450 lần cãi vã, chồng chưa bao giờ làm lành trước
Tôi 40 tuổi, chồng lớn hơn một tuổi, cưới được 15 năm, có hai con đang học cấp hai.
Bố mẹ chồng chia tay, anh chị em chồng mỗi người một cuộc sống, ít ai chia sẻ với ai. Do ở xa nên 2 năm yêu nhau trước khi cưới chúng tôi không có điều kiện tìm hiểu kỹ, chỉ qua thư từ, chat trên mạng xã hội và gặp được hai lần.
Cưới xong tôi đã thấy anh khá vô tâm, không chia sẻ việc nhà, mỗi lần bất đồng ý kiến anh đều giận không nói chuyện, không liên hệ bất cứ phương tiện nào với tôi cho tới khi tôi làm lành. Thời gian giận nhau kéo dài từ 7 ngày tới hai tháng, tùy vào sự chịu đựng của tôi, kể cả lúc tôi ốm, có bầu, nuôi con nhỏ, mới sẩy thai hay bị ngất xỉu, đụng xe... Anh có biết cũng không tỏ thái độ gì. Mỗi năm chúng tôi giận nhau như vậy khoảng 30 lần, gần như lần nào tôi cũng là người chủ động làm lành. Đến khi chúng tôi mang những mâu thuẫn ra nói thì lại bất đồng và giận tiếp, thường tôi nhận hết lỗi để cho yên ổn, vì thế các mâu thuẫn đều không được giải quyết. Khi anh đang giận, tôi gửi email, nhắn tin, gọi điện thoại anh cũng không đọc, không nghe.
Tôi từng đi tư vấn tâm lý, chuyên gia người Mỹ khuyên tôi nên ly hôn, cuộc hôn nhân này không lành mạnh, có thể là gương xấu cho các con khi chúng lớn lên. Những mâu thuẫn dẫn đến chiến tranh lạnh lại rất nhỏ, chỉ là hiểu lầm trong cuộc sống, đôi lúc tôi mất bình tĩnh nên cáu giận. Sau này tôi thay đổi rất nhiều, nhẹ nhàng hơn, kiểm soát hơn, anh vẫn giận mỗi khi chúng tôi không cùng quan điểm. Sau bao nhiêu năm tôi dần cảm thấy bình thường mỗi khi bị anh làm lơ, tôi làm những việc mình thích, nghe nhạc, nấu những món ưa thích, chăm sóc con cái, chơi với chúng. Tuy nhiên, việc anh liên tục bỏ nhà đi qua đêm không cho tôi và các con biết làm tôi rất khó chịu.
Giờ tôi muốn ly hôn, suy cho cùng cuộc sống lúc nào vui vẻ khỏe mạnh thì tôi chăm sóc cho anh, khi nào tôi buồn là anh lại quay lưng. Anh có rất nhiều thú vui riêng: chơi game, đi thuyền, du lịch, cuộc sống gần như không ảnh hưởng gì. Mỗi lần giận tôi anh đi từ sáng đến tối về ngủ, hoặc tối về ăn cơm rồi vào phòng chốt cửa lại ngủ. Vậy cuộc sống của tôi có ý nghĩa gì không? Muốn anh hết giận, tôi phải nhận lỗi và xin lỗi, đôi khi anh không tha thứ ngay mà đưa ra thời hạn để suy nghĩ, sau đó tôi phải quay lại xin thêm một lần nữa.
