Xem phim 'Sex Education', tôi dằn vặt mình vì suốt bao năm đã coi thường và hiểu sai về bố
GĐXH - Sự xa cách được hàn gắn sau gần 20 năm, ngày bố tôi bệnh nặng. Biết mình không còn sống được bao lâu nữa, ông đã gọi 5 anh em lại và bày tỏ ý nguyện muốn làm di chúc.
Xem phim Sex Education, tôi trách mình vì không đủ tinh tế với con, nhìn con sống lầm lũi, bế tắc mà thương con vô cùngSau khi xem đến tập 5, mùa 2 phim "Sex Education", tôi đã có một đêm dài trằn trọc, suy nghĩ và đã khóc rất nhiều về người bố vừa qua đời của mình. Giờ đây, đến lúc tôi trưởng thành cả về nhận thức lẫn điều kiện kinh tế thì bố tôi không còn nữa. Mong rằng ở thế giới bên kia, bố tôi được thanh thản và tha thứ cho tuổi trẻ bồng bột, non dại của tôi.
Nhân vật Adam Groff trong "Sex Education" có một mối quan hệ phức tạp với gia đình của mình, đặc biệt là với cha cậu, Hiệu trưởng Michael Groff. Trong một lần phải đối mặt với quá nhiều khó khăn, Adam Groff đã tâm sự với bạn: “Dreams aren’t real. That’s why they are called dreams”, dịch là: "Ước mơ không có thật. Đó là lý do người ta gọi chúng là ước mơ". Suy nghĩ và các thể hiện của Adam khiến tôi liên tưởng đến mình. Chính tuổi trẻ "ăn chưa no, lo chưa tới" của tôi đã làm bố tôi, một ông giáo mẫu mực bị tổn thương sâu sắc.

Ngày đấy, gia đình tôi nghèo lắm, cả 2 bố mẹ đều làm giáo viên dạy ở trường làng. Bố tôi, mặc dù là hiệu trưởng nhưng vừa liêm khiết, lại vừa nguyên tắc nên không tơ hào một đồng nào, sống bằng đồng lương của nhà nước và tiền phụ cấp.
Với số tiền lương ít ỏi đấy không đủ để nuôi 5 anh em tôi đang tuổi ăn tuổi lớn. Không chỉ vậy, bố tôi lại còn phải chăm lo cho bố mẹ già và gồng gánh cả gia đình chú thím không được nhanh nhẹn hoạt bát như người bình thường khác.
Vì gánh nặng cơm áo gạo tiền, mẹ tôi phải hy sinh để bố tôi được "sống với nghề". Mẹ tôi nghỉ dạy để chạy vạy, buôn bán, lấy đồng ra đồng vào để đảm bảo cho hơn 10 miệng ăn.
Tôi là anh cả trong gia đình, được hưởng gen từ bố nên từ bé tôi đã thông minh, học giỏi, luôn được học trường chuyên lớp chọn. Ngày học lớp 12, do thi học sinh giỏi được giải cao nên tôi là một trong số ít có tiêu chuẩn được đi học nước ngoài. Khi nhận được giấy thông báo trúng tuyển, tôi nhảy lên vì vui sướng. Bao ước mơ hoài bão nơi chân trời mới mở ra trước mắt tôi.
Nhưng rồi niềm vui ấy quá ngắn ngủi. Tôi vẫn nhớ như in buổi chiều hôm đó, bố tôi về thông báo tôi phải nhường suất đó cho bạn khác với lý do hồ sơ của tôi hoàn tất muộn nên lỡ cơ hội. Tôi truy vấn bố nhưng mọi câu hỏi đều không được giải đáp thấu đáo. Lúc đó, tôi giận bố và cho rằng bố tôi "bất tài vô dụng", việc khó nhất tôi đã làm được rồi, còn mỗi việc lo hồ sơ giấy tờ mà cũng không làm được, đã vậy, bố lại không hề nói với tôi. Tôi thất vọng vô cùng và cho rằng ông đã đánh mất tương lai của tôi. Mối quan hệ giữa tôi và bố có một khoảng cách nhất định. Có nhiều việc tôi làm mà không cần sự chia sẻ, tham gia của bố dù tôi biết ông vẫn luôn dõi theo và âm thầm hỗ trợ tôi trong công việc và các mối quan hệ.
Sự xa cách đã được hàn gắn sau gần 20 năm, ngày bố tôi bệnh nặng. Biết mình không còn sống được bao lâu nữa, ông đã gọi 5 anh em lại và bày tỏ ý nguyện muốn làm di chúc.
Ông nói: Tài sản lớn nhất bố có được hôm nay là cả 5 con đều thành đạt, đấy là thứ quý giá nhất mà cả đời bố dành được cho các con. Bố mẹ chỉ còn đất đai nhà cửa là số tài sản có giá trị duy nhất còn lại, không đủ để chia nên bố muốn trao hết cho tôi. Bố nói, bố tin tưởng vào tôi vì tôi là anh cả trong gia đình, là người hy sinh vì gia đình nhiều nhất và cũng là người bố tin tưởng sẽ thay bố để giữ gìn nề nếp gia phong gia đình. Bố tôi muốn anh em tôi luôn biết yêu thương, tương trợ lẫn nhau và luôn nhớ rằng "một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ". Bố muốn anh em chúng tôi dù có đi đâu cũng phải "có nơi để về"...
