Biết vợ tháng nào cũng gửi tiền về cho nhà ngoại mà tôi phải im lặng, vì sợ cô ấy tức lên liền ly hôn
Tôi là một người chồng làm ra tiền nhưng không được biết tiền đi đâu.
Mỗi tháng lương tôi hơn hai chục triệu, không nhiều nhưng cũng đủ sống nếu vợ chồng tôi biết vun vén. Nhưng tiếc là từ mấy năm nay, tiền bạc trong nhà chưa bao giờ là chuyện đơn giản.
Vợ tôi tên Trinh, làm kế toán trong một công ty xây dựng. Cô ấy tháo vát, giỏi ăn nói và đặc biệt khéo chăm lo gia đình. Sáng nào cô ấy cũng dậy sớm chuẩn bị cơm nước cho chồng con, chiều về lại đón con rồi lo dọn dẹp nhà cửa. Ai nhìn vào cũng bảo tôi sướng, có được người vợ hiền, chu toàn, thật lòng mà nói, tôi cũng nghĩ mình may mắn.
Chỉ là tháng nào Trinh cũng gửi tiền về nhà mẹ đẻ. Lúc thì bảo mẹ bệnh, lúc thì nói em trai thất nghiệp, khi thì viện cớ sửa lại nhà bếp cho bố mẹ. Ban đầu tôi không nghĩ nhiều vì tôi cũng quý nhà vợ, nhưng càng về sau, tôi càng thấy bất ổn.
Có tháng cô ấy rút gần 10 triệu từ tài khoản chung. Tôi hỏi, cô ấy mắng: "Tiền em làm ra, em có quyền lo cho bố mẹ em chứ. Hay là anh muốn em cắt đứt với bên ngoại để chăm mỗi nhà chồng".
Tôi ghét cãi nhau nên khi vợ nói vậy, tôi liền im lặng. Tôi sợ Trinh buồn, sợ cô ấy khóc, sợ những ngày lạnh lẽo khi vợ chồng không nói với nhau một câu.
Mẹ tôi biết chuyện, bà tức đến nỗi "xì khói". Có lần bà bảo: "Nó lo nhà ngoại thì cũng phải có chừng mực. Vợ chồng sống với nhau, còn con cái, phải biết bên nào quan trọng hơn chứ. Con không nói, không dám phản ứng, để vợ lấn tới mãi thì sau này khổ".
Tôi chỉ ngồi nghe, lòng thì nghĩ nếu tôi lên tiếng, vợ bỏ đi thật thì sao?

Ảnh minh họa
Tôi đã quen với việc có bữa cơm nóng mỗi tối, quen với việc quần áo gấp gọn từng ngăn, quen với một người phụ nữ nhắc tôi đi khám bệnh, tra cứu hộ tôi những thứ tôi dự định mua, những cái tôi nên ăn, nên kiêng... Tôi sống kiểu người ta bảo "chỉ cần lo đi làm, còn lại để vợ tính". Nhưng chính vì "vợ tính" mà tôi không có quyền ý kiến nữa.
Tôi từng thử góp ý nhỏ nhẹ rằng nếu Trinh gửi tiền về cho bố mẹ thì nên bàn với tôi một tiếng. Nhưng cô ấy gắt: "Em không ăn bám ai cả. Em không tiêu hoang. Em chỉ lo cho gia đình mình và cho bố mẹ em như anh lo cho bố mẹ anh đấy thôi".
Đúng là cô ấy không sai. Nhưng tôi thì sao? Tôi thấy mình dần bị gạt ra ngoài mọi quyết định. Một người chồng làm ra tiền nhưng không được biết tiền đi đâu.
Tôi sợ nếu nói nhiều, vợ tôi sẽ thu dọn đồ, dẫn con đi, để lại tôi với căn nhà lạnh lẽo. Tôi từng có bạn bè ly hôn, từng thấy cảnh con nhỏ bị giành giật, từng nghe tiếng đàn ông uống rượu khóc giữa đêm vì mất vợ, mất con. Tôi không muốn mình như thế.
Tôi không biết mình đang đúng hay sai. Liệu có phải đàn ông thì phải có tiếng nói hay chỉ cần giữ được gia đình yên ấm là đủ? Tôi nên tiếp tục im lặng để được vợ yêu thương hay nên lên tiếng để lấy lại phần làm chồng, quản lý tiền bạc?