Khi hai người chạy bộ nói chuyện mà bất đồng quan điểm, anh bỏ chạy trước. Tôi đứng chờ anh ngoài đường để cùng về mà mãi không thấy anh đâu, gọi điện thoại không nghe, về đến nhà thì anh đã ở đó từ bao giờ và từ chối nói chuyện. Khi tôi sẩy thai, anh hẹn đưa đi ăn tối, sau đó lại về cùng bạn ngồi xem phim, tôi tủi thân khóc thì anh giận mấy tháng cho đến khi tôi làm lành. Khi đi du lịch vùng núi, anh bỏ đi trước để mẹ con tôi tự đi sau trong đêm tối không có đèn; tôi muốn anh đi cùng thì anh bảo không cần thiết, ai cũng tự đi được. Anh bảo chỉ có thế thôi, không chịu được thì ly dị. Tóm lại, anh luôn muốn tôi ngoan ngoãn phục tùng, không cãi, nhưng không bao giờ đỡ đần tôi. Anh không chủ động giải quyết mỗi khi mâu thuẫn, quay lưng bỏ mặc để dạy cho tôi một bài học. Tôi đã có quá nhiều bài học rồi, giờ né không muốn gây hấn với anh, không có anh một thời gian tôi lại thấy tự do thoải mái.
Bất kỳ mâu thuẫn nào cũng xuất phát từ hai phía, vậy mà anh luôn cho rằng tôi sai còn anh đúng, vì thế anh có quyền giận. Anh có khả năng lý luận rất giỏi mà tôi không thể nói lại được trong bất cứ hoàn cảnh nào. Tôi luôn cảm thấy uất ức trong tất cả các mâu thuẫn của gia đình mình. Ngoài vấn đề trên, anh là người hoạt bát vui vẻ, khi ra ngoài cùng bạn hay trên mạng xã hội anh luôn tỏ ra yêu thương vợ con, không keo kiệt nhỏ mọn. Có điều anh không biết nuôi dưỡng các mối quan hệ, những người làm ăn chung thường sau một thời gian sẽ xảy ra mâu thuẫn và đường ai nấy đi sau khi để lại cho anh những vết thương khó quên. Giờ ngoài gia đình gần như anh không có mối quan hệ nào sâu sắc. Anh không có chí tiến thủ, rất kiêu ngạo, coi thường người khác nên thường các mối quan hệ của anh không bền. Anh rất nhiều thú vui chơi, hưởng thụ.
Tuần này anh bỏ đi qua đêm hai lần trong vòng 4 ngày rồi, tôi không biết anh đi đâu, với ai, làm gì. Con cũng không biết anh đi đâu, bao giờ về. Tôi muốn khi chia tay thì con cái sẽ tự quyết định ở với ai, suy cho cùng những lúc tôi buồn cũng chỉ có một mình mà thôi. Sống cuộc sống nhạt nhẽo như bây giờ, tôi sợ sau này sẽ không có đủ tình cảm để chăm sóc cho anh được nữa.
Tôi độc lập tài chính, thu nhập đủ chi tiêu trong cuộc sống hàng ngày nhiều năm rồi, 2 năm trước tôi nghỉ việc để trao lại trách nhiệm cho anh. Khi anh đã gánh vác được tài chính và làm tốt hơn tôi nhiều lần, tôi đi làm lại. Giờ tôi cũng có đủ thu nhập nuôi con dù đang không đi làm. Lúc lấy anh tôi khá nóng tính, còn giờ luôn là người kìm cơn giận của anh lại để tiếp tục nói chuyện. Tôi có thể có nhiều điều chưa đúng nhưng chưa bao giờ anh chủ động nói chuyện với tôi để hai bên cùng thay đổi, giải quyết mâu thuẫn, việc duy nhất anh làm là tránh mặt tôi.
Rất mong nhận được đóng góp của độc giả, chúng tôi không hề có mâu thuẫn gì lớn nên quyết định ly hôn khá khó khăn, con cái vẫn muốn ở với cả bố và mẹ.
Huyền
Theo VnExpress
Con cái hiếu thảo, tôi vẫn vào viện dưỡng lão: Sau 1 năm mới thấy đó là quyết định sáng suốt
Tâm sự - 4 giờ trướcGĐXH - Nhiều người cho rằng người già bị con cái bỏ mặc mới vào viện dưỡng lão. Nhưng ở tuổi 75, tôi tự nguyện đưa ra quyết định ấy và sau hơn một năm, tôi càng tin mình đã chọn đúng.
