Hà Nội
23°C / 22-25°C

Ân hận suốt đời vì đã vội vàng ly hôn chồng

Thứ sáu, 11:09 19/06/2015 | Tâm sự

Một ngày chính mắt tôi nhìn thấy anh hẹn hò người đàn bà khác, tôi xông tới tát người đó và nói chồng không ra gì. Tối đó, tôi về viết đơn ly hôn và thật bất ngờ, anh không giải thích, không xin lỗi mà cầm bút ký ngay.

Tôi và chồng cưới nhau được sáu năm, thật hạnh phúc khi có anh trong đời. Anh là người hiền lành, chịu thương chịu khó, sống rất có tránh nhiệm, nói chung khi có anh tôi thấy đời mình thật may mắn. 

Sau khi kết hôn một năm chúng tôi sinh con đầu lòng, cứ bên nhau hạnh phúc như thế để chăm sóc con gái lớn khôn. Khi con gái năm tuổi, tôi muốn sinh cháu thứ hai mà chồng nhất định không đồng ý với lý do để vài năm nữa cho con đi học vào nếp đã. Anh sợ không chăm được con gái lớn mà con bé cũng khổ theo, tôi ngậm ngùi đồng ý. Khoảng bảy tháng trước, chồng tôi có một số thay đổi tiêu cực, anh như bị biến chất theo đúng nghĩa. Tuần bảy ngày thì có tới năm ngày anh về muộn và không ăn tối ở nhà, về tới nhà lại hay càu nhàu quát mắng vợ con. Chưa kể anh thường xuyên uống rượu, thứ mà anh liệt vào danh sách cấm kỵ.

Trước đây, anh quan tâm tới mẹ con tôi là thế, vậy mà bỗng chốc trở thành người chồng, người cha vô tâm, đáng trách. Tôi nhiều lần hỏi han xem dạo này có chuyện gì nhưng anh chỉ gạt đi, bảo tôi không cần quan tâm. Gần đây, anh suốt ngày dính chặt điện thoại, liên lạc với ai đó có vẻ lén lút, hơn nữa lịch đi công tác các tỉnh lại dày hơn, thường xuyên không về nhà. Dù có tin tưởng, yêu anh đến mấy tôi cũng không thể không nghi ngờ anh đang làm điều gì lén lút với mình. Hàng loạt các câu hỏi hiện ra khiến tôi không khỏi băn khoăn về anh.

Một ngày chính mắt tôi nhìn thấy anh hẹn hò người đàn bà khác, không giữ nổi bình tĩnh tôi xông tới tát người đó và nói chồng không ra gì. Tối đó, tôi về viết đơn ly hôn vì không chấp nhận người chồng phản bội. Thật bất ngờ, anh không giải thích, không xin lỗi van nài mà lặng lẽ cầm bút ký ngay vào tờ đơn ly hôn. Vậy là thủ tục ly hôn của chúng tôi cứ thế diễn ra, cuộc sống hôn nhân chấm dứt trước sự ngỡ ngàng của người thân, bạn bè. Chắc chẳng ai có thể nghĩ gia đình hạnh phúc như thế lại có ngày gặp phải cảnh này.

Anh ra đi để lại nhà cửa và toàn bộ đồ đạc cho mẹ con tôi. Sau đó, chúng tôi cũng không liên lạc với nhau nữa, thỉnh thoảng tôi cho cháu về nhà ông bà nội chơi, nghe nói anh đang công tác tại một công ty liên doanh ở TP HCM. Thật lòng mà nói, tôi có nhiều lúc hối hận với hành động của mình. Lúc đó tôi hoàn toàn có thể tha thứ cho anh thì đã không mất chồng và con được sống trong tình thương của cả cha với mẹ. Tôi biết mình vẫn còn yêu anh nên hơn bao giờ hết, ở tận nơi xa nhưng luôn cầu mong anh hạnh phúc.

Thứ sáu tuần trước, tôi thật sự chết lặng khi nghe điện thoại của anh trai chồng cũ rằng sắp xếp vào Nam gấp, chú Huy (tên chồng tôi) đang nguy kịch muốn được gặp mặt vợ con. Rụng rời chân tay, tim tôi như ngừng đập, không còn đứng vững bằng đôi chân của mình. Ngay hôm sau, cả nhà chúng tôi đã được gặp anh, một hình ảnh tiều tụy, yếu ớt mà tôi chưa từng thấy ở anh. Tất nhiên, cả nhà đã có mặt đông đủ nhưng anh không thể biết gì được nữa. Bác sĩ trách gia đình tôi đông đủ thế này mà sao lại để anh một mình chống chọi với hàng chục đợt xạ trị vì bệnh ung thư vòm họng. Cả nhà lúc đó mới biết thông tin này, anh đã giấu vì sợ mọi người lo lắng.

Tim tôi như thắt lại khi phải thấy anh như vậy, hóa ra lý do anh không muốn sinh con tiếp là do bệnh tật. Anh đi bê tha, có bồ đều tự dựng lên để tôi rời bỏ. Anh đã tự biến mình thành người xấu xa nhất, bê tha nhất để từ bỏ mẹ con tôi. Tất cả những điều đó, tôi hoàn toàn không hay biết. Tôi vô tâm mà rời xa anh trong lúc anh cần tôi nhất. Tôi đã mất anh mãi mãi. Tất cả những hình ảnh về anh chỉ là kỷ niệm.