Sống hạnh phúc với chồng suốt 35 năm nhưng có một bí mật tôi chưa từng dám nói ra
Tâm sự - 11 giờ trướcGĐXH - Không phải bí mật nào trong hôn nhân cũng là sự phản bội. Không phải bí mật nào cũng cần được phơi bày. Đôi khi, đó chỉ là một góc rất riêng của ký ức. Và theo năm tháng, nó trở thành một phần trong hành trình trưởng thành của mỗi con người.
Định gửi con về quê thì mẹ chồng từ chối với lý do "ốm mệt, để vài hôm nữa" nhưng bức ảnh cafe lại tố cáo tất cả
Tâm sự - 23 giờ trướcKhoảnh khắc ấy, tôi đứng tim, lồng ngực nghẹn ứ lại vì uất ức.
Tôi sợ những cuộc điện thoại lúc nửa đêm
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Ở tuổi trung niên, nỗi lo của người phụ nữ không còn là những bộn bề cơm áo gạo tiền như thuở trước. Thay vào đó là những trăn trở về cha mẹ già, con cái trưởng thành và sức khỏe của những người thân yêu. Có lẽ vì thế mà với nhiều người, tiếng chuông điện thoại vang lên giữa đêm khuya luôn mang theo một nỗi bất an khó gọi thành tên.
Góp tiền xây nhà ở chung sau nghỉ hưu, 3 chị em tôi từ người thân trở thành người dưng
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Chỉ sau vài tháng thi công, giấc mơ an hưởng tuổi già của ba chị em tôi nhanh chóng tan vỡ.
Gửi con đi du lich cùng ông bà nhưng không góp tiền, chị chồng "thẹn quá hóa giận" khi em dâu gửi hóa đơn
Tâm sự - 1 ngày trướcMột chuyến đi tưởng là dịp cả nhà quây quần bên nhau lại trở thành nguyên nhân khiến chị em trong nhà nhìn nhau bằng ánh mắt đầy khó chịu. Chỉ vì một đứa trẻ đi cùng, mọi chuyện bỗng rẽ sang hướng không ai ngờ tới.
Nghe lời người thân bán nhà về quê khởi nghiệp, 1 năm sau tôi phải đóng cửa trong nước mắt
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Quyết định bán tài sản lớn nhất của gia đình để về quê khởi nghiệp, nhưng chỉ sau một năm vận hành, tôi buộc phải thanh lý toàn bộ nhà hàng vì thua lỗ nặng nề.
Mấy chục năm sống vì gia đình, đến khi sống cho mình, tôi lại bị bàn tán
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Khi con cái trưởng thành và cuộc sống bớt đi những lo toan thường nhật, nhiều phụ nữ tuổi trung niên bắt đầu học cách quan tâm đến chính mình. Nhưng giữa những niềm vui mới tìm lại được, đôi khi họ vẫn phải đối diện với những ánh nhìn, lời nhận xét và cả những băn khoăn trong lòng...
Lương hưu không cao, tuổi già của tôi vẫn đủ đầy nhờ cách tính toán khôn ngoan
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Tuổi già, tôi đã tìm được cách sống độc lập, thoải mái, không làm phiền con cái mà chi phí sinh hoạt chỉ bằng một phần nhỏ so với thuê người chăm sóc chuyên nghiệp.
Nhường đất thừa kế cho em trai: Tự quyết định không hỏi ý kiến vợ, nhiều năm sau, tôi day dứt không yên
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Mỗi lần áp lực tiền bạc đè nặng, vợ tôi lại nhắc đến quyết định nhường đất năm xưa khiến tôi cảm thấy bị dồn vào góc tường.
Tôi đã nghỉ hưu nhưng vẫn không dám nghỉ làm
Tâm sự - 3 ngày trướcGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, điều tôi mong nhất là vẫn có thể tự lo được cho bản thân trong khả năng của mình. Bởi tôi biết, tuổi già đôi khi chỉ cần một lần đau ốm cũng đủ khiến những khoản tiết kiệm tích góp bấy lâu vơi đi rất nhanh.
Tôi đã nghỉ hưu nhưng vẫn không dám nghỉ làm
Tâm sựGĐXH - Sau khi nghỉ hưu, điều tôi mong nhất là vẫn có thể tự lo được cho bản thân trong khả năng của mình. Bởi tôi biết, tuổi già đôi khi chỉ cần một lần đau ốm cũng đủ khiến những khoản tiết kiệm tích góp bấy lâu vơi đi rất nhanh.