Tự nguyện trông cháu sau nghỉ hưu, tôi nhận ra tuổi già cũng cần có cuộc sống của riêng mình
Tâm sự - 12 giờ trướcGĐXH - Tôi từng nghĩ tuổi già của mình sẽ gắn với việc nhìn cháu lớn lên từng ngày. Thế nhưng sau 3 năm, tôi nhận ra: người già cũng cần có cuộc sống riêng, những niềm vui riêng...
Tưởng con trai là chỗ dựa tuổi già, tôi tỉnh ngộ sau một tháng nằm viện
Tâm sự - 16 giờ trướcGĐXH - Một tháng nằm viện đã giúp tôi nhận ra sự thật về tuổi già, không phải con cái mà người bạn đời mới là chỗ dựa bền vững nhất.
Tiền không phải là tài sản quý giá nhất: 3 điều càng tích lũy sớm, cuộc sống càng bền vững
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nhiều người dành cả tuổi trẻ để theo đuổi tiền bạc, nhưng càng trải qua nhiều biến cố càng nhận ra đây không phải yếu tố duy nhất quyết định chất lượng cuộc sống. Bên cạnh tài chính, sức khỏe, các mối quan hệ chất lượng cùng kiến thức và sự bình tĩnh mới là những "tài sản" có giá trị lâu dài, giúp mỗi người vượt qua khó khăn và tận hưởng cuộc sống trọn vẹn hơn.
Chuyến dưỡng lão của tôi ở nhà con gái kết thúc sau 3 tháng vì câu nói phũ phàng của con rể
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Từng nghĩ sống cùng con gái sẽ giúp tuổi già bớt cô đơn, nhưng chỉ sau 3 tháng, tôi quyết định trở về quê.
Ngày mẹ gọi tôi bằng tên chị gái đã mất...
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Đến tuổi trung niên, có lẽ điều khiến nhiều người trong chúng ta trăn trở nhất không còn là công việc hay những lo toan của cuộc sống, mà là mỗi lần trở về nhà, lại thấy bố mẹ già đi thêm một chút. Mái tóc bạc nhiều hơn; bước chân chậm hơn và trí nhớ cũng không còn được như trước.
Sau tuổi 60, càng sớm bỏ 3 điều này, những năm cuối đời càng bình yên
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Đi qua hơn 60 năm cuộc đời, tôi mới hiểu điều khiến con người mệt mỏi nhất không phải tuổi tác, mà là những thứ mình cố giữ suốt nhiều năm.
Nghỉ hưu vẫn đi làm trả nợ thay con, tôi bàng hoàng khi thấy con dốc tiền đãi thông gia
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Nghỉ hưu chưa kịp tận hưởng cuộc sống, tôi quyết định đi làm bảo vệ để lấy tiền giúp con trai trả nợ rồi nhận ra bài học đắt giá.
Tôi phát hiện chồng nợ nửa tỷ đồng vì lối sống ham hưởng thụ
Tâm sự - 2 ngày trướcSau hai năm kết hôn, tôi cứ ngỡ mình may mắn khi lấy được người chồng tâm lý, yêu chiều vợ. Nhưng một tin nhắn đòi nợ đã khiến mọi thứ sụp đổ.
5 năm giúp con chăm cháu, đến lúc xin nghỉ tôi mới biết mình bị xem là điều hiển nhiên
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau 5 năm sống cùng con trai để chăm cháu, tôi nhận ra có những sự hy sinh nếu kéo dài quá lâu sẽ trở thành điều hiển nhiên trong mắt người khác.
Đến tuổi 60 mới hiểu: Có 3 việc cha mẹ càng làm nhiều, tuổi già càng dễ cô quạnh
Tâm sựGĐXH - Có những điều tôi từng nghĩ là yêu thương, nhưng đến sau tuổi 60 mới nhận ra lại vô tình trở thành gánh nặng cho chính mình và con cái.