Ân hận suốt đời vì đã vội vàng ly hôn chồng
Một ngày chính mắt tôi nhìn thấy anh hẹn hò người đàn bà khác, tôi xông tới tát người đó và nói chồng không ra gì. Tối đó, tôi về viết đơn ly hôn và thật bất ngờ, anh không giải thích, không xin lỗi mà cầm bút ký ngay.
Tôi và chồng cưới nhau được sáu năm, thật hạnh phúc khi có anh trong đời. Anh là người hiền lành, chịu thương chịu khó, sống rất có tránh nhiệm, nói chung khi có anh tôi thấy đời mình thật may mắn.
Sau khi kết hôn một năm chúng tôi sinh con đầu lòng, cứ bên nhau hạnh phúc như thế để chăm sóc con gái lớn khôn. Khi con gái năm tuổi, tôi muốn sinh cháu thứ hai mà chồng nhất định không đồng ý với lý do để vài năm nữa cho con đi học vào nếp đã. Anh sợ không chăm được con gái lớn mà con bé cũng khổ theo, tôi ngậm ngùi đồng ý. Khoảng bảy tháng trước, chồng tôi có một số thay đổi tiêu cực, anh như bị biến chất theo đúng nghĩa. Tuần bảy ngày thì có tới năm ngày anh về muộn và không ăn tối ở nhà, về tới nhà lại hay càu nhàu quát mắng vợ con. Chưa kể anh thường xuyên uống rượu, thứ mà anh liệt vào danh sách cấm kỵ.
Trước đây, anh quan tâm tới mẹ con tôi là thế, vậy mà bỗng chốc trở thành người chồng, người cha vô tâm, đáng trách. Tôi nhiều lần hỏi han xem dạo này có chuyện gì nhưng anh chỉ gạt đi, bảo tôi không cần quan tâm. Gần đây, anh suốt ngày dính chặt điện thoại, liên lạc với ai đó có vẻ lén lút, hơn nữa lịch đi công tác các tỉnh lại dày hơn, thường xuyên không về nhà. Dù có tin tưởng, yêu anh đến mấy tôi cũng không thể không nghi ngờ anh đang làm điều gì lén lút với mình. Hàng loạt các câu hỏi hiện ra khiến tôi không khỏi băn khoăn về anh.
Một ngày chính mắt tôi nhìn thấy anh hẹn hò người đàn bà khác, không giữ nổi bình tĩnh tôi xông tới tát người đó và nói chồng không ra gì. Tối đó, tôi về viết đơn ly hôn vì không chấp nhận người chồng phản bội. Thật bất ngờ, anh không giải thích, không xin lỗi van nài mà lặng lẽ cầm bút ký ngay vào tờ đơn ly hôn. Vậy là thủ tục ly hôn của chúng tôi cứ thế diễn ra, cuộc sống hôn nhân chấm dứt trước sự ngỡ ngàng của người thân, bạn bè. Chắc chẳng ai có thể nghĩ gia đình hạnh phúc như thế lại có ngày gặp phải cảnh này.
Anh ra đi để lại nhà cửa và toàn bộ đồ đạc cho mẹ con tôi. Sau đó, chúng tôi cũng không liên lạc với nhau nữa, thỉnh thoảng tôi cho cháu về nhà ông bà nội chơi, nghe nói anh đang công tác tại một công ty liên doanh ở TP HCM. Thật lòng mà nói, tôi có nhiều lúc hối hận với hành động của mình. Lúc đó tôi hoàn toàn có thể tha thứ cho anh thì đã không mất chồng và con được sống trong tình thương của cả cha với mẹ. Tôi biết mình vẫn còn yêu anh nên hơn bao giờ hết, ở tận nơi xa nhưng luôn cầu mong anh hạnh phúc.
Thứ sáu tuần trước, tôi thật sự chết lặng khi nghe điện thoại của anh trai chồng cũ rằng sắp xếp vào Nam gấp, chú Huy (tên chồng tôi) đang nguy kịch muốn được gặp mặt vợ con. Rụng rời chân tay, tim tôi như ngừng đập, không còn đứng vững bằng đôi chân của mình. Ngay hôm sau, cả nhà chúng tôi đã được gặp anh, một hình ảnh tiều tụy, yếu ớt mà tôi chưa từng thấy ở anh. Tất nhiên, cả nhà đã có mặt đông đủ nhưng anh không thể biết gì được nữa. Bác sĩ trách gia đình tôi đông đủ thế này mà sao lại để anh một mình chống chọi với hàng chục đợt xạ trị vì bệnh ung thư vòm họng. Cả nhà lúc đó mới biết thông tin này, anh đã giấu vì sợ mọi người lo lắng.
Tim tôi như thắt lại khi phải thấy anh như vậy, hóa ra lý do anh không muốn sinh con tiếp là do bệnh tật. Anh đi bê tha, có bồ đều tự dựng lên để tôi rời bỏ. Anh đã tự biến mình thành người xấu xa nhất, bê tha nhất để từ bỏ mẹ con tôi. Tất cả những điều đó, tôi hoàn toàn không hay biết. Tôi vô tâm mà rời xa anh trong lúc anh cần tôi nhất. Tôi đã mất anh mãi mãi. Tất cả những hình ảnh về anh chỉ là kỷ niệm.
