35 tuổi, tôi chấp nhận làm vợ ba

| Tâm sự

Tôi đồng ý lấy anh ta chỉ với ý định được xóa khỏi danh sách ế.

Quá lứa nhỡ thì

30 tuổi, người ta gọi tôi là gái ế. Mà đúng là ế thật vì mấy ai ở tuổi này còn chưa có nổi một người yêu để tin tưởng rằng người đó sẽ lấy mình làm vợ.

Tôi không xấu, người cao ráo và công việc ổn định, tưởng thế là tốt nhưng thật không may, đó lại là cái khổ của tôi. Kể ra, tôi xấu xí một chút thì người ta còn có cớ trả lời vì sao tôi ế. Đằng này tôi lại được cả mọi thứ nên cái chuyện ế khiến nhiều người nghi vấn. Người thì cho rằng tại tôi kén cá chọn canh quá nên ế chỏng trơ. Người thì lại vu cho tôi tội ngoại tình, hay đang cặp kè với đại gia nào đó. Số tôi thật khổ. Chẳng có đại gia cũng chẳng phải làm sao, chỉ là, tôi cứ đợi duyên, đợi mọi thứ rồi cuối cùng thời gian trôi đi, tuổi tác tăng lên và tôi chẳng nhận ra điều đó.

35 tuổi, tôi chấp nhận làm vợ ba 1
Con cái giờ như quả bom nổ chậm, có bố mẹ nào mà an lòng. (ảnh minh họa)

Thế rồi những người đàn ông từng theo đuổi tôi cũng không hiểu tại sao tôi không có ý định yêu đương lấy chồng. Khi tôi kịp nhận ra xung quanh mình có nhiều người tốt thì họ đã lập gia đình hết cả. Tôi đành ngậm ngùi. Bố mẹ lo lắng cho tôi và luôn nghĩ, nếu như có ai đó tới hỏi thì thôi cũng cưới cho xong. Con cái giờ như quả bom nổ chậm, có bố mẹ nào mà an lòng.

Làm vợ lẽ và nuôi con chồng

Rồi một ngày, bà cô hàng xóm có cậu cháu họ đi làm ăn xa về, bà có ý định mối lái cho tôi. Nhưng khổ, khi ấy tôi đã 35 tuổi rồi, chẳng còn ai ngó ngàng đến nữa. Bao nhiêu năm quá bố mẹ ngán ngẩm, sống với tôi mà liên tục thở dài. Bố mẹ không muốn nhà mình có ‘bà cô’ như tôi rồi lại mang tiếng sau này. Biết anh ta là người có gia đình, thậm chí từng lấy hai vợ và đều chia tay cả, nhưng tôi vẫn phải chấp nhận.

Tôi đồng ý lấy anh ta chỉ với ý định được xóa khỏi danh sách ế. Bố mẹ tôi cũng an lòng đươc phần nào khi con đi lấy chồng. Đám cưới tổ chức không to, cũng chẳng mời nhiều bạn bè, chỉ có ai cực thân tôi mới mời. Những người trước đây tôi đi dự cưới, giờ cũng miễn hết. Thật ra, già rồi nên tôi chẳng muốn phô trương gì cả.

35 tuổi, tôi chấp nhận làm vợ ba 2
  Tôi đồng ý lấy anh ta chỉ với ý định được xóa khỏi danh sách ế. Bố mẹ tôi cũng an lòng đươc phần nào khi con đi lấy chồng. (ảnh minh họa)

Anh có hai con lớn, và tôi phải chấp nhận nuôi con chồng. Chẳng phải tôi sợ hay ngại khổ gì cả, nhưng có con chồng nào ưa mẹ kế đâu. Tôi lo lắng, cuộc sống chung đụng như thế sau này sẽ không hạnh phúc. Nhưng thôi thì đành lòng biết làm sao được. Thôi thì dù sao cũng mừng vì sự lấy được chồng, còn ra sao thì ra. Thà lấy chồng còn hơn là không lấy.

Vậy đấy, các bạn gái cũng đừng kén chọn quá, cũng đừng mải chơi quá mà quên mất việc chính của cuộc đời, rồi tới lúc lại như tôi. Đàn bà con gái có thì, quá tuổi thì mọi chuyện đều khó khăn…

Theo Khám phá

kimngan
Ý kiến của bạn
Tags:
Mẹ kế gặp tai nạn nguy kịch, bố tiết lộ một chuyện khiến 3 anh em tôi bật khóc vì ân hận

Mẹ kế gặp tai nạn nguy kịch, bố tiết lộ một chuyện khiến 3 anh em tôi bật khóc vì ân hận

Tâm sự -

GĐXH - Suốt mấy chục năm qua, chúng tôi đều nghĩ: "Bà đâu phải mẹ ruột của mình". Cho đến khi bố tiết lộ một bí mật về người phụ nữ ấy, tôi mới hiểu mình đã nợ bà một tiếng “mẹ” từ rất lâu. Chỉ tiếc rằng, khi chúng tôi muốn bù đắp, bà đã không còn cơ hội để nghe những lời ấy nữa...

Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Hơn 30 năm nghĩ bố bỏ rơi gia đình, tôi chết lặng khi biết bí mật sau những bức thư ông viết trước lúc qua đời

Tâm sự -

GĐXH - Suốt hơn 30 năm, chị luôn nghĩ bố là người đã bỏ rơi mẹ con mình. Chị từng giận ông, từng tự nhủ cả đời sẽ không tha thứ cho người cha ấy. Nhưng sau khi bố qua đời, đọc những bức thư mà ông viết, chị như chết lặng. Bởi sự thật về ngày bố rời đi hoàn toàn khác với những gì chị từng nghĩ...

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Hơn 20 năm oán trách mẹ, đến khi bà sắp qua đời tôi mới biết sự thật về người mình từng yêu

Tâm sự -

GĐXH - Khi sự thật được nói ra, tôi không còn biết phải trách mẹ điều gì nữa. Tôi chỉ thấy thương mẹ - người phụ nữ đã mang một bí mật quá lâu; thương cô gái trẻ năm nào đã phải một mình đối diện với nỗi đau và thương chính mình, vì đã mất hơn 20 năm mới có thể hiểu mẹ.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.