Nghe xong, tôi nghẹn lại. Vậy mà bao lâu nay tôi vẫn giữ một khoảng cách với bố. Đến lúc này tôi mới thực sự thấm thía và ân hận vì suốt một thời gian tôi không đủ trải nghiệm để hiểu nỗi lòng của bố. Giờ đây, khi được giao trọng trách này, tôi biết bố đã đặt hoàn toàn niềm tin vào tôi. Tôi tự hứa sẽ sống sao cho xứng đáng với những gì ông đã kỳ vọng vào tôi.
Tôi mong rằng các em tôi sẽ đồng lòng với quyết định này, tôi hứa sẽ thay bố xây dựng và giữ gìn những tài sản bố để lại để anh em tôi luôn có chốn đi về. Nhưng tôi cũng lo sợ rằng liệu các em tôi có nghĩ tôi là người tham lam ích kỷ?
Nhiều người 'đi làm như đi chơi' nhưng cứ đòi thưởng Tết cao
Tâm sự - 16 giờ trướcNhững người có công việc nhẹ nhàng, tinh thần trách nhiệm chưa cao lại so bì, hơn thua chuyện thưởng Tết với tôi, điều này khiến tôi vô cùng khó nghĩ.
Con gái dọa không đẻ nếu tôi không chịu chăm cháu
Tâm sự - 1 ngày trướcCon gái tôi đã 30 tuổi mà chưa chịu sinh nở gì, tôi giục thì con ra điều kiện là ông bà phải chăm cháu thì mới đẻ; nhưng chúng tôi đã già yếu, cần chăm nhau.
Nhận thông báo công ty không thưởng Tết, tôi lập tức nghỉ việc
Tâm sự - 1 ngày trướcTết năm nay vừa không có thưởng vừa mất việc nhưng không hối hận về vì đã nghỉ, tôi không thể tiếp tục làm ở một công ty không ghi nhận đóng góp của nhân viên.
Chi phí quá nhiều, tôi không dám về quê đón Tết
Tâm sự - 2 ngày trước5 năm rồi gia đình tôi chưa về quê vì việc di chuyển mùa Tết quá đắt, riêng tiền vé máy bay cũng tốn vài chục triệu đồng, chưa tính tiền quà cáp, mua sắm...
Gọi con gái khi bệnh nặng tôi được nhận câu nói lạnh lùng: Đừng đặt tuổi già vào tay con cái
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Người ta vẫn nói con gái là "áo bông nhỏ" của cha mẹ lúc tuổi già. Nhưng không biết từ bao giờ, chiếc áo bông 28 tuổi của tôi lại trở nên mỏng manh đến mức gió vừa lùa đã lạnh buốt tim gan.
Mất thưởng Tết vẫn phải lo lương tháng 13 cho chị giúp việc
Tâm sự - 2 ngày trướcLương tôi thấp nhưng thưởng Tết rất to, thế mà năm nay sếp bảo sẽ không có khoản này; tôi đang lo thì chị giúp việc nói nếu không có lương tháng 13, ra Tết chị nghỉ.
Tôi mua được 5 chỉ vàng bằng tiền làm thêm xuyên Tết 3 năm
Tâm sự - 3 ngày trước3 cái Tết trước, tôi đều ở lại Hà Nội trực trọn kỳ nghỉ, vừa đủ tiền mua 5 chỉ vàng, vừa tiết kiệm rất nhiều chi phí, lại được đồng nghiệp cảm ơn vì ôm việc thay họ.
Đừng khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng để người khác chạnh lòng
Tâm sự - 3 ngày trướcRất nhiều người chẳng có thưởng Tết, thưởng rất "hẻo" hoặc quy thành hiện vật, đọc những status khoe thưởng Tết cao ngất trên mạng sẽ dễ buồn bã, chạnh lòng.
Tôi không còn sinh hoạt phí, cha mẹ vẫn bắt đi vay để giúp trả nợ cờ bạc
Tâm sự - 4 ngày trướcNhiều năm qua kể từ hồi còn đi học, tôi đã bị cha xem như cái máy ATM để báo nợ, rút tiền mỗi khi thua bạc; tôi không có tiền để sống vẫn ép đi vay để gửi về quê.
Mẹ chồng tuyệt thực ép sang tên nhà cho em chồng và cú lật kèo ngoạn mục của người chồng 'nhu nhược'
Tâm sự - 4 ngày trướcGĐXH - Người ta thường bảo "mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh", nhưng có những cảnh đời khiến người trong cuộc uất nghẹn đến mức muốn buông xuôi. Một bà mẹ chồng cay nghiệt, một người em chồng cờ bạc, và một người chồng tưởng chừng như "trai ngoan bám váy mẹ" khiến tôi mệt mỏi.
Tôi không còn sinh hoạt phí, cha mẹ vẫn bắt đi vay để giúp trả nợ cờ bạc
Tâm sựNhiều năm qua kể từ hồi còn đi học, tôi đã bị cha xem như cái máy ATM để báo nợ, rút tiền mỗi khi thua bạc; tôi không có tiền để sống vẫn ép đi vay để gửi về quê.
