao khi còn đi làm, lời nói có trọng lượng, cấp dưới nghe răm rắp. Nhưng đến lúc nghỉ hưu, mọi hào quang dường như tan biến. Tôi là một trong số đó.