Giờ đây, trong tôi là một khoảng trắng lớn, mất anh với tôi là mất đi tất cả. Giá như ngày đó tôi không nóng vội đòi ly hôn thì có lẽ những ngày cuối đời anh không phải cô đơn. Giá như anh đừng quên mình mà nghĩ cho người khác thì tôi được làm tròn bổn phận của một người vợ, được chăm sóc anh, biết đâu anh sẽ ở với mẹ con tôi lâu hơn thế. Tôi phải làm sao để sống tiếp khi không có anh bên cạnh và có thể hết cảm giác tội lỗi đây. (Mi)
Theo VnExpress
Tuổi già của tôi hạnh phúc nhờ quyết định rời khỏi nhà con trai
Tâm sự - 5 giờ trướcGĐXH - Những năm tháng sống cùng con gái đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về giá trị của đồng tiền và hạnh phúc tuổi già.
Nhìn cuộc sống của gia đình con gái, tôi rơi nước mắt vì hối hận
Tâm sự - 8 giờ trướcGĐXH – Nhiều đêm, tôi gần như thức trắng không ngủ được. Trong đầu tôi luôn thường trực câu hỏi: Nếu ngày ấy tôi không can thiệp, liệu giờ cuộc sống của con có hạnh phúc hơn không?
Sau buổi họp lớp kỷ niệm 40 năm ngày ra trường, tôi mới hiểu: Cuộc đời không phải ai cố gắng hơn thì sẽ thắng
Tâm sự - 23 giờ trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau hơn 40 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi nhìn rõ những ngã rẽ rất khác của cuộc đời mỗi người. Đến tuổi 62, tôi mới hiểu thành công không chỉ đến từ sự cố gắng, mà còn phụ thuộc vào hoàn cảnh, cơ hội và cả những điều không ai có thể lường trước.
Mẹ chồng vừa mất, chị gái chồng bất ngờ đòi lại 5 cây vàng tôi vay bà từ 10 năm trước
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Về lý mà nói, tôi không biết chị chồng đúng hay sai. Nhưng về tình, tôi thấy lòng mình nặng trĩu…
Chỉ sau một buổi họp lớp, tôi hiểu lý do nhiều người cố tình né tránh bạn cũ
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Buổi họp lớp sau 20 năm không chỉ là dịp ôn lại kỷ niệm mà còn giúp tôi hiểu vì sao càng bước vào tuổi trung niên, nhiều người càng ngại gặp gỡ bạn bè.
Chồng đòi bỏ phố về quê nhưng không có kế hoạch rõ ràng
Tâm sự - 1 ngày trướcChồng muốn cả nhà bỏ phố về quê vì áp lực thành thị, nhưng rất qua loa về kế hoạch tương lai khiến tôi lo lắng cho công việc và việc học của các con.
Con cái bận cuộc sống riêng, tuổi già của tôi vẫn bình yên nhờ chuẩn bị trước 3 điều
Tâm sự - 1 ngày trướcGĐXH - Không sống cùng con, cũng không tìm bạn đời mới sau khi chồng mất, tôi tận hưởng cuộc sống tuổi già bình yên nhờ chuẩn bị từ sớm 3 điều quan trọng.
Mẹ chồng rất thoáng tính, hay cho tiền cháu nhưng cứ hễ có ai là lại kể xấu con dâu
Tâm sự - 2 ngày trướcNói về độ chịu chi cho cháu thì chắc hiếm có người bà nào bằng.
Mẹ chồng nhiều lần đến muộn khi nhận trông cháu
Tâm sự - 2 ngày trướcCon mới 7 tháng tuổi, tôi phải đi dạy buổi tối nhưng mỗi lần nhờ mẹ chồng sang trông giúp vài tiếng, bà đều đến muộn hoặc ưu tiên việc riêng.
Sau hơn 30 năm hôn nhân, tôi mới nhận ra điều gì là quý giá nhất
Tâm sự - 2 ngày trướcGĐXH - Sau hàng chục năm chung sống, người phụ nữ trong câu chuyện từng nghĩ hôn nhân chỉ còn là những tháng ngày bình lặng với cơm nước và những câu chuyện thường nhật. Cho đến một biến cố bất ngờ, chị mới nhận ra điều mình sợ nhất không phải là tuổi già, mà là một ngày phải già đi khi không còn người bạn đời ở bên.
Bước sang tuổi 58, sau một đêm cấp cứu tôi mới ngộ ra: Có 3 thứ đàn ông cởi bỏ càng sớm, hậu vận càng an nhàn
Tâm sựGĐXH - Ở tuổi 58, sau một lần nhập viện vì sức khỏe xuống dốc, tôi mới nhận ra rằng cuộc sống nửa sau đời người không còn là cuộc đua về tiền bạc hay thể diện. Điều quan trọng hơn là biết từ bỏ những điều đang âm thầm bào mòn sức khỏe, hạnh phúc và sự bình yên.