Giờ đây, trong tôi là một khoảng trắng lớn, mất anh với tôi là mất đi tất cả. Giá như ngày đó tôi không nóng vội đòi ly hôn thì có lẽ những ngày cuối đời anh không phải cô đơn. Giá như anh đừng quên mình mà nghĩ cho người khác thì tôi được làm tròn bổn phận của một người vợ, được chăm sóc anh, biết đâu anh sẽ ở với mẹ con tôi lâu hơn thế. Tôi phải làm sao để sống tiếp khi không có anh bên cạnh và có thể hết cảm giác tội lỗi đây. (Mi)

Theo VnExpress

Bình luận (0)
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
Sau 10 năm làm giúp việc, tôi bật khóc khi nhận được thứ bà chủ giàu có để lại cho mình

Sau 10 năm làm giúp việc, tôi bật khóc khi nhận được thứ bà chủ giàu có để lại cho mình

Tâm sự - 7 giờ trước

GĐXH - Suốt 10 năm làm giúp việc tôi chưa từng nghĩ sẽ nhận lại điều gì. Thế nhưng sau khi bà chủ qua đời, một lá thư cùng món quà đặc biệt đã khiến tôi bật khóc.

Cho hàng xóm mượn đất trồng rau, tôi bị coi như kẻ thù khi đòi lại để xây nhà

Cho hàng xóm mượn đất trồng rau, tôi bị coi như kẻ thù khi đòi lại để xây nhà

Tâm sự - 18 giờ trước

Mảnh đất ấy tôi cho hàng xóm thân thiết trồng rau nhờ, khi buộc phải trả cho tôi xây nhà, họ như biến thành kẻ thù, ra sức gây khó dễ, cản trở, chửi bới liên tục.

Bố mẹ chia đất cho con gái, con rể vừa lên tiếng cả gia đình đã dậy sóng

Bố mẹ chia đất cho con gái, con rể vừa lên tiếng cả gia đình đã dậy sóng

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Sau hôm đó, chuyện chia đất của bố mẹ chị Huyền cũng tạm gác lại. Còn giữa chị và chồng lại là chuỗi ngày “cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt” do bất đồng trong quan điểm.

Về già chăm cháu không công, 8 năm sau tôi bị con rể 'đuổi khéo'

Về già chăm cháu không công, 8 năm sau tôi bị con rể 'đuổi khéo'

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Về già, tôi vẫn không được nghỉ ngơi mà dành sức lực để chăm cháu, nhưng cuối cùng tôi lại nhận ra tình thân đôi lúc cũng bị đặt lên bàn cân bởi tiền bạc và lợi ích.

10 năm gửi tiền về quê báo hiếu cha mẹ, tôi sốc nặng khi thấy tài khoản chỉ còn 0 đồng

10 năm gửi tiền về quê báo hiếu cha mẹ, tôi sốc nặng khi thấy tài khoản chỉ còn 0 đồng

Tâm sự - 1 ngày trước

GĐXH - Nghĩ rằng gửi tiền hàng tháng là cách báo hiếu tốt nhất, tôi bàng hoàng khi phát hiện tài khoản của bố sạch trơn.

42 tuổi đứng giữa bố mẹ già bệnh tật và lá đơn ly hôn của vợ: Tôi phải chọn ai?

42 tuổi đứng giữa bố mẹ già bệnh tật và lá đơn ly hôn của vợ: Tôi phải chọn ai?

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH – Nhiều đêm nằm thức trắng, nghĩ lại cảnh tay bố run run bưng bát cơm phải cần người hỗ trợ rồi mẹ nhích từng bước chân nặng nề, tôi lại thương đến quặn lòng. Nhưng tôi cũng không muốn đánh mất gia đình nhỏ của mình.

Vừa nghỉ hưu tôi đã tránh xa họ hàng, bạn bè kiểu này: Từng bị chửi vô tình nhưng giờ ai cũng tỉnh táo

Vừa nghỉ hưu tôi đã tránh xa họ hàng, bạn bè kiểu này: Từng bị chửi vô tình nhưng giờ ai cũng tỉnh táo

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Nghỉ hưu không chỉ là dấu mốc kết thúc công việc mà còn là lúc nhiều người bắt đầu nhìn lại các mối quan hệ xung quanh mình.

Họp lớp sau 20 năm, lớp trưởng chia bàn theo thu nhập: Tình bạn hóa ra có giá

Họp lớp sau 20 năm, lớp trưởng chia bàn theo thu nhập: Tình bạn hóa ra có giá

Tâm sự - 2 ngày trước

GĐXH - Sau 20 năm gặp lại, điều khiến tôi buồn nhất trong buổi họp lớp không phải khoảng cách giàu nghèo, mà là cách bạn bè nhìn nhau qua mức lương mỗi tháng.

Tôi từng nghĩ không bao giờ vào viện dưỡng lão, cho đến ngày bản thân bước qua tuổi 50

Tôi từng nghĩ không bao giờ vào viện dưỡng lão, cho đến ngày bản thân bước qua tuổi 50

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Càng lớn tuổi, tôi càng nhận ra, điều khiến người già sợ nhất không phải bệnh tật hay cái chết, mà là cảm giác cô đơn trong chính ngôi nhà của mình.

Tuổi già giữ tiền quá chặt, tôi càng đẩy con cháu ra xa mà không hề hay biết

Tuổi già giữ tiền quá chặt, tôi càng đẩy con cháu ra xa mà không hề hay biết

Tâm sự - 3 ngày trước

GĐXH - Ở tuổi 70, tôi từng tin chỉ cần có nhiều tiền tiết kiệm thì tuổi già sẽ an toàn. Tôi tính toán từng đồng, hạn chế mọi khoản chi và luôn tự nhủ phải giữ thật chặt "tiền dưỡng già".

Top